Cậu bé lang thang thường xuyên lừa tiền cơm của chủ quán, cho đến khi hành vi đó bị con trai bà chủ phát hiện Những gì xảy ra 20 năm sau đó khiến nhiều người phải ngỡ ngàng
Cái kết bất ngờ sau 20 năm của cậu bé lừa tiền cơm

Cậu bé lang thang thường xuyên lừa tiền cơm của chủ quán, cho đến khi hành vi đó bị con trai bà chủ phát hiện. Những gì xảy ra 20 năm sau đó khiến nhiều người phải ngỡ ngàng.   Thỉnh thoảng, chỉ một câu nói vô tình thốt ra lại có thể làm thay đổi cuộc đời của một con người. Đôi lúc, chỉ có lòng tốt và sự hiền lành nhân nhượng thôi thì vẫn chưa đủ. Và có đôi khi, cuộc sống sẽ mở ra cho người ta một cánh cửa mới, yên lành hơn, an ổn hơn vào một lúc bất chợt ta vô tình nhất!

Vào một ngày nọ, sau khi hết giờ lên lớp và trở về văn phòng, bác bảo vệ chạy đến và đưa cho tôi một số tiền cùng hóa đơn thanh toán. Số tiền ấy tương đương với cả chục triệu đồng tiền nợ của gia đình tôi… Tôi bần thần hết nửa ngày.

Thật là kỳ lạ, tôi không tài nào nhớ được tôi có cho ai mượn số tiền lớn đến thế. Nhìn vào chỗ tên người gửi, thấy đề là “Cậu bé ăn xin của 20 năm trước”… mọi ký ức lại ùa về trong phút chốc. Tôi lại tự vấn, chẳng lẽ đích thị là cậu bé ăn mày năm đó sao?

Nhớ lại 20 năm trước, lúc ấy mẹ tôi vẫn còn đang là người bán cơm hộp cho học sinh ở cổng một ngôi trường. Bà cảm thấy những đứa bé học sinh rất khổ và tội nghiệp nên luôn làm những hộp cơm ngon hơn mà chỉ bán với giá rẻ bèo. Vì thế học sinh đến mua cơm ngày một đông đúc.

Hồi đó mẹ tôi còn làm nghề bán hàng cơm cho học sinh.Tôi lúc đó chỉ vừa mới tốt nghiệp đại học, đang trong lúc rảnh rỗi chờ phân công tác, tôi ra phụ mẹ đứng bán cơm. Có một lần đang mãi phục vụ cho những em học sinh ngay tầm chúng tan học, tôi bỗng cảm thấy dường như có ai đó đi ngang qua đụng phải mình.

Một cậu bé đoán chừng 10 tuổi, trên người mặc bộ quần áo mỏng manh, rách te tua, trong khi lúc ấy trời đã bắt đầu vào đông, lạnh tê tái. Dường như đã rất quen thuộc, mẹ tôi ngay lập tức mỉm cười và đưa cho cậu bé một hộp cơm. Không đợi tôi nhắc nhở, cậu bé vội vàng giật lấy hộp cơm, sau đó ném 1 tờ tiền vào thùng và chạy mất.

Một cậu học sinh đứng bên cạnh tức giận: “Thằng ăn mày này toàn lừa tiền cơm, rất nhiều lần đều như vậy, nếu lần sau còn thế thì phải dạy cho nó một trận!”. Tôi ngạc nhiên kiểm tra lại hộp tiền, thì thấy quả thực là cậu bé chỉ đưa có 1 tờ 200 đồng.

Khi tôi bảo với mẹ là bà sao lại sơ ý như thế, bà nói với tôi: “Mẹ biết mỗi lần thằng bé chỉ bỏ vào đó 1 tờ 200 đồng. Chỉ có điều ta cũng nên giữ đạo nghĩa. Đứa trẻ này đã mất cả cha lẫn mẹ, rất đáng thương, mẹ cũng chỉ có thể giúp nó đến như vậy.” Mẹ tôi luôn làm những hộp cơm ngon hơn mà chỉ bán cho những đứa trẻ với giá rẻ bèo. 

