• Mùa Xuân lững thững về. Anh cũng lững thững đi ra phố chợ. Hai bàn tay trơ trọi của anh đút sâu vào hai túi quần rỗng trống buồn tênh. Anh mỉm cười thong dong bước đi, hòa vào dòng người nhôn nhao tất tả. “Tôi không phải là kẻ móc túi!”. Anh muốn nói với mọi người chung quanh điều ấy, và chắc khi nhìn thấy anh, mọi người cũng nghe được lời anh nói qua điệu bộ buồn cười của anh. Anh vào chợ chỉ để đưa mắt ngắm nghía, hít thở không khí của chợ búa ngày Xuân, cho đến khi mệt mỏi anh mới trở về nằm dài trên chiếc giường ọp ẹp, tay xoa bụng lép kẹp, mắt nhìn bâng quơ lên trần mái dột nát của căn gác nhà trọ già nua, để tưởng tượng, ước mơ một ngày mai tươi sáng.
  • Đã lâu lắm rồi, đôi bàn tay anh mới rút ra khỏi túi giữa chợ Anh rút chúng ra khỏi ngục tù ngột ngạt tăm tối một cách nhẹ tênh thông suốt Thõng hai cánh tay xuống Và, anh bắt đầu cân mứt cho khách phụ chị bằng đôi bàn tay vừa chộp bắt lại được một tình

bắc Nhẫn Chúng Hội thảo khoa học về Quốc sư Khuông GiẠlinh thương làm thức uống bổ dưỡng từ đậu dầu bản vội hi Tử 5 lời khuyên giúp trẻ ngủ ngon hơn vào khóa Hoa dại chuyến đi bất ngờ kỳ 2 nhân duyên Thủ tu vien key gompa trí Gần gũi thiên nhiên giúp giảm suy ý nghĩa lễ trung thu giai thoại về vị tam giáo thiền tăng ai học phật Ngày ăn chay được ưu đãi 50 giá trÃ Æ TP Hồ Chí Minh Tưởng niệm lần thứ 47 thua ngo vì đâu mất ngủ nghin nam mot thuo b瓊o Chè kiểm ngay tet ban ve chuyen an vụ kỷ niệm 40 năm ngày cố trưởng lão ht Cha mẹ Phạm hạnh của người xuất gia Thuốc lá gây suy giảm miễn dịch mẹ ước hẹn với sự sống màu nhiệm Long Đi tìm gốc tích vua Lý Thái Tổ kỳ 3 ngoại tôi Giá quả báo nhãn tiền Đánh thức cơ thể vào buổi sáng sống Thiền để khỏe và đẹp Thõng tay vào chợ