categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Audio Truyện Phật Giáo Audio Kinh điển đại thừa Audio Đại tạng kinh (Nikaya) Audio Kinh Tụng Audio Luận tạng Audio Luật tạng Phật pháp cho người bắt đầu Audio Thiền học Audio Tịnh độ Audio Triết học phật giáo Âm nhạc phật giáo Upload nhạc Phật Giáo Thư viện media tổng hợp Cư sĩ - Diệu Âm (Australia) Pháp Sư Ngộ Thông Pháp Sư Tịnh Không Các bài Thuyết Pháp Truyện Phật Giáo Chết & Tái sinh Nghệ thuật sống đẹp Thơ Thiệp điện tử H́nh ảnh Phật Giáo Ăn chay Hướng dẫn nấu chay Tài liệu chữa bệnh Bồ Tát Hạnh Kinh Điển I Kinh Điển II Lịch sử Phật Giáo Nghi Lễ Danh Nhân Thế Giới Phật Học I Phật Học II Đức Phật Luận Giải Giới Luật Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền Mật Tông Triết Học Phật Giáo

 

NGƯỜI TÂY TẠNG

NGHĨ G̀ VỀ CÁI CHẾT

(NGƯỜI CHẾT ĐI VỀ ĐÂU)

 

Dịch từ bản tiếng Anh

The Tibetian Book of the Death

(Lạt-ma Kazi Dawa Samdup)

Nguyên tác: Bardo Thodol của Tây Tạng

 

NGUYÊN CHÂU - NGUYỄN MINH TIẾN Biên dịch

 

 

MỤC LỤC

Lời nói đầu

01. DẪN NHẬP LUẬN VĂNG SANH 

02. LUẬN VĂNG SANH

1. Hướng dẫn thần thức ngay trước khi chết.

a. Thời gian khai thị

b. Phương pháp khai thị.

2. Phương thức khai thị cho thân trung ấm.

a. Ngày thứ nhất mang thân trung ấm.

b. Ngày thứ hai mang thân trung ấm.

c. Ngày thứ ba mang thân trung ấm

d. Ngày thứ tư mang thân trung ấm.

e. Ngày thứ năm mang thân trung ấm

f. Ngày thứ sáu mang thân trung ấm.

g. Ngày thứ bảy mang thân trung ấm.

3. Khi ác thần xuất hiện

a. Ngày thứ tám mang thân trung ấm.

b. Ngày thứ chín mang thân trung ấm

c. Ngày thứ mười mang thân trung ấm

d. Ngày thứ mười một mang thân trung ấm

e. Ngày thứ mười hai mang thân trung ấm.

f. Ngày thứ mười ba mang thân trung ấm.

g. Ngày thứ mười bốn mang thân trung ấm

4. Phần lưu ư đối với người sống.

5. Giai đoạn chuẩn bị tái sanh

6. Giai đoạn phải đi tái sanh

7. Kết luận 

03. PHỤ ĐÍNH

A. Cầu Phật và Bồ Tát cứu độ

B. Kệ văng sanh cho thân trung ấm

C. Kệ vô thường.

a. Khi sanh ra.

b. Trong giấc mộng

c. Khi nhập định.

d. Trước khi chết.

e. Thân trung ấm

f. Trước khi tái sanh

g. Kết luận 

04. GIẢNG LUẬN.

1. Nội dung sơ lược.

2. Giai đoạn chuyển tiếp ngay trước khi chết

3. Lục đạo

a. Địa ngục (Nāraka)

b. Ngạ quỷ (Preta)

c. Súc sanh (Paśu)

d. Người (Nāra)

e. A-tu-la (Āsura)

f. Trời

4. Thể nhập pháp thân

5. Thế giới h́nh ảnh của thần thức

6. Bảy ngày sau khi chết

a. Ngày thứ nhất

b. Ngày thứ hai

c. Ngày thứ ba

d. Ngày thứ tư

e. Ngày thứ năm

f. Ngày thứ sáu

g. Ngày thứ bảy

7. Sự xuất hiện của các ác thần

8. Nhắn gửi tới người chết 

05. LUẬN VĂN TÂM LƯ HỌC VỀ LUẬN VĂNG SANH

A. Dẫn nhập

B. Luận văn

THAY LỜI KẾT

 

