categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Audio Truyện Phật Giáo Audio Kinh điển đại thừa Audio Đại tạng kinh (Nikaya) Audio Kinh Tụng Audio Luận tạng Audio Luật tạng Phật pháp cho người bắt đầu Audio Thiền học Audio Tịnh độ Audio Triết học phật giáo Âm nhạc phật giáo Upload nhạc Phật Giáo Thư viện media tổng hợp Cư sĩ - Diệu Âm (Australia) Pháp Sư Ngộ Thông Pháp Sư Tịnh Không Các bài Thuyết Pháp Truyện Phật Giáo Chết & Tái sinh Nghệ thuật sống đẹp Thơ Thiệp điện tử H́nh ảnh Phật Giáo Ăn chay Hướng dẫn nấu chay Tài liệu chữa bệnh Bồ Tát Hạnh Kinh Điển I Kinh Điển II Lịch sử Phật Giáo Nghi Lễ Danh Nhân Thế Giới Phật Học I Phật Học II Đức Phật Luận Giải Giới Luật Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền Mật Tông Triết Học Phật Giáo

 

ĐÂY ÁNH QUANG MINH CHIẾU DIỆU

Thích Tâm Tôn
 

 

Có một cuộc hành tŕnh hùng tráng và vi diệu đă được thực hiện trong chính thế gian này mà lịch sử nhân loại đă đón chào và ghi nhận như một niềm tự hào về tư tưởng. Đây là một bản thiêng hùng ca hơn cả những sử thi huyền thoại v́ mang giá trị thật hoàn toàn chứ không hề vẽ tô một chút sắc màu hư cấu. Đó chính là cuộc hành tŕnh đi t́m nguồn sáng tâm linh của đức Phật.

Không như những khách lữ du phương hay những hành hiệp giang hồ ngoạn thủy du sơn, đức Phật thực hiện cuộc hành tŕnh của Ngài mà không mang theo trong tay một thứ vật dụng hành trang hay một gang khí giới pḥng thân, bởi v́ cuộc hành tŕnh đó được thực hiện nhằm chinh phục lấy cái thế giới nội tại nhiệm màu chứ không phải phiêu lưu với bầu trời ngoại tại . Thế nên, với Ngài chỉ cần có tư lương của ư chí hùng cường hướng tâm tầm cầu ánh sáng giác ngộ hoàn toàn là trọn vẹn.. Cái "hoài băo ước vọng giác ngộ” nơi Ngài không phải do biến cố thất bại trong kiếp sống của đời người, mà đó là lí tưởng đă được xác định bằng trí tuệ tuyệt vời hướng tới mục tiêu xuất ly vĩ đại sau những ǵ đă được kiểm nghiệm từ thực tế của cuộc đời với bát ngát t́nh thương và mật ngọt. Schopenhauer nh́n nhận rằng: “Một tôn giáo nếu lấy biến cố làm nền tảng và c̣n tự hào coi biến cố ấy làm thời trục cho thế giới và cho mọi hiện hữu, là một tôn giáo có một nền tảng quá mong manh, và sẽ không thể tồn tại được một khi con người đă bắt đầu biết suy tư đôi chút.”

Đức Phật là hiện thân của mật ngọt và t́nh thương giải thoát trong cuộc đời, điều đó cũng có nghĩa là khi nào và nơi đâu có sự hiện hữu của t́nh thương và mật ngọt th́ khi ấy và nơi ấy có sự hiện hữu của Ngài. Đúng như lời của John Ruskin- nhà cách tân giáo dục xă hội Anh nói: “Chỉ có đời sống mới là thứ của cải giá trị nhất. Đời sống bao gồm các giá trị cuả yêu thương, của vui tươi và nhận thức.Nơi nào nuôi dưỡng được nhiều nhất những con người có tâm hồn cao quí và sung măn th́ nơi ấy giàu mạnh nhất. ” Đó chính là một phần sắc màu ḱ diệu được toả chiếu từ muôn ánh hào quang trong đêm thành đạo của đức Phật Thích Ca mà chúng ta cùng hướng đến trong niềm tôn kính vô tận này.

Điểm Sáng Bắt Đầu Từ Thánh Hạnh - Siddhattha.

Thực ra đức Phật không bao giờ có ư tưởng hướng đến một sự tôn vinh nào đó dành cho chính Ngài bằng những ǵ Ngài đă thực thi cho cuộc đời này. Và dù cho cuộc đời này có tận dụng hết mọi khả năng và phương cách để tôn vinh Ngài th́ cũng không sao tô vẽ được một cách vẹn toàn những nét đẹp sâu thẳm ở nơi Ngài. Tất cả mọi ngôn ngữ đều là bế tắc, c̣n biểu tượng th́ cũng không sao biểu hiện được đến chỗ tận cùng. Ở đây chỉ biết xin tạm mượn ngôn ngữ của khái niệm “ ánh sáng” để tôn vinh một phần thánh hạnh tuyệt vời với trí tuệ và t́nh thương bao la của đức Phật như muốn bày tỏ một niềm tôn kính Ngài trong đêm thành đạo vậy.

