categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Audio Truyện Phật Giáo Audio Kinh điển đại thừa Audio Đại tạng kinh (Nikaya) Audio Kinh Tụng Audio Luận tạng Audio Luật tạng Phật pháp cho người bắt đầu Audio Thiền học Audio Tịnh độ Audio Triết học phật giáo Âm nhạc phật giáo Upload nhạc Phật Giáo Thư viện media tổng hợp Cư sĩ - Diệu Âm (Australia) Pháp Sư Ngộ Thông Pháp Sư Tịnh Không Các bài Thuyết Pháp Truyện Phật Giáo Chết & Tái sinh Nghệ thuật sống đẹp Thơ Thiệp điện tử H́nh ảnh Phật Giáo Ăn chay Hướng dẫn nấu chay Tài liệu chữa bệnh Bồ Tát Hạnh Kinh Điển I Kinh Điển II Lịch sử Phật Giáo Nghi Lễ Danh Nhân Thế Giới Phật Học I Phật Học II Đức Phật Luận Giải Giới Luật Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền Mật Tông Triết Học Phật Giáo
.

 

NGƯỢC DÒNG THẾ GIỚI
(Tuyển Tập Thơ Sống Đạo & Sống Thiền)

Thích Nhật Từ
---o0o---

 

 

 


HUYỄN MỘNG
 
 
 
THOÁT ẢO

Nghĩa địa của cuộc đời:
Khổ đau sầu ưu não.
Niết-bàn, lạc tuyệt vời:
Thoát ảo !

 

MÀNG CHI

Chốn thanh thoát, cảnh mơ màng,
Một tâm có đủ, một đàng mà hai.
Làu làu sáng tỏ xưa nay,
Vinh quang, phú quý, sắc tài màng chi!

 

CHÓNG VÁNH

Một buổi sáng hừng đông,
Tinh sương ngàn lấp lánh.
Chợt có đó rồi không,
Chóng vánh !

 

MỘT CHÚT NIỀM CHUNG

Trách ai tạo cảnh vô thường,
Sanh ly tử biệt, tang thương não nùng.
Khổ đau một chút niềm chung,
Hòa vào ba cõi, vận cùng thái hư.

 

HƯƠNG HUÊ

Phú quý cơn chớp nổi,
Công danh giấc mộng kê.
Tỉnh tâm bồi công đức,
Hương huê!
 

 

TRĂM NĂM HƯ GIẢ

Chuông chùa văng vẳng ngân vang,
Tỉnh người trong mộng mơ màng chiêm bao.
Ngẩm ra đời có vui đâu,
Trăm năm hư giả trong câu vô thường.

 

DỨT MỘNG

Thời gian không ngừng trôi,
Không gian nào từng động.
Không hợp, không đơn côi,
Dứt mộng!
 

 

NHÂN THẾ BỌT BÈO

Ngẫm ra nhân thế bọt bèo,
Trăm năm thảo tợ vụt vèo tên bay.
Có không, không có: không hai;
Lợi danh huyễn hóa, sắc tài bóng câu.

 

ĐỒI THAY

Nước mắt tôi biển rộng,
Khổ đau tôi sông dài,
Muôn vật dòng chuyển động:
Đổi thay!

 

SỐ KIẾP NGẬM NGÙI

Trăng treo lơ lửng mù sương,
Mây bay gió thổi, dặm đường xa xôi.
Niềm chung ai chẳng bồi hồi,
Thương cho số kiếp ngậm ngùi thế gian.

 

CHẤP NỐI

Hồng trần như áng mây,
Ba cõi, bong bóng nổi.
Khổ đau, an lạc đây,
Chấp nối!

 

NHƯ NHIÊN THUỞ NÀO

Tuồng đời, lẽ đạo mơ màng,
Có không ảo hóa ngút ngàn tam thiên.
Chữ tu cốt tại tâm yên,
Niết-bàn hiển hiện như nhiên thuở nào!

