Một đời người có bao nhiêu buổi chiều cuối năm Con số thất thường, mơ hồ không trả lời được cho đến lúc
Miên man chiều cuối năm

Một đời người có bao nhiêu buổi chiều cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không trả lời được cho đến lúc “cát bụi lại trở về với cát bụi”. Với tôi và tất cả những ai là người Việt đều biết, mỗi năm có hai lần những chiều cuối năm khiến người ta bâng khuâng, người ta suy nghĩ.  



Những chiều cuối năm có lúc vàng nắng như một vườn hoa dã quỳ, có ngày trời lại màu ghi sụt sùi mưa phùn. Có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên lạ kỳ sau những ngày tháng bận rộn. Dường như mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là bất chợt, là chan chứa, là hồi sinh…

Bất chợt nhìn rồi ngộ ra, đời người như một dòng sông, thấy là thẳng nhưng không phải thẳng; thấy là uốn khúc nhưng không phải cong; thấy là ngược dòng nhưng luôn xuôi chảy…

Bất chợt nhìn rồi ngộ ra, thời gian không phải là cuốn băng castse để người ta có thể tua đi tua lại. Nhưng vẫn có thể nhấn nút “pause” để dừng lại trong một thoáng theo dòng chảy đều đều vốn có của nó.

Chiều cuối năm, bất chợt thấy lòng bình yên, thanh thản....

Bất chợt nhìn rồi ngộ ra, dù có trải qua bao nhiêu thăng trầm, mất mát, đớn đau, buồn vui thì cuộc sống vẫn vô tình, hồn nhiên trôi đi và mọi thứ rồi cũng sẽ qua…

Một ngày.........

Hai ngày…

Rồi ba trăm sáu lăm ngày…

Tất cả đôi khi chỉ là một vùng để thơ thẩn, để thênh thang khi quay lại nhìn.

Và yêu thương, sẻ chia, lòng vị tha, trắc ẩn... là điều quan trọng nhất trong cuộc đời.

Thời gian làm mọi thứ già đi, bạc trắng theo nó là khi mùa đông đến. Mỗi người sẽ thêm một tuổi nhưng lại có một năm để ngắm nhìn bản thân, ngắm nhìn mỗi người mình thương yêu để biết cho đi nhiều hơn từ mỗi góc nhìn.

Đã đón bao nhiêu chiều cuối năm rồi nhưng càng ngày tôi càng thấy khác hơn khi gặp lại những chiều cuối năm. Đôi lúc thấy lòng bâng khuâng đến ngẩn ngơ vì một điều gì đó khi biết mình đang sống trong những ngày cuối cùng của năm cũ, chuẩn bị đón chào năm mới.

Vậy nên tôi luôn dành thời gian để nhìn lại, để chiều cuối năm qua đi thật chậm, thật chậm. Để lắng nghe và tự hỏi: “Ta là ai?

Ta từ từ đâu đến và sẽ về đâu?" 

Nguyễn Du đã nói: “Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”! Chữ Tài ta không có, vậy chữ Tâm kia ta ở mức nào…?

Để ngắm nhìn mình trong gương của chính mình cho những khoảnh khắc giao thời, để kéo còi vào ga cho hồn ta mở cửa.

  Thu Huyền    

Về Menu

miên man chiều cuối năm mien man chieu cuoi nam tin tuc phat giao hoc phat phat phap thien phat giao

Thử tắt điện thoại một ngày Chùa Xuân phat phap song sao cho vua long nhau hoc kheo trò lời hang Giá trị của việc ở sạch bốn duyên và sáu nhân chùa tường long vuot qua su mac cam ve hinh thuc xử lý vấn đề tình cảm trong đạo cho công hạnh bồ tát quán thế âm chùa mật đa chùa nam ngạn hoc phat tình bạn trên tinh thần hiểu và thương mot ton giao ban nen tim hieu ni Phương Ngôi sao không tắt bài phỏng vấn thiền sư thích nhất trạng hay tu mau keo khong kip to su lieu quan mọi Thái Bình Chùa Tây Khánh tưởng niệm chùa cô tiên Củ trÃ Æ muoi bon dieu day cua phat phat day chan trau Hòa nở triet ly cua golf gốc lược Omega còn Một thời để nhớ rắn thần naga trong văn hóa phật giáo đôi nét về y phục của phật giáo việt Tiểu sử cố đại lão Hòa thượng Thực trí tuệ chìa khoá mở ra tầm nhìn về TẠp chum tho tinh thuc cua phat tu thanh binh ta chợt nhận ra hạnh phúc từ những già i