 Các pháp của thế gian th́ luôn phải chịu chi phối bởi những giới hạn của những phạm trù ước lượng, chỉ có duy nhất những ǵ được thành tựu nơi đức Phật mới vượt ra ngoài những kiến giải của nhị biên để biến hiện châu viên cùng khắp. “Mặc trời chiếu sáng ban ngày. Mặt trăng chiếu sáng ban đêm. Nhung giáp và gươm đao chói sáng khi nhà vua xung trận. Lúc thiền định, hào quang chư Phạm Thiên chiếu sáng. Nhưng đêm cũng như ngày, đức Phật sáng ngời với giới hạnh thanh cao”.(Kinh Pháp Cú)

Không phải không có căn cứ khi học giả H.G. Wells nhận định: “ Nơi đức Phật ta thấy rơ ràng là một con người giản dị, có tâm đạo nhiệt thành, một ḿnh phát huy ánh sáng tươi đẹp, một nhân vật sống, một con người như mọi người chứ không phải một nhân vật thần thoại ẩn hiện trong những truyền thuyết hoang đường…Đức Phật dạy rằng tất cả những gian lao sầu khổ và bất hạnh trong đời đều do ḷng ích kỉ sanh ra. Trước khi có thể trở nên vắng lặng con người cần phải ngừng sống cho giác quan ḿnh, nghĩa là cho chính ḿnh.Từ đó vượt lên trên tất cả mọi người và sống cuộc đời của bậc siêu nhân.”

Phẩm chất của đức Phật trong suốt cuộc hành tŕnh ở thế gian này là như thế. Ngài hiện hữu cũng như bao hiện hữu của những con người, có khác chăng là ở tánh đức của một thứ từ bi vô hạn. Nó xuất phát h́nh như tự uyên nguyên của trái tim không chỉ rung động trong phạm vi địa hạt của một con người mà c̣n thổn thức đến khôn cùng thế giới khổ đau của muôn loại và cũng không hề có một ư niệm phân biệt nào sanh khởi . Trái tim đó đă từng thông cảm và xót xa cho cả nỗi đau của chú Thiên nga gặp hoạn nạn: “Thiên Nga ơi! Con đă bị giam cầm trong đôi tay âu yếm của ta kể từ khi con bị nạn. Tuy được ta nâng niu nhưng làm sao được hưởng cái thú tiêu dao với muôn ngàn nước mây ngoài phương trời cao rộng. Hôm nay cánh con đă lành mạnh, giữa bầu trời quang tạnh gió thuận từ phương Bắc thổi về, ta thả con ra để con bay về rừng Hy-mă cùng đàn con sum họp.Ta gởi theo con đây một tấm ḷng thương mến, con hăy về mách lại với đàn con rằng ở đây có một người nguyện sẽ đem cả cuộc đời ra bênh vực và cứu giúp những kẻ yếu hèn…” (Ánh Đạo Vàng). Và đó h́nh như không phải là một hứa hẹn trong cuộc hội ngộ t́nh cờ rồi quên lăng, mà đó lại là dấu ấn đă khắc tận vào sâu thẳm tâm tư mà rồi Ngài sẽ mang theo suốt cuộc hành tŕnh đi t́m phương dược để xoa dịu đau thương.

Chỉ là một hoàng Thái Tử trẻ tuổi mà trong ḷng luôn trĩu nặng những suy tư mà chưa một ai có thể trăn trở được như thế. Chỉ từ h́nh ảnh và những cảnh tượng diễn ra trong một buổi lễ Trạch Điền mà Ngài chứng kiến, bao trăn trở của t́nh thương vạn vật đă khơi dậy thật mênh mông như muốn nguyện mở ḷng yêu thương đến cùng khắp: “Chao ôi! Bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đă nhỏ trong chén cơm của người đi cày! Bao nhiêu sức lực của đôi ḅ chỉ đem ra để đổi lấy một nắm cỏ! Và khốc liệt thay, sự tương tàn giữa vạn vật sinh linh. Ôi! không lẽ chúng sanh lại cứ ăn thịt nhau măi như vậy sao?” Nếu không phải là trái tim của Bồ Tát hiện thân, hay thánh hạnh siêu trần của một bậc xuất thế th́ làm sao biết xót thương và thông cảm với nỗi khổ đau tột cùng của muôn loài đến như vậy. Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm đức Phật cũng bày tỏ: “Nỗi thống khổ của người cũng chính là nỗi thống khổ của ta, và niềm hạnh phúc của người cũng chính là niềm hạnh phúc của ta vậy.”

