Ai đã từng ngồi im lặng suốt miên trường, để hỏi đời là gì, sống là gì, lý tưởng cưu mang là gì và ai là người vấp chân ngả gục trên lưng đồi sương gió, mịt mùng bụi thời gian Tư tưởng có thể bay nhảy trên vùng đồi hư tịch, im lặng của vô cùng, của dòng
Vào trong huyễn mộng …

Ai đã từng ngồi im lặng suốt miên trường, để hỏi đời là gì, sống là gì, lý tưởng cưu mang là gì và ai là người vấp chân ngả gục trên lưng đồi sương gió, mịt mùng bụi thời gian. Tư tưởng có thể bay nhảy trên vùng đồi hư tịch, im lặng của vô cùng, của dòng sống miên man tràn ngập, dâng tràn trong tâm thức, dù là huyễn mộng.
 

Đêm qua, trăng đến muộn

vạn vì sao lao xao

đời người, tâm nở muộn

cơn gió làm lao đao

ai người vào huyễn mộng

hãy ôm lấy mảnh tâm

dù qua bao sóng gió

phong sương chẳng bạc màu


Chiếc áo thời gian đã bào mòn theo năm tháng, với những cơn gió nồng nàn của thăng trầm vinh nhục. chúng ta sẽ ra sao trên cuộc đời nầy, chân bước vào sương khuya ư, để nghe tiếng gió reo, nghe lời thơ cao vút tận trên nền sỏi đá, nghe lại tâm mình trong những lúc cô liêu, có con hạc trắng bay về đâu trên cành hư không, cất lên tiếng gọi, gọi đời sống, gọi con người, gọi tấm lòng, mời gọi đi vào huyễn mộng.

Trong hoang vắng của ngày đêm, tâm tình chân chất như có mặt hôm nay, để ta bay bỗng, trên chót vót của đỉnh núi, nằm nghiêng mình nghe sương khuya rơi rụng, những hoang lạnh, những mộng tưởng, những hoang vu hiu hắt đời người, có từng cơn gió kỳ bí, từng hạt bụi thời gian mỏng manh vân du trong vũ trụ, từng hạt vi trần cất lên lời ca tiếng hát, để cho ta bắt lại mầu nhiệm của thưở đã từng nuôi dưỡng mộng đẹp để sống, hát cho cuộc đời mở đầu những bình minh xuân sắc..

  Là trăng rơi hay đời là mộng huyễn

là sương chiều, có gió thoảng ngày qua

hỡi trần gian, thơm cỏ lúa vàng màu

tâm cũng đã chất ngất đời hư ảo

vầng trăng tâm chừng bao lần rung khẽ

Khi trăng tàn, ngồi nhìn suốt đêm thâu

bóc mảnh tâm để phô diễn sơn hà

cho ngàn cánh trăng vàng bay rạng rỡ

Hãy cười vang cho ươm nụ sơn khê

lòng lắng đọng bên gánh đường tâm tĩnh

chờ đến lúc càn khôn thôi mộng mị

ta nằm im, nghe gió gọi bao lòng

tìm ánh trăng tâm, lúc rủ áo ra đi

trên vạn nẽo đường xa, gió động

vạn ánh nắng nằm phơi bờ cát mịn

chở vào tâm bao ước nguyện trần sa ...


Mảnh trăng vàng vẫn còn đó, dù là ngày đêm, dù là sóng cồn biển rộng. Người lữ khách vẫn đi trên vạn dậm nẻo đường, có gió mát soi đường, có lời ca ngút ngàn trong sâu thẳm của tâm. Một hạt cát, mỗi vì sao, từng cơn gió bụi như mang nụ cười hồn nhiên trong nhật nguyệt, để chúng ta cùng thắp nén hương quay về chánh niệm, bắt gặp vùng trời "ứng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm", vì ngàn trùng vẫn trôi qua, vì pháp giới vẫn là dòng sông êm ả, đưa dẫn bao tâm con người trên bến bờ sanh tử.

Lục Tổ nói rằng :"nào ngờ bản tánh vốn thanh tịnh", sao bao người ngờ ngợ vẫn ra đi tìm, mong tìm dòng suối ngọt bờ môi, nếm mùi hương hoang tưởng. Sóng có là nước hay nước là sóng, nằm trong cuộc ba sinh, hỏi tử sanh bao lối, có thấy chăng dòng hạt kim cương huyền diệu của năm uẩn thưở nào từng bị bóc vỏ giả huyễn hơp duyên, để nêu rõ chân tình, tìm thấy tường tận "bản lai diện mục"

  gió lộng

bến bờ muôn năm trước

chở từng hạt vô sinh
từ thưở nào ta hỏi

phong trần xưa 

ai vóc màu sương gió

để ngàn gió lộng ngôn

trong miền riêng nhìn lại

chân không chợt mỉm cười...


Bàn tay nào chạy trốn, trái tim nào hoang vu, gió nào rung bờ cát tâm cho lay động, dù là Chân tâm vẫn hằng trụ, vô khứ vô lai, vô tận cùng của sự im lặng, nhưng tất cả tất cả là cuộc trùng phùng của nguyện lớn, xé bỏ bờ tâm vọng tưởng, bắt lại ngàn lời thơ của sớm chiều trong sáu chữ Đại minh.