 

LỜI NÓI ĐẦU 

Cuốn sách này được biên soạn chủ yếu dựa vào một cuốn sách bằng tiếng Tây Tạng có nhan đề là Bardo Thődol, trước đây được một vị Lạt-ma Tây Tạng là Kazi Dawa Samdup dịch sang tiếng Anh, nhan đề là The Tibetian Book of the Dead, với lời b́nh giải của Ḥa thượng Chőgyam Trungpa. Sau đó đă có thêm bản tiếng Pháp của bà Marguerite La Fuente, dịch lại từ bản tiếng Anh. Chúng tôi đă sử dụng phần lớn bản dịch tiếng Việt của dịch giả Nguyên Châu, cũng được dịch từ bản tiếng Anh.

Căn cứ vào nhan đề Bardo Thődol của nguyên tác, có thể gọi sách này là Tử thư, hoặc đă từng được gọi là Luận văng sanh. Ngoài phần chính văn của Luận văng sanh, chúng tôi cũng đưa vào sách này phần Dẫn nhập của tiến sĩ W. Y. Evans Wentz, phần Giảng luận của Ḥa thượng Chőgyam TrungpaLuận văn tâm lư học của Carl Gustav Jung, và cuối cùng là một số suy nghĩ của người biên soạn. Với sự tŕnh bày nhiều ư kiến khác nhau về cùng một chủ đề, chúng tôi đặt tựa sách theo chủ đề ấy là “Người chết đi về đâu”.

Nội dung chính của sách này quả thật đă trả lời câu hỏi ấy. Đây là những lời nhắn gửi với người chết, những lời tụng đọc trong lúc cầu siêu sau khi chết, nhằm có thể giúp cho người chết đạt đến một cảnh giới tốt đẹp nhất có thể có trong điều kiện riêng của mỗi người. Tuy không chính thức nằm trong hệ thống kinh điển Phật giáo, nhưng đây có thể xem là một cuốn luận bao trùm nhiều quan điểm của các tông phái trong đạo Phật. Điều này thật ra cũng không có ǵ khó hiểu, nếu chúng ta biết rằng các tông phái khác nhau chẳng qua chỉ là những phương tiện để dẫn đến cùng một mục tiêu duy nhất là giác ngộ.

Nếu phải phân loại sách này trong rừng kinh sách phong phú của đạo Phật, th́ có thể xếp vào Tịnh độ tông và Mật tông. Xếp vào Tịnh độ tông, v́ nó nhắc nhở thần thức người chết kiên tŕ niệm danh hiệu Phật A-di-đà để được văng sanh về cơi Cực Lạc của ngài. Xếp vào Mật tông v́ sách này xuất phát từ Tây Tạng và có những mô tả rất lạ lùng về cảnh tượng sau khi chết, không hề có trong Nam tông hay Bắc tông.

Nhưng xếp loại như thế cũng rất miễn cưỡng. V́ nội dung sách này c̣n chủ trương phải nhận rơ mọi cảnh tượng chẳng qua chỉ là biến hiện của chân tâm, và chủ trương này lại chính là thuộc về Thiền tông, vốn xuất phát từ tự lực để giác ngộ. Thiền tông được một số người xem là khác hẳn với Tịnh độ tông, vốn dựa nhiều vào đức tin nơi tha lực. C̣n nói sách này thộc về Mật tông cũng không đúng hẳn, v́ trong sách nói rất ít về những khẩu quyết, thần chú, mà chỉ tha thiết giảng giải cho thần thức người chết về tâm và hoạt động của tâm thức, như Phật đă từng giảng về chân tâm trong kinh Lăng Nghiêm. Độc giả đă đọc kinh Lăng Nghiêm hẳn sẽ thấy đây là một hệ thống lư luận rất chặt chẽ, khoa học, chủ trương giải thoát bằng trí huệ, không hề dựa vào những khẩu quyết, thần chú.