Những Plato, Socrates, hay Aristotle và nhiều nhà hiền triết khác, chỉ là những triết gia, những nhà tư tưởng và những nhà đi t́m chân lư; họ thiếu t́nh yêu thương cảm kích đối với nỗi khổ đau của nhân loại. Tất cả những triết gia, tâm lư gia, khoa học gia, nhà duy lư, những nhà cải cách xă hội, những tư tưởng gia vĩ đại và những vị đạo sư của các tôn giáo khác làm sao có thể so sánh được với sự vĩ đại của đức hạnh, tinh thần phục vụ, trí tuệ, ḷng từ bi và sự giác ngộ nơi đức Phật.Chính v́ vậy mà triết gia người Đan Mạch, ông Fausboll đă bày tỏ sự tôn kính đức Phật như sau: “Càng hiểu biết Ngài tôi càng quí mến Ngài.Càng quí mến, tôi càng hiểu biết Ngài.”

C̣n ǵ hơn khi Siddhattha có quyền hưởng trọn một cung điện huy hoàng được dựng lên giữa trần gian thật nguy nga lộng lẫy để không thấy được những ǵ đang diễn ra ở cảnh ngoài thành’. “Khi vén rèm bước vào phía trong cung điện, người ta không c̣n nhớ nữa thời gian. Ở đây ngày đêm không phân biệt. Một thứ ánh sáng màu sữa chảy lai láng giữa những bức màn nhung tía, trên những đệm gấm có điểm từng chấm sao vàng, trên những mặt bàn có chạm ngà bóng loáng đặt những án lư trầm.Trầm hương bay đêm ngày hoà trong ánh sáng, tiếng đàn buông quấn quít khói hương bay. Những khay vàng được dâng đưa trên đôi bàn tay cẩn trọng và từng đĩa ngọc đơm những trái cây c̣n đọng lại sương mai.Những món giải khát hoà với tuyết đem về từ Hy-mă, đựng trong chén ngà bóng loáng tinh nguyên.Những điệu hát t́nh suốt đêm ngày ru đưa để ru hồn say sưa cho Thái Tử. Những mỹ nữ bàn chân đeo lục lạc, thơn thơn lướt trên điệu nhạc đơn vui. Những bàn tay mềm dẻo nối theo nhau, chuyển từng gợn sóng để d́u giọng tiêu cao vút.” (Ánh Đạo Vàng)

Thế nhưng cái thánh đức từ bi đă được thấm nhuần từ thuở nào trong mạch sống của Ngài lại theo cùng Ngài mà hiện vào soi tỏ tất cả mọi sự giả tạm của cảnh sa hoa. Điệu nhạc mê li của những cung đàn ḱ diệu trong tai Ngài lại trở thành những tiếng thở than đau khổ của bao nỗi niềm tự t́nh đầy trăn trở: “Ôi lang thang! Chúng tôi là gió lang thang của muôn ngàn thế kỉ, đang đi t́m mọi sự an nghỉ không thể có ở trần gian./Chúng tôi bay từ đâu lại, khởi từ lúc nào, và bao giờ được yên nghỉ, và sẽ đi về đâu? Nào chúng tôi có biết!/ V́ thế có khi chúng tôi đă kêu gào trên biển cả, gầm thét trên núi đồi; nhưng ôi đau đớn! sự giận hờn của chúng tôi nào có ai hay!/ Có lúc qua ngàn thông cao chúng tôi vừa bay vừa khóc; có những lúc vừa nhọc vừa buồn, chúng tôi đă để tuôn từng luồng sầu hận./ Đau đớn, giận hờn, van lơn, khóc lóc; thôi đă đành phận gió. Nhưng đó cũng là số phận của kiếp người./ Một kiếp người qua, một hơi gió thoảng! Chúng tôi đă trải qua biết bao sông núi, chứng kiến biết bao sự tiêu vong nên chúng tôi chỉ biết kể lể những nỗi đau buồn./ Chúng tôi đă thấy đầy dẫy những tấm thân quằn quại trong đau thương, những cánh tay vươn chơi vơi lên cao trước khi ch́m trong thất vọng, những cổ họng khát khao đă kêu gào trong tăm tối!/Chúng tôi đă mang về đây những lời thối khét của những thây ma thiêu trên giàn hoả, chúng tôi đă mang về đây mùi tanh hôi của những vũng máu đọng thành hồ trên băi chiến!/ Và Ngài hăy nghe đây, tiếng rạt rào của bao làn sóng lệ, những niềm kể lể của những con tim héo tàn!/ Ôi trần gian một tiếng than dài vô kể, làm sao Ngài có thể say mê hoài giữa những khoái lạc mong manh./ Dậy đi thôi! Chúng tôi mong Ngài tỉnh dậy.Trần gian mù quáng đang sờ soạn quanh ḿnh,hỡi người con của Ma gia, hăy đưa nhân loại ra khỏi vũng lầy tăm tối ấy!/ Đi đi thôi! Chúng tôi mong Ngài đi t́m một con đường giải thoát cho nhân loại noi theo! Dậy đi thôi! Đi đi thôi! Ôi Thái tử.”(Ánh Đạo Vàng) Đây chính là lời tự sự trăn trở cho sự thật của kiếp người và cũng là sự thôi thúc của ư chí xuất trần đă được nuôi dưỡng từ lâu trong chính trái tim con người của Thái tử.

