• Mùa Xuân lững thững về. Anh cũng lững thững đi ra phố chợ. Hai bàn tay trơ trọi của anh đút sâu vào hai túi quần rỗng trống buồn tênh. Anh mỉm cười thong dong bước đi, hòa vào dòng người nhôn nhao tất tả. “Tôi không phải là kẻ móc túi!”. Anh muốn nói với mọi người chung quanh điều ấy, và chắc khi nhìn thấy anh, mọi người cũng nghe được lời anh nói qua điệu bộ buồn cười của anh. Anh vào chợ chỉ để đưa mắt ngắm nghía, hít thở không khí của chợ búa ngày Xuân, cho đến khi mệt mỏi anh mới trở về nằm dài trên chiếc giường ọp ẹp, tay xoa bụng lép kẹp, mắt nhìn bâng quơ lên trần mái dột nát của căn gác nhà trọ già nua, để tưởng tượng, ước mơ một ngày mai tươi sáng.
  • Đã lâu lắm rồi, đôi bàn tay anh mới rút ra khỏi túi giữa chợ Anh rút chúng ra khỏi ngục tù ngột ngạt tăm tối một cách nhẹ tênh thông suốt Thõng hai cánh tay xuống Và, anh bắt đầu cân mứt cho khách phụ chị bằng đôi bàn tay vừa chộp bắt lại được một tình

hóa thân sai thế là đủ rồi 3 ky cẠTức phẠt già o nguoi thi dau kho cư sĩ tâm minh vị thầy đức hạnh mẫu mực của ni phap đến bài học quý giá từ loài chim trạng hòa thượng thích thiện tường 1917 steve Một ngày Thở và cười Phát Ăn hài cốt hòa thượng chôn mấy chục năm Công åº chuỗi hạt trong đời sống bạn trẻ tuong ăn chay hay ăn mặn tâm linh rắn thần naga trong văn hóa phật giáo Chuyện xưa mai trắng Hà thành Ngay Nhà có rác bóng Vài điều về thực phẩm chay Chơn Thiền sư Mộc Trần Đạo Mân han quoc thuat ngu kasaya phien nao thiç chuong 1 Huy Tấm Vu lan chuẩn bị bữa chay cho cả nhà phuoc 5 cau chuyen y nghia thay doi cach nhin ve cuoc duoi sự cúng dường và lễ khai tâm trong những bóng hồng của dinh Độc lập tiểu sử hòa thượng thích từ vân 1866 chua cồn dung voi mang con bat hieu chuong 3 thieu thong tay vao cho