Tôi phản bác lại ngay: “Mẹ thật quá hồ đồ, đây mà là giúp cậu ta sao?”. Nhưng tôi chưa kịp “phản biện hết ý” thì đã bị mẹ mắng và bảo tôi thôi đi. Tôi ý thức được rằng dù có nói gì cũng vô dụng, mẹ tôi suốt ngày chỉ biết niệm Phật, chỉ một lòng muốn giúp người khác chút ít nhưng lại không nghĩ sâu xa hơn. Thế là tôi đột nhiên lóe lên một suy nghĩ “tôi phải xử lý thật tốt chuyện này mới được”.

Hôm sau đó, cậu bé ăn xin vẫn tới như thường. Cậu ta vẫn chực được giành lấy hộp cơm như những lần trước, điệu bộ rất vội vàng và vừa chuẩn bị ném tiền vào thùng. Ngay lúc đó tôi bất thình lình nắm lấy tay cậu… tờ 200đ rơi xuống đất.

Lúc đó tất cả mọi người đều quay lại nhìn, điều đó khiến cho cậu bé vô cùng bối rối, cả xấu hổ, và dường như chỉ chực khóc. Tôi nhìn cậu bé vừa cười vừa nói: “Mua như vậy thì không đủ ăn đâu! Em cứ lấy cơm đi, phần còn thiếu sau này hãy trả”. Nói xong tôi buông tay cậu bé ra.

Cậu bé nhìn tôi ánh mắt sợ hãi cầm hộp cơm, đáy mắt ánh lên vẻ nghi hoặc. Tôi lại nói với cậu: “Đi đi, anh biết rõ em nhất định sẽ trả! Nhớ nhé! Sau này phải trả cả vốn lẫn lãi!”

Cậu bé suy nghĩ khá lâu, rồi sau đó im lặng quay người, bước đi từng bước từng bước một, cậu không còn chạy hớt ha hớt hải như trước.Kể từ sau đó, cậu vẫn thường xuyên đến quán của mẹ tôi ăn, và để lại tờ 200 đồng…

Đang đắm chìm trong dòng ký ức thì bác bảo vệ lại vội vã quay lại: “Tôi quên! Còn một phong thư nữa!”

Tôi vội vội vàng vàng mở nó ra xem. Trong phong thư viết rằng: “Tôi cuối cùng đã tìm được địa chỉ của anh. Suốt bao năm tìm kiếm, tôi mới có thể đem tiền trả lại, mới có thể hoàn lại ân tình 20 năm về trước.

Lúc đó tôi đã lang thang khắp nơi, thường xuyên chịu đói rét. Một lần tôi tới cổng trường học giả vờ mua một hộp cơm. Tôi ném thử tờ 200 đồng vào hộp rồi nói xin mua cơm. Lúc đó tôi nghĩ, dù có bị phát hiện đi nữa thì dì bán cơm cũng rất hiền lành, sẽ không trừng phạt tôi. Nhưng dì cũng không phát hiện ra, tủm tỉm cười rồi đưa tôi một hộp.

Sau đó tôi bắt đầu dựa vào thủ đoạn và mánh khóe để có được bữa ăn. Tôi cảm thấy người tốt trong xã hội rất dễ bị lừa. Tôi thường xuyên nói dối, và trộm đồ trong hành lang, còn định trộm cả trong cửa hàng nữa. Lần đó khi bị anh tóm lấy, tôi đã nghĩ mình vậy là xong rồi, bị đánh rồi. Nhưng tôi đã không phải chịu trận đòn nào, mà lại còn được anh thả đi.

Những lời nói của anh đã bảo vệ danh dự cho tôi, khơi dậy trong tôi mong muốn làm người tốt thực sự. Trong những năm sau này, mỗi khi nhớ đến ánh mắt của anh, tôi lại có thể tránh xa những điều xấu. Và dù phải tìm kiếm khắp nơi, dù phải đi bao xa, mất bao nhiêu thời gian, tôi vẫn muốn hoàn thành lời hẹn ước cũ.”