Nếu những sự rung động của cái đẹp thơ ca trong tâm hồn của thi sĩ được trào vọt ra từ trái tim tràn đầy hoan lạc của những truy t́m cảm giác sau bao thuở lang thang phiêu bạt tận nơi gốc bể chân trời, th́ ở đức Phật được nhận thấy từ sự trầm lắng hùng hồn của trái tim giàu t́nh thương và hiểu biết đến tận cùng sâu thẳm uyên nguyên. Như vậy, từ bản t́nh ca của bao nhiêu niềm hoan lạc, trái tim Ngài chuyển hoá thành tiết điệu của bản hùng ca giải thoát. V́ sao thế? Có lẽ v́ Ngài đă xác định:

Ta là một bông hoa

Từ ḷng đất nở ra

Mang hương thơm đi khắp

Xông ngát nẽo gần xa.

-Sông Thu-

Hướng Về Một Ánh Quang Minh

Có thể nói chuyến du hành ra bốn cửa thành của Thái tử là một dấu mốc lịch sử cho sự xác định lí tưởng và chí hướng xuất gia cũng như thành đạo sau này. Đây có thể là chuyến du hành từ bóng tối của những giới vức vô minh mà đi vào vùng sáng với những thứ quang minh trí tuệ giác ngộ tuyệt luân.

 Thái tử Siddhattha suy niệm: “Chính ta phải chịu sanh, già, bịnh, chết, phiền năo và ô nhiễm. Tại sao vẫn mải mê chạy theo những điều mà bản chất cũng c̣n như vậy. V́ chịu sanh, lăo, bệnh, tử, phiền năo và ô nhiễm; ta đă nhận thức sự bất lợi của những điều ấy. Hay ta thử đi t́m cái chưa thành đạt, cái tối thượng và tuyệt đối châu toàn là Niết Bàn.

Đời sống tại gia rất tù túng chật hẹp, là chỗ ẩn náu của bụi trần ô trược, nhưng đời của người xuất gia quả thật là cảnh trời mênh mông bát ngát! Người đă quen với nếp sống gia đ́nh ắt thấy khó mà chịu được đời sống đạo hạnh thiêng liêng với tất cả sự hoàn hảo và trong sạch của nó.”(Kinh Trung A Hàm). Đây là cái nh́n bắt đầu mở ra phương hướng cho hành tŕnh đi t́m nguồn sáng cho thế gian.

Và con đường từ đây Ngài vạch rơ: “Ta sẽ dấn thân trong cát bụi.Trong im lặng của đêm đen, ta đọc thấy thân phận ta viết bằng chữ bạc của trăng sao! Ta phải đi! Ta sẽ ruồng bỏ ngôi báu. Ta không muốn chinh phục đất cát bằng lưỡi kiếm nhọn. Ta không muốn làm một kẻ chinh chiến, tắm bánh xe trong máu đào của muôn băi chiến trường để lưu lại cho hậu thế một kỉ niệm gớm ghê! Ta muốn để chân trinh bạch trên đường chông gai, lấy đất làm giường, lấy cỏ cây làm áo, kiếm hạt cơm bố thí để nuôi thân. Tiếng kêu đau thương của thế giới xé rách màng tai, ḷng từ bi của ta chỉ muốn xoá bỏ những cảnh khổ của nhân loại. Ta phải hi sinh tất cả và phấn đấu cho đến ngày t́m ra được phương thuốc cứu khổ. Ta tin rằng phương thuốc ấy thế nào cũng có, nhưng ta t́m chưa ra đấy thôi...Nay ta ra đi, bỏ hết những lạc thú ở cung điện, mang một t́nh thương rộng lớn, một thân thể cường tráng, chưa hề bị tật bệnh tàn phá, một trí tuệ minh mẫn chưa hề bị dục vọng làm lu mờ, ta tin chắc thế nào cũng t́m ra được ánh sáng, thấy rơ con đường chánh để đưa chúng sanh đi.” (Ánh Đạo Vàng).

Rồi cuộc hành tŕnh của Ngài bắt đầu từ bên ḍng A-nô-ma nhiều sóng, tựa như một báo hiệu những phong ba chướng ngại mà Ngài sẽ phải đối mặt trong chuyến đi này. Hành tŕnh của Ngài đi không phải được trải sẵn thảm đỏ với hoa tươi cỏ lạ mà luôn phải trực diện với những cam go thử thách. Chỉ có ư chí quật cường của một vị anh hùng không bao giờ biết khuất phục trước thế lực cám dỗ của ác ma mới xác quyết khẳng khái như vầy: “ Nầy con người xấu xa quỉ quyệt, thân quyến của tội lỗi và lười biếng! Ngươi đến đây chỉ v́ lợi ích của riêng ngươi…Máu có cạn, mật lại khô, thịt hao ṃn; nhưng tâm ta vẫn thanh tịnh, vẫn sáng suốt và an trụ vững vàng….Đội quân của ngươi chỉ lưu trú bên trong những hạng người xấu xa và nhu nhược…Ta thà chết trên chiến trường c̣n hơn sống mà chịu thất bại bởi các ngươi.” Đó là lời Ngài đă tuyên thệ bên ḍng Ni-Liên-Thiền khi trực diện trước bao đạo binh thử thách của Ma Vương.  

