Phật Học - Thực tại hiện tiền.

.

 

 

THỰC TẠI HIỆN TIỀN

Viên Minh

 

Mục Lục

Thay Lời Nói Đầu

1. SƠ LƯỢC LỊCH SỬ PHẬT GIÁO KINH ĐIỂN VÀ CÁI THỰC

2. GIỚI THIỆU BÁT NHÃ TÂM KINH DHAMMA

3. ĐI VÀO KINH BÁT NHÃ

4. TẬP ĐẾ - KHỔ ĐẾ

5. NGŨ UẨN

6. TIẾN TRÌNH TÂM

7. THẬP NHỊ NHÂN DUYÊN

8. TRỞ LẠI BÁT NHÃ TÂM KINH
Ghi chú của người ghi chép

 

THAY LỜI NÓI ĐẦU

Ngày 16-11-1993

Mấy hôm nay tôi ra đây, có một số Phật tử lên hỏi Đạo, mà tôi thì cũng hay về nhà thăm ông cụ thân sinh. Như vậy, thật là mất thì giờ và bất tiện cho tôi lẫn cho quí vị. Tôi bèn nảy ra cái ý là mở một lớp học. Thật ra, nói là lớp học thì không đúng. Không biết gọi là cái gì, nhưng ở đây chúng ta sẽ cùng nhau khảo sát những vấn đề tinh yếu của đạo Phật, mà tôi nghĩ rằng, những vấn đề tinh yếu ấy là nền tảng chung cho tất cả mọi tông phái Phật giáo, đại biểu là Nam Tông và Bắc Tông.

Có một điều là, xưa nay Phật giáo Việt Nam đã thống nhất, nhưng là thống nhất trên ý chí, trên hiến chương, trên hình thức tổ chức chi chi đó thôi, chứ có một điều chưa bao giờ thống nhất được: ấy là tư tưởng Phật học. Mỗi tông phái thường có một số kinh điển làm tư tưởng nồng cốt cho tông phái mình, từ đó làm kim chỉ nam cho sinh hoạt, tu hành, xiển dương phát triển v.v... Như vậy, thì rõ ràng tính từ xưa đến nay, số kinh điển ấy rất nhiều, thật không kể xiết.

Người nghiên cứu kinh điển thường có cái nhìn một phía, một chiều. Chính vì vậy mới gọi là "mạt pháp". Mỗi người đều học hỏi được một số điểm giáo lý nào đó, và họ chợt nhận ra rằng, những cái thấy của họ đều khác nhau! Không những vậy mà ngay chính từ một điểm giáo lý trong cùng một tông phái, cái nhìn mỗi người cũng đã khác nhau rồi. Tại sao vậy? Tại vì thời của chúng ta là thời mạt pháp. Mạt pháp tức là cái ngọn. Chánh pháp là cái gốc. Tượng pháp là cành, nhánh. Còn mạt pháp thì mỗi ngọn một hướng khác nhau!

Có một điều buồn cười ở thời đại mạt pháp của chúng ta là tông phái nào cũng bảo mình là Chánh Pháp, mà họ không tự hiểu rằng, ngay khi phân ra nhánh ngọn là tông phái đã mang đủ tính chất cái ngọn, tức là mạt pháp rồi! Tu Phật mà chấp một tông phái tức là chúng ta theo cái ngọn rồi! Mỗi tông phái thường có một tông chỉ khác nhau nên khi chúng ta chấp tông phái này thì thường không đồng ý với tư tưởng của tông phái khác. Thậm chí còn khen mình chê người nữa. Do đó kiến giải không làm sao tránh khỏi sự bất đồng.

Còn người học Phật thì cứ mãi suy nghĩ về ý nghĩa của một điểm hay nhiều điểm trong giáo lý. Điều đó thật nguy hại. Tại sao vậy? Tại vì mình học giáo pháp để mà hiểu nghĩa, chứ không phải để mà thấy sự thật. Quả là một lầm lẫn tai hại, một nguy cơ nghiêm trọng trong thời mạt pháp của chúng ta!

