Nghệ Thuật Sống Đẹp - Chiếc bình nứt.

 

 

 

Chiếc bình nứt

Nhị Tường dịch

---o0o---
 
 

 

Tôi đi đến gần White Cottage, Ohio, tới lui trên những con đường liên thôn đến các cửa tiệm, những trang trại cũ, tìm mua những đồ cũ có thể bán đấu giá, hoặc sang tay cho ai đó.

Vòng ngoặt khúc cua trên con đường sỏi đầy bụi tôi thấy một ông già đang ngồi bên bậu cửa. Ðập vào mắt tôi là chiếc bình ông ôm trong tay. Thậm chí từ đàng xa tôi cũng nhận ra đó là chiếc bình xinh đẹp hiệu McCoy nổi tiếng.

Dừng xe trên lối vào nhà ông, tôi bước đến và tự giới thiệu mình: “Chào bác, cháu là Toby. Cháu không thể nào không nhận ra chiếc bình bác cầm trên tay. Bác có bán không?”

Cái nhìn của ông già làm tôi giật mình đến nỗi vội vàng quay lui. Ánh mắt ông ẩn chứa nỗi đau, đó là ánh mắt của một người đang đắm chìm vào một hồi ức đau buồn. Ông chậm rãi: “Tôi không nghĩ đến chuyện bán chiếc bình này vì nó có ý nghĩa vô cùng với tôi”

“Bác biết nó chính hiệu McCoy phải không? Cho dù nó bị nứt ở gần cái quai nó vẫn đẹp phải không bác?”

“Vâng, Tôi biết là như thế. Nhưng giá trị của nó đối với tôi không phải là ở chỗ đó” Ông già sụm người xuống, một sự yên lặng bao trùm lấy chúng tôi. “ngồi xuống đây anh bạn trẻ. Tôi sẽ kể cho anh nghe ý nghĩa của nó đối với tôi”

“Chiếc bình này là của vợ tôi. Bà ấy chuyên trồng hoa và chăm sóc cây cảnh. Vào ngày thứ hai cách đây 2 tuần khi tôi đang đi đến hàng hiên này thì nhìn thấy bà ấy trượt chân ngã xuống bên thềm. Tim bà ấy đã ngừng đập. Thứ tư là đám tang. Hôm nay khi tôi ra ngoài này thì thấy chiếc bình. Tôi ngồi đây và cố suy nghĩ nên làm gì... với nó. Anh nghĩ tôi nên làm gì với nó đây? Bán nó sao?”

Tình cờ tôi có mặt nơi đây, tôi không biết nói sao. Chỉ đơn giản là một ông già yêu vợ mình. Chiếc bình tượng trưng cho vợ ông. Tôi nên bảo ông giữ lấy nó? Nên bán nó? Hay vẫn tiếp tục gắn bó với nó?”

“Cháu thật sự không biết, nhưng nếu bác cho phép thì cháu xin thưa, cháu sửa chữa đồ gốm, thủy tinh và nhiều thứ khác. Nếu bác muốn cháu sẽ sửa chiếc bình và đem trả lại cho bác. Khi đó bác có thể cho cháu biết là bán nó hay không, có được không ạ?

“Anh làm điều đó cho tôi ư?”

“Vâng, cháu sẽ làm” Tôi không biết điều gì đã thúc đẩy tôi làm công việc này. Ðiều gì đã giúp tôi nảy ra ý đó? Tất cả những gì tôi biết vào lúc đó và vào lúc này, là có một điều gì đó cứ thôi thúc tôi làm thế.

“ Này đây anh bạn, hãy cầm nó đi. Khi nào sửa xong thì mang lại đây và chúng ta sẽ nói chuyện. Bây giờ thì tôi phải đi nghỉ” Không nói thêm lời nào nữa, ông già vào khuất trong nhà.

Tôi mất hết ba tuần để sửa xong cái bình và có dịp để trở lại nhà ông. Tôi dừng xe nơi hiên nhà để mong gặp lại ông già. Ngôi nhà trông có vẻ tiều tụy.Thảm cỏ không được xén, lá rụng rải rác trên hiên nhà và bậc thềm. Không một âm thanh, một ánh đèn nào trong nhà. Tôi tự hỏi hình như ông già đã dọn đi.