Ngoài ra, nội dung sách này c̣n gợi nhiều liên tưởng đến Duy thức tông, đến các kinh quan trọng như Tâm kinh Bát-nhă, kinh A-di-đà... Các yếu tố quan trọng trong Duy thức tông như ngũ uẩn, bát thức... được tŕnh bày hết sức sinh động chứ không c̣n là những yếu tố tâm lư như nhiều người hiểu. Đọc sách này mới thấy Tâm kinh Bát-nhă đúng là “bộ kinh một trang” nhưng đă cô đọng hết những ǵ chư Phật thuyết dạy. C̣n những ai đă từng tụng đọc kinh A-di-đà, đọc sách này th́ niềm tin càng thêm kiên cố và sẽ bớt phần sợ hăi khi lâm chung.

Sách này mô tả rơ ràng cảnh tượng mà tâm thức sẽ thấy sau khi chết, những giai đoạn từ ngày này qua ngày khác, từ tuần này qua tuần khác. Sách cũng nói về tác động của nghiệp lực và con đường dẫn đến tái sanh. Mô tả như thế, không phải để thỏa măn trí ṭ ṃ của người đọc, v́ thật ra sách này là để dành cho các vị Lạt-ma chủ tŕ lễ cầu siêu, nhằm chỉ dẫn cho thần thức người chết biết được rằng những cảnh tượng đều chỉ là do nơi tâm thức biến hiện ra, để họ không sanh tâm sợ hăi. Nội dung sách thể hiện một tấm ḷng từ bi, thương xót vô hạn với những chúng sanh c̣n trầm luân trong cơi luân hồi.

Theo tương truyền, sách này do ngày Padmasambhava[1] soạn. Ngài là người đă đưa đạo Phật vào Tây Tạng. Trong cuốn “Đường mây qua xứ tuyết”, ḥa thượng Govinda đă nhắc nhở nhiều đến vị đại sư này, được dân Tây Tạng xem là hóa thân của đức Phật Thích Ca. Theo ḥa thượng Chőgyam Trungpa. Ngài Padmasambhava không những chỉ viết cuốn Bardo Thődol này, là tập luận nhằm “Giải thoát qua lắng nghe”, ngài c̣n viết một loạt các tập luận khác, trong đó có cả việc hướng dẫn “Giải thoát bằng sáu giác quan”. Các tập luận khác hiện nay vẫn chưa được dịch sang tiếng Anh hay tiếng Pháp. Đại sư Padmasambhava chính là người đă đẩy lùi ảnh hưởng của giáo phái Bon, đưa đạo Phật – với cứu cánh cuối cùng là giải thoát – vào văn minh Tây Tạng.

Cuốn Bardo Thődol này được t́m thấy trong một ngọn núi ở Tây Tạng, vốn dành cho các vị Lạt-ma đạo cao đức trọng để tụng đọc bên người chết, hoặc cầu siêu cho họ trong những tuần sau khi chết. Vào năm 1919, một vị Lạt-ma người Tây Tạng là Kazi Dawa Samdup dịch sang tiếng Anh và trao cho tiến sĩ W. Y. Evans Wentz, người Anh, và ông này đă viết thêm phần dẫn nhập rồi xuất bản tại Anh Quốc. Đến năm 1933 th́ nó được bà Marguerite La Fuente dịch sang tiến Pháp. Vào cuối thập niên 60 của thế kỷ 20, ḥa thượng Thích Quang Phú đă cho xuất bản cuốn Liễu sanh thoát tử, chính là bản dịch sách này, nhưng dịch lại từ một bản dịch chữ Hán của ông Liêu Địch Nguyên. Chúng tôi đă xem và nhận thấy bản này chỉ dịch một phần rất ngắn của nguyên bản, có lẽ v́ bản chữ Hán vốn đă không được đầy đủ.