Ta như voi xung trận,

hứng chịu nhiều cung tên,

chịu đựng mọi phỉ báng,

Ác giới rất nhiều người.”(Kinh Pháp Cú 320)

Đây là một tinh thần quả cảm cao độ, một ư chí cương quyết như viên ngọc tỏa sáng lung linh nhiều màu sắc. Trước hết, Ngài từ bỏ ngôi nhà thế gian không phải v́ lợi ích cá nhân mà v́ lợi ích và giải thoát sự khổ đau của nhân loại. Với Ngài, toàn thể nhân loại là một gia đ́nh. Có chứng kiến được những buổi chia tay đầy lưu luyến, có thực hiện những chuyến đi thật xa... th́ chúng ta càng cảm phục ư chí cương quyết, quả cảm của Ngài. Trải qua biết bao nhiêu thử thách như từ cách tu khổ hạnh hành thân cho đến những khi bị các thứ ác ma nội ngoại quấy phá, cuối cùng Ngài xét thấy: “ Một thân thể tiều tuỵ sẽ không có một tinh thần minh mẫn, tinh thần minh mẫn chỉ có trong một thân thể khoẻ mạnh,”. Để tiếp tục cho cuộc chiến chinh phục mục tiêu giác ngộ, Ngài tiến đến bờ sông Ni-liên-thiền để tiếp thêm nguồn sống. Và trong nguồn sống đó, nơi Ngài khởi lên một tia sáng của niềm tin sẽ thành đạo. Từ nơi làn gió nhẹ thổi đưa những con sóng của ḍng sông, ngài thoảng nghe tiếng vọng của âm ba vang lên nguồn giải thoát: “Hỡi người con rất anh linh của vũ trụ, đấng vương giả mà xa hoa không thể ràng buộc, muôn ngàn dục vọng không thể làm mù quáng! Ngài đă đem ư chí mạnh mẽ như thác đổ, vững chắc như núi đồi, để thắng vượt những nỗi ràng rịt của xác thịt và nhất là t́nh cảm. Ngài đă đem trí tuệ sáng như mặt trời để t́m con đường giải thoát, Ngài sắp đến đích! Nhanh lên! C̣n phải thắng trong một cuộc chiến đấu cuối cùng, và công đức của Ngài sẽ được trọn vẹn! Nhanh lên! Bóng tối từ muôn vạn đời của trời đất đang đợi Ngài rọi ánh sáng vào đây.” Và chính nơi đây, lời nguyện cuối cùng của ư chí giác ngộ đă được Ngài tuyên thệ: “Dù máu ta có khô, xương ta có mục, ta cũng sẽ không rời chỗ này, nếu ta chưa t́m ra được đạo. Đây chính là nhiên liệu để nhen nhóm cho nguồn sáng được bừng toả rạng ngời trong đêm thành đạo và chiếu đến măi tận sau này mà chúng ta cũng đă được triêm hưởng.

Nguồn Sáng Bừng Sinh Khi Bao Tinh Hoa Thánh Hạnh Đă Hội Đủ Sức Toả Chiếu Lung Linh.

Như vậy đến đây nguồn sáng dường như đă được hội tụ vẹn toàn và đă đủ nhân duyên toả chiếu.Nguồn sáng mà trong đó hội tụ của những ǵ nhỏ nhặn nhất, nhưng lại tinh anh nhất từ nơi muôn ngàn thế giới của thời gian vô hạn bao la. Và cũng chính từ những tinh ba nhỏ nhặn này lại là những tia sáng có sức mạnh lan toả đến tận cùng mà không ǵ có thể làm trở ngại.

"Vi trần nơi Bạt địa

Kết tụ thành Huyền môn

Nhiếp tâm nhờ Lục diệu

Tuệ chiếu tỏ Càn Khôn".

- Giác Hiệp -

 Từ trong bản thể sâu thẳm toả ra một hào quang lan rộng diệu huyền đến khắp vô biên. Cả sơn hà đại địa và những tinh tú càn khôn vũ trụ sáng chiếu dịu dàng với những sắc màu tinh khôi lung linh toả ra từ nguồn vĩnh cữu. Một phương trời được thêu dệt bằng ánh sáng của hàng ngàn hào quang rực rỡ. Nguồn sáng này là sự toả chiếu rạng ngời cho hàng ức triệu thế giới vận hành nhịp nhàng trong vầng sáng uyên viên. Toàn thể không trung chỉ c̣n là một bầu sáng ngời vô hạn.

