Nghệ Thuật Sống Đẹp - Chiếc bình nứt.

 

 

 

Chiếc bình nứt

Nhị Tường dịch

---o0o---
 
 

 

Tôi đi đến gần White Cottage, Ohio, tới lui trên những con đường liên thôn đến các cửa tiệm, những trang trại cũ, tìm mua những đồ cũ có thể bán đấu giá, hoặc sang tay cho ai đó.

Vòng ngoặt khúc cua trên con đường sỏi đầy bụi tôi thấy một ông già đang ngồi bên bậu cửa. Ðập vào mắt tôi là chiếc bình ông ôm trong tay. Thậm chí từ đàng xa tôi cũng nhận ra đó là chiếc bình xinh đẹp hiệu McCoy nổi tiếng.

Dừng xe trên lối vào nhà ông, tôi bước đến và tự giới thiệu mình: “Chào bác, cháu là Toby. Cháu không thể nào không nhận ra chiếc bình bác cầm trên tay. Bác có bán không?”

Cái nhìn của ông già làm tôi giật mình đến nỗi vội vàng quay lui. Ánh mắt ông ẩn chứa nỗi đau, đó là ánh mắt của một người đang đắm chìm vào một hồi ức đau buồn. Ông chậm rãi: “Tôi không nghĩ đến chuyện bán chiếc bình này vì nó có ý nghĩa vô cùng với tôi”

“Bác biết nó chính hiệu McCoy phải không? Cho dù nó bị nứt ở gần cái quai nó vẫn đẹp phải không bác?”

“Vâng, Tôi biết là như thế. Nhưng giá trị của nó đối với tôi không phải là ở chỗ đó” Ông già sụm người xuống, một sự yên lặng bao trùm lấy chúng tôi. “ngồi xuống đây anh bạn trẻ. Tôi sẽ kể cho anh nghe ý nghĩa của nó đối với tôi”

“Chiếc bình này là của vợ tôi. Bà ấy chuyên trồng hoa và chăm sóc cây cảnh. Vào ngày thứ hai cách đây 2 tuần khi tôi đang đi đến hàng hiên này thì nhìn thấy bà ấy trượt chân ngã xuống bên thềm. Tim bà ấy đã ngừng đập. Thứ tư là đám tang. Hôm nay khi tôi ra ngoài này thì thấy chiếc bình. Tôi ngồi đây và cố suy nghĩ nên làm gì... với nó. Anh nghĩ tôi nên làm gì với nó đây? Bán nó sao?”

Tình cờ tôi có mặt nơi đây, tôi không biết nói sao. Chỉ đơn giản là một ông già yêu vợ mình. Chiếc bình tượng trưng cho vợ ông. Tôi nên bảo ông giữ lấy nó? Nên bán nó? Hay vẫn tiếp tục gắn bó với nó?”

“Cháu thật sự không biết, nhưng nếu bác cho phép thì cháu xin thưa, cháu sửa chữa đồ gốm, thủy tinh và nhiều thứ khác. Nếu bác muốn cháu sẽ sửa chiếc bình và đem trả lại cho bác. Khi đó bác có thể cho cháu biết là bán nó hay không, có được không ạ?

“Anh làm điều đó cho tôi ư?”

“Vâng, cháu sẽ làm” Tôi không biết điều gì đã thúc đẩy tôi làm công việc này. Ðiều gì đã giúp tôi nảy ra ý đó? Tất cả những gì tôi biết vào lúc đó và vào lúc này, là có một điều gì đó cứ thôi thúc tôi làm thế.

“ Này đây anh bạn, hãy cầm nó đi. Khi nào sửa xong thì mang lại đây và chúng ta sẽ nói chuyện. Bây giờ thì tôi phải đi nghỉ” Không nói thêm lời nào nữa, ông già vào khuất trong nhà.

