Giác Ngộ - Những ngày qua, tâm cứ lăng xăng, không chánh niệm, căng thẳng,… muốn được tĩnh lặng đôi chút nhưng vẫn cứ dao động. Chợt nhớ quá Nông Sơn, tĩnh lặng và thanh bình, đó là những gì mà tôi cảm nhận được từ nơi đó.

Yêu lắm một vùng quê !

Giác Ngộ - Những ngày qua, tâm cứ lăng xăng, không chánh niệm, căng thẳng,… muốn được tĩnh lặng đôi chút nhưng vẫn cứ dao động. Chợt nhớ quá Nông Sơn, tĩnh lặng và thanh bình, đó là những gì mà tôi cảm nhận được từ nơi đó.

Lần đầu tiên khi bước chân tới vùng quê này, cảm giác yên bình đã xuất hiện trong tôi. Tôi yêu vùng quê đó.

Chắc rằng sẽ có những vùng quê còn đẹp hơn, nhưng đối với tôi đó là một vùng quê rất đẹp, rất đỗi thanh bình, và những con người nơi đây thật là dễ thương, hiếu khách.

WNS.jpg

Yêu lắm một vùng quê !

Những trải nghiệm nơi đó đối với tôi đều mới, rất lạ nhưng lại rất hay, tôi thích cái cảm giác đó.

Sáng tinh sương, bạn tụng kinh, tôi lắng nghe và quan sát mọi vật, tôi đã được đi hành thiền quanh thất (đối với tôi) với bạn, thật thú vị, tôi chưa bao giờ làm được điều đó, sao mà an lạc đến lạ thường. Tiếng chó sủa cũng không làm tôi dao động, tôi chỉ chú ý đến từng bước đi, đếm từng hơi thở vào – thở ra ngay trong hiện tại. Tôi bỗng nhớ đến bài bạn hay hát “Tâm không ràng buộc, tiêu dao tháng ngày”. Tuy không được tiêu dao tháng ngày, chỉ 2 ngày, nhưng đối với tôi đó là khoảng thời gian quý giá, tôi như sợ mất đi cái thời gian ngắn ngủi ấy nên cố tận hưởng cho hết cái không gian và thời gian nơi vùng quê đó.

Sáng hôm sau, bạn lạy Bụt. Tôi ngắm Bụt. Tôi đi dạo quanh vườn và ra thăm cánh đồng lúa vào buổi sớm mai, nhìn ngắm và nhớ tất cả khung cảnh yên bình nơi ấy. Tiếng chuông - mỏ ngân vang trong buổi sáng tinh sương như đánh thức mọi vọng tưởng trong tâm thức con người, để nhắc ta quay về với hiện tại.

Chia tay Nông Sơn, tôi còn gì đó luyến tiếc. Trên chuyến xe để vào lại Thành phố, tôi đã cố tận hưởng cho hết không khí, khung cảnh còn sót lại, để khi có dịp gặp lại hay nghe một ai kể về nó tôi sẽ không ngỡ ngàng, mà nhận ra rằng: À, Nông Sơn! Nơi đó tôi cũng đã tới, và tôi yêu nó biết bao.

Ôi nhớ quá, Nông Sơn. Hẹn gặp lại nhé! Mong rằng sẽ được hội ngộ bạn trong thời gian gần nhất.

Blog Thu Đông


Về Menu

Yêu lắm một vùng quê !

phat thanh dao Ngày hiểu biết là con đường dẫn đến Em HÃƒÆ tín y nghia cua hanh phuc bạn bè không đỡ sao nỡ hại nhau Đau mùa phật đản trong ký ức tuổi thơ hãy lời phật dạy về tình yêu nam nữ yêu loi ich cua viec di chua su phat trien cua dao phat trong thoi dai ngay nay giáo dục thiếu nhi từng độ tuổi theo Gia Lai Lễ húy kỵ cố Trưởng lão Những suy nghiệm lời phật xin ăn mà không ăn Nên tập sống chung tu học đừng để tình yêu thương trở thành con Tăng cân làm tăng nguy cơ trẻ chết non thuyen troi tren sa mac nh Nhà Vài cách dùng bí đao giải khát chữa Học Chè cốm cho ngày hè oi bức khong gian ba chieu niem phat Phật đản nhớ Phật nà t hoc phat xấu Cảm nghĩ qua một cuộc thi hoà Đức Phật đối với quan hệ anh em mot dac trung rat rieng cua phat giao hòn nghe thuat an trong chanh niem Học cười để trị bệnh khong toan tinh cang huong dai phuc phat giao Cổ huệ chú tâm thiện xảo và tỉnh giác rộng di chua vÃƒÆ thoat khoi cam bay cuoc doi Cần bổ sung đủ vitamin B2 cho cơ thể Hà thủ ô Thật giả lẫn lộn tim hieu cong hanh cua bo tat quan the am