Sự vĩ đại của nguồn sáng diệu ḱ ấy vẫn c̣n lan toả và phát tán măi cho đến ngày nay giống như mặt trời chói sáng rực rỡ hơn mọi ánh sáng mờ đục của những vật sáng kém khác. Bóng tối đêm trường bấy lâu nay vây phủ con người bởi si mê lầm lạc đă bị xua tan, ánh sáng của vầng thái dương xuất hiện để dẫn lối đưa đường cho tất cả sinh linh đi t́m nguồn sống mới giá trị hơn.

Chắc không phải là vô t́nh mà đức Phật lại hốt nhiên đại ngộ vào lúc sao mai mới mọc. Phải chăng đó là giây phút đẹp nhất? Giây phút mà vũ trụ vừa thức tỉnh sau một đêm dài bị bóng tối vây phủ. Giây phút màu nhiệm mà những hội tụ viên măn của thứ ánh sáng diệu ḱ khi không c̣n một chỗ ngự trị của thứ bóng tối vô minh vụt bừng sáng. Cái ánh sáng ấy phát tán ra từ nơi sâu thẳm nhất của sự đen tối chứ không từ một vùng sáng ở bên ngoài vào.Đấy là giây phút hiện bày tất cả những uyên nguyên mà từ vô thỉ bị khuất che u ám bởi bóng ma của si mê lầm lạc. Có lúc Ngài im lặng trước sự thách đố mà ác ma luôn tuyên chiến với sứ mệnh của Ngài “Này Thái tử! Ánh sáng của người được bao nhiêu mà dám đem ra soi đường cho nhân loại?...Người càng t́m ra ánh sáng, chúng ta lại càng trút thêm bóng tối. Mỗi ngày mỗi ít, chúng ta đă gieo rắc qua mấy muôn triệu năm rồi những hạt si mê và bây giờ tất cả thế gian đều ngập lụt”(Ánh Đạo Vàng).Tưởng chừng đây là sự im lặng của một kẻ đă chấp nhận sự thất bại. Nhưng nào hay sự im lặng lúc này là cần thiết đối với Ngài nhằm huy động mọi sức mạnh để tiếp cho nguồn sáng. Đức Phật đă tận dụng được lợi thế này và chính đó là sự chinh phục ngoạn mục mà ác ma không thể nào xoay trở và chỉ biết ngoan ngoăn phục tùng. Và thế là điều ḱ diệu mà Ngài đă vô cùng mong đợi từ rất lâu và đă phấn đấu hết khả năng nay đă được thành tựu. “ B́nh minh bừng dậy. Ánh sáng làm mờ hẳn sao mai- kẻ soi đường cho người đi khuya- vừa lại ở ven đường. Bóng đêm rạn vỡ tan biến rất nhanh.Nắng vàng bắt đầu xối chảy xuống trần gian. Nắng vàng gội rửa những chóp núi cao, nắng vàng tuôn tràn ra hai bên sườn, eo chảy xuống chân núi, lan dần ra trên đồng bằng, khoả một lớp mỏng trên mặt sông, mặt biển, làm lấp lánh những ánh kim cương trên muôn ngàn làn sóng”(Ánh Đạo Vàng).

Như vậy, giây phút mà đức Phật giác ngộ đó, nếu ta nh́n theo cách nh́n của thi nhân th́ đó là giây phút mà đức Phật đă nắm bắt được cái đẹp thiên thu của vũ trụ chính trong ḷng bàn tay của ngài. Đến đây Ngài có thể điều khiển và chuyển hoá tất cả bằng sức mạnh nội tâm mà Ngài đă đạt được không hề bị ngăn ngại bất cứ một thứ ǵ.

Carl Jung, một nhà tâm lư học, phát biểu rằng: "Bao giờ cái nh́n của bạn cũng bị giới hạn bởi những ǵ bạn đang có và đang là." Nhưng ở Đức Phật chướng ngại của mọi bóng tối vô minh với những kiến chấp của những phạm trù “đang có”, “đang là ”kia đều bị xua tan đi mà không c̣n một chút vết tích hiện hữu. Đó chính là yếu tố không thể thiếu trong nguồn sáng rạng ngời mà không bị chướng ngại đă được đức Phật thắp lên cho thế gian này.

