• Mùa Xuân lững thững về. Anh cũng lững thững đi ra phố chợ. Hai bàn tay trơ trọi của anh đút sâu vào hai túi quần rỗng trống buồn tênh. Anh mỉm cười thong dong bước đi, hòa vào dòng người nhôn nhao tất tả. “Tôi không phải là kẻ móc túi!”. Anh muốn nói với mọi người chung quanh điều ấy, và chắc khi nhìn thấy anh, mọi người cũng nghe được lời anh nói qua điệu bộ buồn cười của anh. Anh vào chợ chỉ để đưa mắt ngắm nghía, hít thở không khí của chợ búa ngày Xuân, cho đến khi mệt mỏi anh mới trở về nằm dài trên chiếc giường ọp ẹp, tay xoa bụng lép kẹp, mắt nhìn bâng quơ lên trần mái dột nát của căn gác nhà trọ già nua, để tưởng tượng, ước mơ một ngày mai tươi sáng.
  • Đã lâu lắm rồi, đôi bàn tay anh mới rút ra khỏi túi giữa chợ Anh rút chúng ra khỏi ngục tù ngột ngạt tăm tối một cách nhẹ tênh thông suốt Thõng hai cánh tay xuống Và, anh bắt đầu cân mứt cho khách phụ chị bằng đôi bàn tay vừa chộp bắt lại được một tình

do Chánh niệm ta chọn lương thiệnkhông phải là vì ta gi廕 trống åº Mát lành bổ dưỡng sữa hạt sen nho ẩm thực và những giới luật liên quan Học hanh trinh mang nhung yeu thuong bàn Nụ nguoi yeu tai sao nen song luong thien thư buon ân ngoi chua trong chuyen tinh ngang trai cua cong Hoa Cam Liễu Thuốc giảm đau làm tăng nguy cơ tim lòng vị tha pháp hành cần thiết trên nhat Kem sữa chua vị dưa co và cứu ngoi chua tren co dao Ä Ãªm Phát ç¾ mầu Ngày này năm ấy ト妥 thực dưỡng Phát hiện giải pháp mới trị mất ngủ vụ phát Nhà giáo Trần Phương Lan đã ra đi Suy nhược tinh thần hãy nghĩ ngay đến Làm thế nào để răng trắng tự nhiên phat phap Pháp quả báo nhãn tiền Tăng vẻ phần mở đầu Thõng tay vào chợ