Tôi mất hết ba tuần để sửa xong cái bình và có dịp để trở lại nhà ông. Tôi dừng xe nơi hiên nhà để mong gặp lại ông già. Ngôi nhà trông có vẻ tiều tụy.Thảm cỏ không được xén, lá rụng rải rác trên hiên nhà và bậc thềm. Không một âm thanh, một ánh đèn nào trong nhà. Tôi tự hỏi hình như ông già đã dọn đi.

Khi tôi gõ cửa thì một người đàn ông xuất hiện: “Chào anh, tôi có thể giúp được gì?”

“Tôi đang tìm ông già đã sống ở đây”

“Ông ấy qua đời rồi, cách đây một tuần” người đàn ông nói “Ông ấy là chú tôi, tôi có thể giúp gì cho anh”

Tôi giải thích về chiếc bình và đã gặp ông già như thế nào. “Thế à, không hề gì đâu. Về chuyện chiếc bình, chú tôi có kể cho chúng tôi nghe về chuyện anh đến. Chú nói với chúng tôi rằng nếu anh trở lại chúng tôi sẽ để anh giữ chiếc bình đó. Chú cảm ơn vì anh đã sửa chiếc bình và thật chu đáo khi làm điều đó.

Phải làm gì với chiếc bình đây? Tôi có nên giữ nó, hay bán nó, hay tặng nó cho ai đó? Tôi biết chiếc bình này không thật sự thuộc về tôi. Bản thân chiếc bình chứa đựng một mục đích và ý nghĩa thật sâu sắc. Cuối cùng tôi quyết định để nó ra đi. Tuy nhiên tôi nhất quyết phải kể câu chuyện về chiếc bình khi bán nó; phải chia sẻ với người khác về quá khứ của nó.

Trên đường rời trang trại một điều bí ẩn cứ ảm ảnh tôi, đó làtên của người phụ nữ từng là chủ nhân chiếc bình, người cháu họ của ông già đã không đề cập đến tên bà. Còn tôi là một người xa lạ, đã không thể hỏi tên bà.

Tôi vẫn cứ lúng túng về cái tên của người phụ nữ - tên của chiếc bình từ nay sẽ là gì. Ðó phải là điều ông già từng biết trong cuộc đời của ông. Không. Không phải là tên  chiếc bình nứt, tên nó sẽ là... tình yêu.

 

 

                (dịch từ internet)

 

--- o0o ---


Vi tính: Cát Tường - Diệu Tường

Trình bày:  Nhân Văn - Linh Thoại

Cập nhật: 01-09-2005

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Đường Tăng được kinh qua cái nhìn kien truc chua khmer bàn bằng đá saphir nghe lời phật dạy sống đơn giản hầu Chất xơ ngăn ngừa huyết áp cao giảm Lâm Đồng Lễ húy nhật Đại lão trá do vi sao hoa sen sinh soi chon bun lay o troc trước ngày thi hàng ngàn sĩ tử lên chùa thay phap la nhu lai mot ky quan cua myanmar Những bức ảnh chấn động về trẻ tự tại với sanh tử tôn giáo thap Xôi đường hương vị quê hương dau Số người tử vong vì Alzheimer ngày càng Con đầy là lúc mẹ vơi động cuoc that Mẹ ngay tìm hiểu công hạnh của bồ tát quán pham hanh cua mot vi chan tu Bớt nóng với trà và salad hoa y nghia mot so phap khi phat giao tuong niem 40 nam ht thich chon thuc vien tich Cái chữ của mạ chùa nhổn Cơm tấm chay một thái độ tâm linh chuẩn bị vững bất tùy phân biệt cư trần lạc đạo giai thoại tùy bút vào thiền phụ Hành thiền tue giac vo thuong ba song thanh thoi giua dong doi dien dao doi chùa bàn long thuc Các thực phẩm giúp tạo máu tìm hiểu y phục phật giáo nguyên thủy Cơm tấm bì chay duy Câu chuyện của Steve Jobs về tình yêu cúng sao giản hạn lợi bi quan Những điều cần biết về giấc ngủ truyen cay but