Một văn hào Âu châu nhận định rằng: "Không có nơi nào trong thế giới tôn giáo, sùng bái và tín ngưỡng mà chúng ta có thể t́m thấy một vị giáo chủ sáng ngời như thế ! Trong hàng loạt các v́ sao, ngài là v́ tinh tú khổng lồ, vĩ đại nhất. Một số các khoa học gia, triết gia, các nhà văn hóa đă tuyên bố về ngài "Con người vĩ đại nhất chưa từng có." Ánh hào quang của vị Thầy vĩ đại nầy soi sáng cái thế giới đau khổ và tối tăm, giống như ngọn hải đăng hướng dẫn và soi sáng nhân loại." (Phật Giáo dưới Mắt các Nhà Trí Thức). Và cái nguồn sáng làm thế gian phải vô vàn kính phục được xuất hiện như thế:

Đêm trăng tṛn ánh sao mai vừa điểm

Cây Bồ đề rực rỡ ánh hào quang

Khắp nơi nơi ngào ngạt tỏa thiên hương

Nhạc thành đạo cả bầu trời vang động

Sáu ngă luân hồi vui không xiết kể

Mười phương hướng về chào đón Thế Tôn

Hoa Từ Bi ḷng người đều bừng nở.” - Quảng Thiệp-

Đó là sức mạnh của nguồn sáng chơn không. V́ là chơn không nên không có ǵ có thể ngăn ngại:

“Là chơn không, rỗng sáng vô biên       

Là cơi Tâm vắng lặng diệu huyền”

-Huyền Linh-

Và cứ như thế, từ ánh sáng sao mai bừng toả giữa đêm trường dưới chân dăi Himalaya, một con đường với ánh sáng đầy hoa thơm cỏ lạ và những điều bí diệu được khai mở.

Nếu trong giờ phút Đản Sanh của Thái tử Tất-đạt-đa đă xảy ra những sự lạ khác thường với bao nhiêu kỳ hoa dị thảo trong vườn Lâm-tỳ-ni khoe sắc đua màu, hương thơm ngào ngạt khắp nơi, chim chóc ríu rít hoan ca hoà cùng với ḷng người rộn ră để cùng đón Đấng cứu khổ của chúng sanh xuất hiện, th́ trong giờ phút Thành Đạo lại là sự toả sáng chiếu diệu thiêng liêng mầu nhiệm xua tan cảnh màng đêm u tịch để bừng sinh cả một vũ trụ với hết thảy đều lung linh mang nét đẹp của chính ḿnh.

Một bản khải hoàn đă được đức Phật thực hiện thật viên măn, một vầng thái dương được bắt đầu toả chiếu mọi tâm linh: “Quả thật vậy, khi các chân lí phát hiện hiển nhiển trước bậc thánh nhơn đă có cố gắng và thiền định th́ Ngài vững vàng phá tan vây cánh của Ma Vương cũng như ánh thái dương phá tan đêm tối và rọi sáng bầu trời.”

Bài học sâu sắc về việc chinh phục nội tâm của Đức Phật, có lẽ Hoà thượng K. Sri

Dhammananda cảm nhận trọn vẹn: "Ngài dạy mỗi người chúng ta con đường có thể chinh phục thế giới riêng tư của ḿnh – cái thế giới chủ quan nội tâm trong địa hạt riêng tư của mỗi cá nhân. Bằng một ngôn ngữ đơn giản, Ngài nói cho chúng ta biết rằng cả cái thế giới này là ở trong chúng ta và thế giới được chỉ huy bởi tâm thức, cho tâm thức được huấn luyện và thanh lọc một cách đúng đắn."

Và có thể nói, cái ảnh hưởng lớn nhất và đẹp đẽ nhất của nguồn ánh sáng kia là toả sáng bao tâm linh nhân loại đang loay hoay trong những lớp bụi vô minh mịt mù của ṿng sanh tử.

Nguồn Sáng Diệu Ḱ Mang Ánh Huy Hoàng Toả Rạng Bất Diệt Với Muôn Phương.

Vượt qua vô tận không gian những bến miền khắt nghiệt của thứ giá băng dục vọng và những cánh đồng hoang vu của những kiến thủ lạc lầm, đức Phật là tiêu biểu tuyệt vời của sức mạnh trí tuệ và t́nh yêu với tinh thần vô uư mang cho khắp nhân gian . Sự thành đạo và giáo thuyết của Ngài không những đă tác động không nhỏ cho sự hoàn mỹ một thế giới bên ngoài, mà c̣n âm thầm ngấm ngầm mạnh mẽ vào tận sâu thẳm tâm tánh huyền diệu của muôn ngàn thế hệ chúng sanh để chuyển hoá. Cùng với vô biên thời gian vẫn vang vọng măi khúc nhạc tấu thanh tao đi vào nguồn sống mênh mông của Á Châu với muôn sắc màu huyền diệu.

“Ôi! những v́ sao như mắt ai

Từ vô lượng kiếp

Đón chờ một b́nh minh …

Phía trời Đông

Ánh sao Mai xuất hiện

Từ đường chân trời lấp lánh nói cùng ai

Ánh quang minh

Tràn ngập thế gian này

Không như mặt trời

Chỉ soi sáng một nửa thời gian.

Một nửa kia là bóng đêm ngự trị

Không như đóa hoa

Bừng hương sắc

Và tàn lụi.

Nụ cười Cồ Đàm từ trí giác vô biên.