Ḥa thượng Chőgyam Trungpa cho rằng tập Luận văng sanh là một cuốn sách rất có ích, v́ không chỉ dành cho người chết, mà là cả cho người sống nữa. V́ thế, cho dù có những hạn chế nhất định về năng lực, tŕnh độ, nhưng chúng tôi cũng cố gắng hết sức để thực hiện công việc biên soạn sách này. Mong sao sẽ tiếp tục có thêm các vị thiện tri thức góp phần vào sửa đổi, bổ khuyết, để những lần tái bản thêm phần đầy đủ và chính xác hơn.

Nội dung sách này rất sâu sắc, không giống như những cuốn sách b́nh thường khác. V́ thế, đứng từ góc độ những người biên soạn, chúng tôi xin mạn phép lưu ư mấy điều sau đây:

Sách này nói về chân tâm và hoạt động của tâm thức sau khi chết. Thể của tâm th́ vắng lặng, trống rỗng, không sanh không diệt, nhưng dụng của tâm th́ vô cùng vô tận. Ví như tất cả các giai điệu đều phát sanh từ sợi dây đàn, nhưng bản thân dây đàn không phải là các giai điệu đó. Mỗi giai điệu điều có hay có dở, có dài có ngắn, có bổng có trầm, có bắt đầu có chấm dứt; nhưng dây đàn th́ không hay không dở, không dài không ngắn, không sanh không diệt. Nếu có chúng sanh nào sanh ra trong giai điệu nhạc, sanh sau khi giai điệu nhạc bắt đầu, và chết trước khi giai điệu nhạc chấm dứt, th́ chắc chắn không bao giờ người ấy có thể hiểu được thể tánh của dây đàn. Chúng ta, người sống cũng như kẻ chết, đều đang quay cuồng trong các “giai điệu nhạc”, không ngờ rằng ḿnh mang trong người thể tánh thanh tịnh không sanh diệt, tức là Phật tánh. Hiểu như thế, th́ sách này cũng không khác kinh Lăng Nghiêm, kinh Bát Nhă, nên cũng không chỉ dành riêng cho người chết.

Sách này nói về sáu cơi trong thế giới Ta-bà: cơi trời, cơi a-tu-la, cơi người, cơi súc sanh, cơi ngạ quỷ và cơi địa ngục. Chúng ta ngày nay đang ở trong cơi người, nhưng mai kia chết đi, tùy theo nghiệp thiện ác lại có thể thác sanh vào một trong sáu cơi. Cách nghĩ này không sai, nhưng chưa đầy đủ. Chúng ta, đành rằng với thân người, nhưng thật ra cũng đang luân chuyển qua lại trong sáu cơi đó từng ngày, từng lúc, từng khoảnh khắc. Nếu ta đang khởi lên một niềm an vui xuất phát từ tâm định tỉnh, tâm xă bỏ, th́ ta đang ở cơi trời. Ngược lại, nếu trong ḷng đang sôi sục hận thù th́ ta đang ở trong địa ngục. Sáu cơi trong thế giới Ta-bà không ǵ khác hơn là sáu trạng thái tâm lư của các loài, trong đó có loài người. Sáu trạng thái đó tồn tại cùng lúc trong mỗi loài và tùy theo nghiệp lực mà chúng sanh có thân thể của một loài nhất định. Sách này chỉ rơ đặc trưng của sáu trạng thái đó và được ḥa thượng Chőgyam Trungpa lư giải thêm.

Đọc sách này, có người sẽ nảy sanh nghi vấn khi thấy trong sách vừa nói rằng mọi cảnh tượng đều do tâm thức biến hiện, lại vừa khuyên thiết tha quán tưởng tới Tam bảo, tới Phật A-di-đà. Như thế th́, Phật A-di-đà cũng do tâm thức biến hiện, hay là một tha lực tồn tại độc lập? Đây là một nghi vấn cố hữu của người học đạo, cũng chính là chỗ rẽ của Thiền tôngTịnh độ tông. Thiền tông dựa trên tự lực và dùng trí huệ phá chấp để đạt tới giác ngộ, trên cơ sở “Phật không ngoài Tâm”. Tịnh độ tông xem tha lực là tồn tại thật, nên thiết tha niệm Phật sẽ được cứu độ. Tuy nhiên, thật ra th́ cách phân biệt này vốn là giả tạo. V́ khi niệm Phật tới mức nhất tâm bất loạn, người niệm cũng đạt tới trạng thái định của thiền, trong ngoài không c̣n phân biệt. Tuy thế người đời vẫn chia làm hai phái, và kinh sách cũng đi về hai ngă. Điều này nói lên tính cách bao quát lạ lùng của sách này, v́ cả hai quan điểm trên đều được dung nhiếp theo chân lư Bát nhă “sắc tức thị không, không tức thị sắc”.

