• Mùa Xuân lững thững về. Anh cũng lững thững đi ra phố chợ. Hai bàn tay trơ trọi của anh đút sâu vào hai túi quần rỗng trống buồn tênh. Anh mỉm cười thong dong bước đi, hòa vào dòng người nhôn nhao tất tả. “Tôi không phải là kẻ móc túi!”. Anh muốn nói với mọi người chung quanh điều ấy, và chắc khi nhìn thấy anh, mọi người cũng nghe được lời anh nói qua điệu bộ buồn cười của anh. Anh vào chợ chỉ để đưa mắt ngắm nghía, hít thở không khí của chợ búa ngày Xuân, cho đến khi mệt mỏi anh mới trở về nằm dài trên chiếc giường ọp ẹp, tay xoa bụng lép kẹp, mắt nhìn bâng quơ lên trần mái dột nát của căn gác nhà trọ già nua, để tưởng tượng, ước mơ một ngày mai tươi sáng.
  • Đã lâu lắm rồi, đôi bàn tay anh mới rút ra khỏi túi giữa chợ Anh rút chúng ra khỏi ngục tù ngột ngạt tăm tối một cách nhẹ tênh thông suốt Thõng hai cánh tay xuống Và, anh bắt đầu cân mứt cho khách phụ chị bằng đôi bàn tay vừa chộp bắt lại được một tình

ảnh huÃƒÆ Tháng Bảy mùa chay Những cung bậc và bai tho khong de cho mot chu tieu Thịt đỏ hóa giải xung đột vợ chồng qua những u buồn và cô đơn sẽ chẵng còn Đậu hủ thức ăn giàu protein Đêm Cô gái chùa pháp bảo nguoi chet bat dac ky tu sà Dấu hiệu bệnh khi thường xuyên khát Doi phi a cuô i con đươ ng Cà y Ý Tông phong tổ đình Nghĩa Phương tảo Ăn nho đừng bỏ vỏ 18 trung ấm bardo tái sinh ngà n Ẩm Vu Nhà Lúc nu dien vien tre xuat gia gieo duyen mot thang tai à do đâu mà khổ đau thập Ngàn lang Hóa giải nghiệp Rắn Thiền trong cuộc sống vムtương lai của phật giáo trên internet Sống 10 dấu hiệu cảnh báo ung thư không nên Kh neo thua Hoa dẠi tám Phà p kho dau va niet Trung Hoa thưởng trà k廕篙 Tập thong tay vao cho