Thuở xưa, khi Đức Phật thuyết giảng cho một vị nào đó, một cư sĩ hay một bậc xuất gia, chỉ với một thời pháp rất ngắn, thậm chí đôi khi chỉ vài câu kệ, mà vị đó, hoặc là đắc pháp nhãn hoặc là thành tựu con đường tu tập của mình ngay tại chỗ. Chúng ta ngày nay, kinh điển quá nhiều, hết tông phái này đến tông phái khác. Chúng ta đọc rất nhiều mà lại thu nhập được rất ít, nếu không muốn nói là chúng ta không tiếp thu được cái gì cả. Tại sao vậy? Tại vì chúng ta kẹt nơi rừng văn tự, chữ nghĩa và tư kiến. Chúng ta xông xáo bới tìm trong rừng văn tự chữ nghĩa ấy để mong hiểu nghĩa. Và chính vì kẹt nơi nghĩa ấy mà chúng ta thực sự không thấy chánh pháp là gì, cái thực là gì! Đấy là điều bi đát, những thảm kịch cho hàng muôn người học Phật thời nay, cả Việt Nam và trên khắp thế giới. Thời mạt pháp thấy được chánh pháp thì quả là hy hữu! Hy hữu không phải là không có. Chỉ khi nào chúng ta có được căn cơ trình độ rất là tốt, một cái duyên rất là đầy đủ thì may ra chúng ta mới có thể từ cành, nhánh, ngọn mà tìm về cái gốc, tìm thấy cái gốc. Cái gốc, xin lặp lại, là chánh pháp vậy.

Thật ra, chúng ta không cần phải học nhiều kinh điển. Học ít nhưng mà phải thấy được cái gốc. Thấy được cái gốc rồi, chúng ta sẽ có được căn bản vững vàng, sẽ có được cái nhìn phóng khoáng. Khi ấy, chúng ta có thể nghiên cứu, tìm đọc bất cứ tông phái nào, tông chỉ nào, kinh điển nào mà không còn sợ bị kẹt vào đâu cả. Ấy là điều chúng ta cần phải thảo luận với nhau.

Hôm nay ở đây, trong buổi hội thảo này có nhiều Phật tử trình độ khác nhau, tông phái khác nhau, nhưng chúng ta có thể tìm ra được một cái đồng nhất. Cái đồng nhất đó chính là cái cốt lõi, cái gốc, cái thực, chánh pháp chứ không phải tượng pháp hay mạt pháp. Chúng ta hy vọng như vậy.

 

 

--- o0o ---

 

[ Mục Lục ] [ 1 ] [ 2] [ 3 ] [ 4 ] [ 5 ] [ 6 ] [ 7 ] [ 8 ]

 

--- o0o ---

Source: http://www.phatgiaonguyenthuy.com

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật: 1-10-2004

 

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

den cuoi cuoc doi Có 7 loại ung thư có khả năng được tu tap the nao de tranh tau hoa nhap ma suy nghiệm lời phật mong muốn chính Ba và căn nhà cũ nao Mẹ sống an lành chết an lành IQ thấp dễ mắc bệnh tim lễ phật và cúng phật như thế nào cho tron ven mot niem tin chan chinh Nhớ món canh kiểm quê chua thanh luong Nhớ về lớp viết báo ngắn ngày tat Đọc xanh cần bổ sung đủ vitamin b2 cho cơ thể mot mai người đồng tính có được xuất gia Long trọng lễ tưởng niệm Đức Tổ vu lan nam nay vang bong noi chương viii phiên dịch và ấn hành phật tịnh độ Bánh chuối hấp cho những ngày hè biet Đi tìm gốc tích vua Lý Thái Tổ Kỳ 1 bừng sáng con đường giác ngộ trên đời này cái gì quý nhất thích chùa vàng kinkakuji nổi tiếng ở nhật doi va dao la hai mat cua mot dong tien Chùa Thạch Long Ngôi chùa trong hang đá chua vong cung nhận diện và yêu mến cuộc đời Mùa hoa cà phê tá la Cựu Tổng thống Mỹ Clinton thành người một lòng với pháp Ngó sen ngọt mát chùa quốc ân câu chuyện tu hành của bốn chị em phong nghiem ve nhan quatu viet chi va viet muc tÆ á ng moi ngay ban nen co ganglam sach co dai trong tam thanh van hien than trong cuoc doi duoi moi dang nay cac ban tre xuat gia Phụ nữ ngồi nhiều dễ bị ung thư vú nghĩ về mẹ nhân mùa vu lan Canh củ năng rong biển Nghệ sĩ kể chuyện ăn chay chiếc