Viên ngọc của hoa sen vẫn còn đó, vẫn diệu hiền nở sáng trong tâm, dù người có quên bến về, dù người có mang lời nguyện lớn, dù có tĩnh lặng bên dòng đời nghe tâm bao lần lao xao hay chập chùng sóng gió, dù người có soải mình trên dòng sông định mệnh, lắng nghe hơi thở hắt hiu lúc xuân về, có hoa nở đẹp hay các mùa thay da thịt, cho đất trời thêm xinh đẹp, có tiếng chim vỗ cánh bay xa, vút tận trời không, đoá sen đó vẫn hằng an trú trong tâm.

  chiếc y sờn năm tháng

theo người vào gió bụi

hồn nhiên đùa nhật nguyệt

từng lớp ánh trăng vàng

vai mang lượng pháp giới

nghe lại bờ tâm xưa

đời vui buồn có mặt

vẫn trọn tấm lòng son

đường xưa, mây trắng xoá

dòng đời, đá trổ hoa

người vào trong huyễn mộng

tìm lại mảnh trăng xưa ..


Ai đã từng ngồi im lặng suốt miên trường, để hỏi đời là gì, sống là gì, lý tưởng cưu mang là gì và ai là người vấp chân ngả gục trên lưng đồi sương gió, mịt mùng bụi thời gian. Tư tưởng có thể bay nhảy trên vùng đồi hư tịch, im lặng của vô cùng, của dòng sống miên man tràn ngập, dâng tràn trong tâm thức, dù là huyễn mộng.

Chúng ta có thể nắm bắt tư tưởng, xoay chuyển cuộc đời, biến mình theo từng giọt mưa, hạt nắng, kiêu sa trong mộng mị, ngập ngừng trong chiều sâu của mỗi niệm, từng sát na, để thấy, để tập, để tự thắng mình như lời của Huệ Năng "Bồ đề bổn vô thọ Tâm phi minh kính đài. Bản lai vô nhất vật. Hà xứ nhá trần ai", nhưng bước chân của người lãng tử vẫn cần lắng lại tâm, chậm rãi nghe như hơi thở của Thần Tú, với: "Thân thị bồ đề thọ. Tâm như minh kính đài. Thời thời thường phất thức. Vật sử nhá trần ai", người mang nổi tịch liêu, cô đơn trên vùng trời của tâm.

Tâm có thể bay cao, vẫy vùng trên dòng sóng của thức, biến chuyển, luân lưu, tuôn chảy, trào dâng, cựa mình, lay động, biến vũ trụ trong hạt trần sa, biến hạt vi trần là cả ba ngàn cõi mộng, vi diệu..." Bờ thẳm buông tay, tự nhận đảm đang, Chết rồi sống lại, dối người chẳng được". (Huyền nhai tán thủ, tự khẳng thừa đương, Tuyệt hậu tái tô, khi quân bất đắc.) của Tổ Liễu quán.

 

Đây là hố thẳm vực sâu của tâm thức, có thể là bóng cây qua cửa, là sương đậu đầu cành, là huyễn mộng trong huyễn mộng, là sự sống sau khi trải qua cơn chết để hồi sinh, là hiện tại nhiệm mầu, là một trong tất cả hay tất cả là một, như như, như thị, vô ngã, bất sanh bất diệt.

Nhưng, đi tìm tâm vẫn là những bước chân trong chánh niệm, để khai mở nguồn sống vi diệu của đời người, của sinh mệnh kỳ bí của mỗi người, trên từng bước chân, để cảm nghiệm, trải nghiệm, sống thực trong "thời thời thường phủi bụi, chớ để vướng trần ai"... để trở về với những căn bản vũng chắc thường tình của Giới, của Định, của Tuệ...

Có cần gì phải gấp để đánh mất mình trong hình nhi thượng học hay siêu thực hoặc lao vào chân trời viễn mộng, một chút ánh trăng cũng là ánh trăng, một hạt vi trần cũng là pháp giới ... để nếu không, chúng ta sẽ bay cao quá, siêu vượt trong thế giới của tâm, chập chùng trong mộng mị chưa nắm bắt được, trong khi thực chưa đủ tầm vóc đón nhận những chiều sâu vô biên của Chân tâm và một ngày nào đó, cơn sóng vô tình sẽ đưa ta chạm mặt với tất cả dòng sinh mệnh với những băn khoăn, do dự?


Đó là trở về với Chánh Niệm, đưa về nằm an nhiên tự tại với hơi thở trong veo, thanh tịnh, làm cho chúng ta có cái nhìn khác về cuộc đời, khi dẫm chân trên mặt đất của tâm địa, ngay hiện tại, bây giờ với cái tâm trong, nghe tiếng sáo cất lên trong nắng sớm chiều hôm, được mất khen chê, sống chết... chỉ là chuyện thế gian tương đối, thường tình, hằng diễn.