Khi tôi gõ cửa thì một người đàn ông xuất hiện: “Chào anh, tôi có thể giúp được gì?”

“Tôi đang tìm ông già đã sống ở đây”

“Ông ấy qua đời rồi, cách đây một tuần” người đàn ông nói “Ông ấy là chú tôi, tôi có thể giúp gì cho anh”

Tôi giải thích về chiếc bình và đã gặp ông già như thế nào. “Thế à, không hề gì đâu. Về chuyện chiếc bình, chú tôi có kể cho chúng tôi nghe về chuyện anh đến. Chú nói với chúng tôi rằng nếu anh trở lại chúng tôi sẽ để anh giữ chiếc bình đó. Chú cảm ơn vì anh đã sửa chiếc bình và thật chu đáo khi làm điều đó.

Phải làm gì với chiếc bình đây? Tôi có nên giữ nó, hay bán nó, hay tặng nó cho ai đó? Tôi biết chiếc bình này không thật sự thuộc về tôi. Bản thân chiếc bình chứa đựng một mục đích và ý nghĩa thật sâu sắc. Cuối cùng tôi quyết định để nó ra đi. Tuy nhiên tôi nhất quyết phải kể câu chuyện về chiếc bình khi bán nó; phải chia sẻ với người khác về quá khứ của nó.

Trên đường rời trang trại một điều bí ẩn cứ ảm ảnh tôi, đó làtên của người phụ nữ từng là chủ nhân chiếc bình, người cháu họ của ông già đã không đề cập đến tên bà. Còn tôi là một người xa lạ, đã không thể hỏi tên bà.

Tôi vẫn cứ lúng túng về cái tên của người phụ nữ - tên của chiếc bình từ nay sẽ là gì. Ðó phải là điều ông già từng biết trong cuộc đời của ông. Không. Không phải là tên  chiếc bình nứt, tên nó sẽ là... tình yêu.

 

 

                (dịch từ internet)

 

--- o0o ---


Vi tính: Cát Tường - Diệu Tường

Trình bày:  Nhân Văn - Linh Thoại

Cập nhật: 01-09-2005

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

trí tuệ chìa khoá mở ra tầm nhìn về trí tuệ sinh mệnh của đạo phật tri tue sinh menh cua dao phat tuệ giác vô thường vô ngã Trái tim bất tử Kỳ 1 Đêm trước tue giac vo thuong vo nga Lễ húy kỵ lần thứ 44 cố Đại lão khi bi nguoi khac hieu lam thi phai lam nhu the tuổi trẻ với vấn đề trí tuệ tuoi tre voi van de tri tue phật nếu trí tuệ không có đạo đức soi quảng ngữ của quốc sư tuệ trung ở nam hòa thượng thích thế long 1909 tử aryasimha buoc khóa tu một ngày sinh vên hướng về treo cờmừngphật đản những ước mơ treo comungphat dan nhung uoc mo da gia trong hoai van dap ve viec an chay tưởng niệm tổ sư minh đăng quang còn lại những bài pháp con lai nhung bai phap tuyển tập những bài hát phật giáo hay những hình ảnh đáng nhớ tại khóa tu tuyen tap nhung bai hat phat giao hay nhat tuyển tập những danh ngôn về niềm tin tuyen tap nhung danh ngon ve niem tin va nghi luc vài ý nghĩ về việc dịch thuật những người cha tốt chính là thầy hiệu vai y nghi ve viec dich thuat nhung bai chu phan vì sao ăn chay cần kiêng những chất cay vi sao an chay can kieng nhung chat cay nong hanh vì sao những người lương thiện như con vi sao nhung nguoi luong thien nhu con lai luon 10 câu chuyện ngắn vềbài học làm vì sao ở hiền nhưng chẳng gặp lành vi sao o hien nhung chang gap lanh vi tet cua nhung dua con xa que vu lan những ngày cuối vu lan nhung ngay cuoi xuân xa xứ xuan xa xu Công đức ăn chay chiến sát sanh và những hậu quả từ góc nhìn sat sanh va nhung hau qua tu goc nhin cua khoa hoc Ngàn năm chưa dễ đã ai quên những góc nhìn đời thường về thời