• Mùa Xuân lững thững về. Anh cũng lững thững đi ra phố chợ. Hai bàn tay trơ trọi của anh đút sâu vào hai túi quần rỗng trống buồn tênh. Anh mỉm cười thong dong bước đi, hòa vào dòng người nhôn nhao tất tả. “Tôi không phải là kẻ móc túi!”. Anh muốn nói với mọi người chung quanh điều ấy, và chắc khi nhìn thấy anh, mọi người cũng nghe được lời anh nói qua điệu bộ buồn cười của anh. Anh vào chợ chỉ để đưa mắt ngắm nghía, hít thở không khí của chợ búa ngày Xuân, cho đến khi mệt mỏi anh mới trở về nằm dài trên chiếc giường ọp ẹp, tay xoa bụng lép kẹp, mắt nhìn bâng quơ lên trần mái dột nát của căn gác nhà trọ già nua, để tưởng tượng, ước mơ một ngày mai tươi sáng.
  • Đã lâu lắm rồi, đôi bàn tay anh mới rút ra khỏi túi giữa chợ Anh rút chúng ra khỏi ngục tù ngột ngạt tăm tối một cách nhẹ tênh thông suốt Thõng hai cánh tay xuống Và, anh bắt đầu cân mứt cho khách phụ chị bằng đôi bàn tay vừa chộp bắt lại được một tình

công đức và phước đức Giao tiếp với người độc đoán ở nơi Món chay rằm cuối năm duc mac cai gi Mùa Xuân tôi ơi Ngoài ấy lạnh bÃ Æ o Nghiep đức Những điều cần biết về huyết áp quÃƒÆ Mệt quá đôi chân này Thích Tổng luận năm Thủ uẩn khoi hoà Hội thảo khoa học về Quốc sư Khuông Cung rước tôn tượng Thiền sư Minh Châu Trổ tài với món chay vi sao nhung nguoi luong thien nhu con lai luon Nghe mưa Ngọn nguồn yêu thương Cha Ăn nhiều thịt sẽ chết sớm hơn Những điều chưa biết về đậu phụ rồng Tàu hủ ky ngào chao lễ hội quan âm Hoa Đàm tuy rụng vẫn còn hương Cựu Tổng thống Mỹ Clinton thành người trở lại trường xưa Thiền một nét đẹp văn hóa học vụ chùa đại giác chùa phước hội tu aryasimha bảo bạn góp vốn bao nhiêu mùa Quảng phia tạm Đầu năm đọc sách nụ cười của người đàn ông khuyết Ngoại tôi xuan ve thay ao moi quả báo nhãn tiền lẠHiến Tản mạn chuyện khai bút đầu năm tranh phật giáo qua cách nhìn nghệ thuật cựu Thõng tay vào chợ