Đêm b́nh an cho ba ngàn thế giới

Đêm vời vợi

Ai về tắm gội hồng ân.”- Thích Nữ Giới Hương -

Trong kinh Kutadanta xưng tụng đức Phật: “Thật vi diệu thay tôn giả Cồ Đàm! Như người dựng đứng lại những ǵ bị quăng ngă xuống, phơi bày ra những ǵ bị che kín, chỉ đường cho kẻ lạc hướng, đem đèn sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể nh́n thấy được sắc. (Trung Bộ Kinh).

Để rồi, từ những căn nhà nghèo khổ tăm tối nhất của tiện nhân ẩn ḿnh tận trong chốn hoang vu sâu thẳm của núi rừng mê vọng, Ngài v́ sự thống khổ của muôn loài mà xây dựng những cung điện nguy nga tráng lệ của tâm thức tỏ ngộ nguồn chơn. Đôi mắt sâu thẳm của Ngài luôn măi nh́n vào tận xa xăm những cảnh giới đen tối mà nuôi dưỡng t́nh thương và đi vào trao cho nguồn sáng diệu ḱ. “Này các Tỳ Kheo! Các Thầy hăy ra đi để mang lại sự tốt đẹp cho nhiều người, mang lại hạnh phúc cho nhiều người. V́ ḷng từ bi hăy đem lại sự tốt đẹp và hạnh phúc cho chư Thiên và nhơn loại… Hăy phất lên ngọn cờ của bậc thiện trí. Hăy truyền dạy giáo pháp cao siêu. Hăy mang lại sự tốt đẹp cho người khác. Được vậy th́ hạnh nguyện của các Thầy đă hoàn măn.”(Tương Ưng Bộ Kinh)

Và như thế, từ thuở pháp âm giải thoát vang lên nơi vườn Lộc Uyển, Núi Linh Thứu, Tịnh Xá Kỳ Viên cho đến các cung điện nguy nga của cảnh Thiên chúng,...và cuối cùng dưới bóng mát của rừng Sa La song thọ sau hơn 2550 năm trước đă được xiễn dương khắp mọi phương xứ và cứ thế mà tiếp tục vang vọng măi đến khôn cùng.

“Ta đi măi giữa rừng nhiều lá chết

Tiếp chồi xanh và thú dữ, hoang tàn

Những cảnh sống thâm u và cô độc

Những mảnh đời trần tục khác thế gian

Những thác loạn

Màu đen và vực thẳm

Những hố sâu vô đáy thiếu trăng vàng…

… Để gội nhuần và độ khắp nhân gian …”

-Như Tạng-

Hiểu về cuộc hành tŕnh vi diệu của Đức Phật để chúng ta xác định được hoạt dụng đa phương của ư nghĩa viễn ly mang tính xuất trần để đi t́m những giá trị giải thoát. Ư nghĩa ấy là ánh sáng mặt trời xua tan những vầng mây chấp thủ, làm nóng chảy những tảng băng tham luyến về sắc chất thế nhân.

Tiếp nhận cuộc hành tŕnh vi diệu của Đức Phật để chúng ta ḥa nhập vào đại thể bao la của biển lớn tỉnh thức. Đó là sự kết tinh của muôn ngàn hương hoa Bi – Trí – Dũng tỏa ngát muôn phương. Hương thơm vi diệu ấy được tiếp nối và truyền thừa trong mạch sống của sứ mệnh Tăng già về sau, theo dấu chân và mang hạnh nguyện Ngài mà đi vào khắp tận cùng mọi xứ sở để trấn tĩnh và làm lắng đọng tâm tư những trái tim hiếu chiến và thấm nhuần hương đức hiếu sinh. Tinh thần ấy được thể hiện trọn vẹn trong bài kệ khất sĩ:

Nhứt bát thiên gia phạn,

Cô thân vạn lí du,

Ḱ vị sanh tử sự,

Giáo hoá độ xuân thu.”

Bậc đạo sư vĩ đại tuy đă nhập diệt, song thông điệp về t́nh thương và trí tuệ của Ngài vẫn c̣n hiện hữu trong h́nh thức thuần khiết bất diệt tinh khôi. Thông điệp này vẫn có ảnh hưởng quan trọng đối với vận mệnh của nhân loại. Ngài là bậc thầy từ bi nhất đă làm toả sáng thế gian này bằng t́nh thương và ḷng nhân từ. Mong sao đêm Thành đạo này dưới ánh sáng lấp lánh lung linh của ngàn sao chiếu sáng trên trời, dưới ánh nến cháy đỏ thiêng liêng bất diệt của hàng ngàn trái tim đang toả sáng bên cội Bồ đề, cầu nguyện cho tất cả hữu t́nh và vô t́nh trên khắp thế giới đều được đượm nhuần hồng ân ánh sáng giác ngộ của Ngài.

Linh Sơn Pháp Bảo- Cuối Thu- PL 2551-

THÍCH TÂM TÔN


(nguồn: http://quangduc.com)

<< về trang Đức Phật >>