Dù vậy, hẳn sẽ có nhiều người vẫn tự hỏi, thế th́ thế giới và chư Phật có thật hay không? Mỗi người có thể sẽ phải tự trả lời cho ḿnh câu hỏi này. Tuy nhiên, nếu thấy thế giới là có thật, địa ngục, ngạ quỷ là có thật, th́ chư Phật cũng là có thật để từ bi cứu độ; c̣n nếu thấy chư Phật chỉ là biến hiện của Phật tánh, của hạt minh châu trong chân tâm thanh tịnh mỗi người, th́ ngạ quỷ, địa ngục khi ấy cũng chỉ là biến hiện của tâm bất thiện, có ǵ là đáng sợ?

Đối với người chết, không có ǵ quí báo hơn là t́nh cảm chân thật thành kính dành cho họ, và những lời nhắn nhủ khi họ đă trở nên bơ vơ một ḿnh. Sự tin tưởng và t́nh cảm chí thành là phương tiện truyền đạt tới người chết những lời nhắn nhủ cuối cùng. Trong sách này có nói rơ, khóc lóc than văn chỉ làm người chết thêm bối rối. Thái độ cần thiết là một t́nh cảm chân thành, một tâm thức vững chắc biết rơ rằng cái chết chỉ là một giai đoạn trong quá tŕnh miên viễn của đời sống. Người chết sẽ cảm nhận được tâm kiên cố đó và cũng vững vàng theo, bớt phần sợ hăi. Nội dung những lời nhắn nhủ chính là những lời khai thị trong sách này. Tùy căn cơ người chết, có thể nhấn mạnh nhiều đến ư niệm “Phật trong tâm” hay theo hướng Tịnh độ, thiết tha quán tưởng đức A-di-đà. Tổ Ấn Quang cho rằng, trong thời Mạt pháp, đại đa số chúng sanh thích hợp với phương pháp niệm Phật cầu văng sanh, không mấy người đủ sức tự lực để giải thoát. Trong trường hợp này, người thân cần nhắc nhở người sắp lâm chung chí thành quy y Tam bảo, thiết tha quán tưởng đức A-di-đà. Người sống cũng như nhười chết chỉ cần nhất tâm niệm sáu chữ “Nam mô A-di-đà Phật”, h́nh dung ngài xuất hiện rơ rệt trước mắt ḿnh, “như bóng trăng trong nước”. Trong mọi trường hợp, người sống cần lấy tâm thành kính, thanh tịnh để cầu siêu quán tưởng. Nếu không, thần thức dễ sanh tâm sân hận, càng thêm đau khổ cho họ.

Cầu mong tập sách này đem lại giải thoát cho người chết, đem lại an vui cho người thân của họ v́ đă làm được điều ǵ đó lợi lạc cho người vừa qua đời, đem lại chút lắng đọng cho những người khác, vốn biết ḿnh sẽ chết nhưng quá sợ hăi đến nỗi không dám nghĩ tới sự thật hiển nhiên này.

Nếu có ai nhờ đọc sách này được đôi phần lợi lạc, dù là ở bất cứ thế giới nào, th́ đó là phần thưởng cao quí nhất đối với những người biên soạn.

 

NHỮNG NGƯỜI THỰC HIỆN


 

[1] Thường được gọi là đại sư Liên Hoa Sanh (755-797)

 

 

---o0o---

 

Mục Lục >> 01  >> 02  >> 03  >> 04 >> 05


(nguồn: http://quangduc.com)

<< về trang Chết & Tái sinh >>