Và sự thay đổi của cậu cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng…“Một ngày nọ, khi nhìn thấy tôi ngồi co ro vì giá rét, một phụ nữ đã trở về nhà mang cho tôi mấy chiếc áo. Sau đó tôi phát hiện trong túi áo có rất nhiều tiền. Lúc đó tôi rất đói, rất muốn giữ lại số tiền này, nhưng ánh mắt của anh lại hiện lên làm tôi thay đổi ý nghĩ. Tôi phải mất cả ngày mới tìm được nhà người phụ nữ nọ. Hai vợ chồng họ đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi tới trả lại tiền.

Họ khóc nức nở ôm tôi vào lòng, rồi liên tục nói tôi là đứa trẻ tốt. Khi đó con gái hai vợ chồng vừa bị bệnh mà qua đời, tôi may mắn trở thành con nuôi của họ. Cuộc sống từ đó trở nên tốt hơn, tôi được cha mẹ nuôi thương yêu hết mực, được đi học. Giờ tôi đã trở thành giáo viên…”


Quả nhiên đúng là cậu bé đó! Một niềm vui ấm áp lan tỏa. Tôi chợt cảm thấy thật là may mắn vì đã không vô tình hủy hoại một con người. Cậu bé ăn mày năm xưa đã học được đức tính thành thật ngay thẳng, vì vậy mà đã vô tình gặp được một gia đình tốt.

Giờ đây khi đứng trên bục giảng, chắc hẳn rằng cậu bé ăn mày năm nào giờ đây sẽ nói với học sinh của mình rằng: “Chỉ có thành thật mới mang lại hạnh phúc!”
 
Theo Tinh Hoa

Về Menu

cái kết bất ngờ sau 20 năm của cậu bé lừa tiền cơm cai ket bat ngo sau 20 nam cua cau be lua tien com tin tuc phat giao hoc phat phat phap thien phat giao

Tử Mẹ về chốn bình an tình ngay sinh nhat ban nen nghi den ai dựng Con dau từ nguyên tử ngẫm về triết lý phật cuoc doi cua duc phat la bai hoc de chung ta phai ba gia tri dich thuc cua cuoc song ma chung ta can la khi mệnh chung còn Khánh Hòa Tưởng niệm tuần chung thất Khánh Hòa Lễ tưởng niệm húy kỵ Tổ tiêu Bánh mì xíu mại chay su linh ung cua chu dai bi chùa song tiên Thanh Hoá Giỗ Tổ khai sơn chùa Linh à ng vui Huyền thoại ít biết về đệ tử lừng dao phat giup gi cho tinh yeu doi lua con nguoi hanh huong trong tho thien ly tran va 9 loại thực phẩm giúp giảm cholesterol và n Xuân từ bàn tay mẹ Đại mot thai do tam linh chuan bi vung vang hon cung cay kho heo moi la tothay xanh tuoi moi tot harald voi luan van cao hoc ve phat giao viet nam tan man ve tam va vat tu phan mem excel hoc hanh bo tat phat nguyen dot lieu khi tho gioi y nghia phap khi mat tong tay tang từ đau khổ đến chấm dứt đau khổ Ngủ không ngon làm xơ cứng động mạch Tiểu sử Hòa thượng Thích Thiện Hào Gừng tươi có tác dụng giảm đau lễ phật đản và sự ảnh hưởng văn Tổ đình Vạn Thọ tổ chức lễ vía lỗ nhung loi phat day cai thien cuoc song cua ban báo hiếu mẹ cha đâu chỉ một ngày 11 loi khuyen tam huyet giup nguoi sap chet tinh xa ngoc trung tinh nghiep dao trang an cu Cổ Nghĩ chùa tam thanh Dưa muối cám làm dễ ăn ngon chua phra si sanphet 10 mon chay vua ngon mieng vua dep mat se thay doi