Có phải chăng ai người bước chân trên mảnh đất của tâm, một lần đến, đã cảm nhận, nhận thức được điều kỳ diệu của chân ngôn, thấy được bức màn của sanh tử, để vượt qua, vuợt qua theo nhân duyên "ngộ thì đốn, tu thì tiệm".

Hành trang đi vào trong vô thường để tìm chân thường, biết huyễn mộng vẫn đi vào huyễn mộng, để tìm lại con người chân thật, con người của thảnh thơi, thanh tịnh, hạnh phúc trong cõi đời, mà đã bao năm trong cuộc vong thân, mình quên lãng trong một góc đời của tâm, để mây phủ đầy rong rêu, để bụi bám dày đặc, để ánh trăng tâm nằm ẩn khuất sau những vọng động thường tình .... Thế giới kỳ diệu của huyễn mộng đã có mặt để ta nhìn lại vầng trăng, đúng không?

  Này em,

rồi một ngày nào đó

ta bỏ ra đi như cuộc lữ hành muôn thưở

trong dòng đời sanh tử

sanh già bệnh chết

như lẽ vô thường của đời sống

nhưng bên ta, em à

có gánh nhẹ cõi tâm kinh

tự tại, nhẹ nhàng

khi quán lại tâm mình

có lời sáu chữ vẫn rền vang trong các cõi

ngọc đại bi vẫn êm dịu vô cùng

để trở về, trở về

không còn lưu dấu vết

nếu,

em muốn đến cùng ta

trong dòng sóng vô thường

hãy niệm đến lòng từ

hãy gọi đến tình người

hãy tìm lại tâm tình

trong suối ngọt chân tâm

bỏ phấn son giả huyễn

mở trái tim sen

để hương sen ngào ngạt

chất ngất lời từ ái

để nhìn rõ mặt nhau

gương mặt của đức Phật hiền

có trong em,

có trong ta

cuộc đời phải chăng xinh đẹp

êm ái, nhẹ nhàng

trong tình nhân loại bao la

hạnh phúc của người

là hạnh phúc của mình

người con Phật vẫn lắng nghe lời Phật dạy

làm cho cuộc sống màu mỡ, tươi vui

khổ đau không còn có mặt

để nụ cười rạng rỡ trẻ thơ nuôi lớn con người

nước mắt cạn vơi

an bình toả sáng

lòng người nở nhụy hoa sen

có phải đời người

cùng nhau thân phận

biết khổ đau

mong từng hạnh phúc

cùng có nhau trong vũ trụ

mịn màng như từng hạt cát

lăn vào gió bụi

mang hơi ấm tình người

sáng tỏ đời nhau

trong từng hạt bụi

cả pháp giới cùng nhau hiện hữu

tay nắm lấy bàn tay

gói tâm mình trong hành lý Hoa Nghiêm

để cho nhau tâm tình chân chất

nọ lòng từ chia sẻ

kia đưốc tuệ soi đường

cho hạnh phúc luôn ngời ngời rạng sáng

đưa con người vượt thoát khỏi khổ đau

đức Phật mỉm cười

theo từng bước chân của mỗi sinh linh

chỉ rõ nẻo về

có vầng trăng, ôi sao thật đẹp

sáng rực trong tâm

em cùng ta hãy bắt lấy

để trăng soi rõ bờ mê

thấy lối đi về

trong dòng đời huyễn mộng.....

Ghi lại những tâm tình

Sau thời thiền tọa, nhìn thấy hình ảnh Phật cười..


Thành phố Hương Thông ( Houston)

Sáng ngày 10.06.2011


 
 

Về Menu

vào trong huyễn mộng … vao trong huyen mong tin tuc phat giao hoc phat phat phap thien phat giao

Nước gừng nóng có thể làm mờ tàn Húy đạo đức đối xử bình đẳng nét lẠc tâm bình thế giới bình 3 tự do nội nang luong tam va nen van minh tu huy Tuyên hoá giáo lý đạo phật về tái sanh phần 2 Vì đâu mất ngủ Bánh chay kiểu Tây Năm mới sẽ tu luyện như lời ba má an tru o khong la vi dieu de nhat chùa từ vân net van hoa dac trung mua sen no tuong phat hoang bang ngoc da duoc dat vang xung xinh di chua Khu biệt giam Chín hầm của họ Ngô 06 chuong 6 nhan nhuc neu xay dung ngoi nha tinh thuong dich thuc Tức giản doc Quảng ngữ của Quốc sư Tuệ Trung ở Nam vi sao vua luong vo de ca doi xay chua Những ô cửa xanh Niệm Phật Dược Sư được cảm ứng chuong v phat giao duoi 3 trieu dai chu dieu uoc gian don phat giao viet nam và º Kháng sinh khi nào không nên dùng Khánh Hòa Tưởng niệm lần thứ 48 1963 đẻ tim hieu ve phat giao Quan niệm Phật giáo về thiên đường huà v廕南 Lý Thái Tổ với Phật giáo 1970 the nao goi la nhin sau tim hieu bai tho thien cua phat hoang tran nhan khánh Cổ Món chay ngon cho ngày cuối tuần Vì sao giảm cân lại khó khăn nhìn và làm chủ cái giận tuoi thiền sư muso soseki tâm thái ho