 

CHƠI VƠI

Ái: từ trường sanh tử,
Ái: tù ngục cuộc đời.
Ái dục không từ bỏ:
Chơi vơi !

 

SƠN HÀ SÁNH CHI

Đời người như áng phù vân,
Nhởn nhơ trước gió khi gần khi xa.
Lợi danh rồi cũng thây ma,
Con đường thoát tục, sơn hà sánh chi!

 

CHUYỂN MÌNH

Gió thổi, lá phướng động,
Tâm động, phướng rung rinh.
Nhận chân đời ảo mộng,
Chuyển mình!

 

VÔ THƯỜNG GIỤC NHAU

Cành tươi chen chúc lá vàng,
Đời luôn biến động vô thường giục nhau.
Tóc đen nay đã bạc màu
Ngày qua rồi lại đêm thâu cấp kỳ.

 

CHỨNG ĐẮC

Chiếc bong bóng mưa rơi,
Hợp tan chợt được mất.
Vô thường tỏ nguồn khơi:
Chứng đắc !

 


CHỮ TÂM
 
 
CHÂN PHẬT

Tiếng trúc và Hương Nghiêm,
Bừng ra mặt mủi thật.
Tiếng trúc tâm lặng yên,
Chân Phật !

 

TÂM TƯ MỘT ĐƯỜNG

Tử sanh có đó liền không,
Pháp thân hiển hiện đại đồng thái hư.
Cõi trần, cảnh Phật nhất như,
Giác mê hai vật, tâm tư một đường.

 

LẮNG ĐỌNG

Tỉnh thức trong cơn mê,
Thoát mình khỏi ảo vọng.
Tỉnh thức ngay bây giờ,
Lắng đọng !
 
 
VIÊN DUNG 

Huyễn tức giác, tục tức chân,
Giác mê, chân tục chẳng gần chẳng xa.
Khác chăng chỉ tại tâm ta,
Con đường không sắc, chánh tà viên dung.
 
 

TÂM HÀNH

Gieo ác gặt đau khổ,
Gieo thiện hái an lành.
An lành hay đau khổ:
Tâm hành !
 
 
 ĐẠO ĐỜI

Tâm nhàn như án mây trôi,
Tiếp duyên xúc cảnh việc đời thoáng qua.
Đời trật hẹp, đạo bao la.
Đạo đời một cội, gần xa tại lòng.
 
 
 MỘT TÂM

Đừng mong luôn khỏe mạnh, 
Khỏe mạnh sanh dục tham.
Suy vi rồi hưng thạnh,
Một tâm !

CÙNG LÀ CHỮ TÂM

Trăm năm trong cõi người ta,
Khổ đau, hạnh phúc cùng là chữ tâm.
Tâm hiền: phúc lạc muôn phần,
Tâm thiên ác độc, cõi trần khổ đau.
 
 
 NGỘ NGAY

Khách muốn vào cửa Phật,
Lặn lội suốt đêm ngày.
Ai sống tâm như thật,
Ngộ ngay !

 

THẲM SÂU TRONG LÒNG

Thiết chi tốt xấu, thị phi,
Lợi danh giũ sạch, huyền vi đạo mầu.
Xua tan tâm lý vọng cầu,
Con đường giác ngộ thẩm sâu trong lòng.
 
 
THIỆN ÁC

Điều ác không chăm sóc,
Lớn nhanh như cỏ hoang.
Điều thiện không chăm sóc
Chết tan !
 
 
 TRĂM NĂM

Trăm năm như giấc Kê vàng,
Buông xuôi cát bụi, lưu đàng nghiệp nhân.
Trăm năm như nhện tơ giăng,
Thiện tâm an lạc; ác tâm khổ sầu.
 
 
 CẢNH MỘNG

Âm thanh biển ngút ngàn,
Âm thanh đời tịnh động.
Tiếng tâm thông muôn ngàn
Cảnh mộng !
 
 
 CHỈ MỘT NÉT NGANG

Bờ kia đâu khỏi bờ này,
Khi mê chìm nổi, phân hai rõ ràng.
Ngộ thời chỉ một nét ngang,
Khổ đau cực lạc một đàng tâm sanh.

 

PHẬT Ở ĐÂU?

Phật ở trong tâm,
Nhọc chi kiếm tìm.
Do mê muội ngược xuôi tìm Phật.
Cõi trần gian: nguồn giác thậm thâm.
 
 
NƯỚC TRONG VÀ TÂM TRONG

Nước trong xanh tận chân trời,
Tâm trong sạch cả ba miền thế gian. 
Bao niềm tục lụy tiêu tan,
Lâng lâng siêu thoát, an an thanh nhàn.
 
 
TRONG TIM

Tâm mê nên cầu Phật,
Tâm động nên tìm thiền.
Thiền Phật đâu ngoại vật:
Trong tim !
 
 
  LẶNG TỜ, SÁNG TRONG

Đường không, lối rỗng đã bày,
Tâm thông chứng đắc ngay đây, bây giờ.
Ba ngàn thế giới cơn mơ,
Chín đường sáu nẻo lặng tờ, sáng trong.
 
 
  SẠCH LÀU

Khi tâm vương thù hận
Là lúc tâm khổ đau.
Oán ân không vướn bận:
Sạch làu !
 
 
 TÂM TRẦN LẮNG TRONG

Chuông chùa thức tỉnh ngân nga,
Sắc tài, danh lợi, đâu xa đâu gần.
Hỡi người lữ khách dừng chân,
Thở sâu thiền định, tâm trần lắng trong.
 
 
HIỂN NHIÊN

Không ai sanh thành Phật,
Không ai sanh vốn thiền.
Phật thiền do tu thật:
Hiển nhiên !
 
 
TỊNH THANH CÕI LÒNG

Tiếng chuông thanh thoát nhẹ nhàng,
Dẫn đường lìa tục muôn ngàn sanh linh.
Lắng tâm nghe tiếng chân kinh,
Thị phi giũ sạch, tịnh thanh cõi lòng.
 
 
 NGAY ĐÂY

Tiếng mõ xa niềm tục,
Hồi chuông cạnh trời Tây.
Chân tâm thiền tương tục,
Ngay đây !
 
  
 TRĂNG TÂM

Ngắm xem một mảnh trăng “không”
Khi tròn, khi khuyết, khi trong, khi mờ.
Trăng tâm bao thuở như tờ,
Sáng soi ba cõi đợi chờ bấy lâu.

 

 TRẦN GIAN NIẾT-BÀN

Tang thương là cảnh bể dâu,
Một đầu tục lụy, một đầu tử sanh.
Rửa tâm, trần thế tịnh thanh,
Tâm xa ba cõi, trần gian niết-bàn.
 
 
 XUA TAN HAI MỐI

Khi mê tâm cảnh hai đàng,
Ngộ thời tâm cảnh ngút ngàn dung thông.
Ra vào tự tại thong dong,
Xua tan hai mối có không bao đời.
 
 
VỐN KHÔNG ĐẠO ĐỜI

Nước trong trăng lắng in dòng,
Não phiền giũ sạch, tâm thông như trời.
Vốn không đạo, vốn không đời,
Khi mê đời hiện, rạng ngời đạo minh.
 
 
VƯỢT CẦU TỬ SANH

Biển trần lặn hụp chơi vơi,
Tìm về bến giác, thoát nơi khổ sầu.
Tâm kinh thiền định nhiệm mầu,
Phút giây tỏ ngộ vượt cầu tử sanh.
 
 
 TRỜI VÀ NGƯỜI

Ngẫm ra muôn sự tại người,
Ác vương khổ lụy, thiện vơi khổ sầu.
Trách trời có lợi chi đâu !
Trời chưa hiện hữu, trước sau do mình.
 
 
HỘI NHẬP
 
 
DỨT VỌNG

Thuyền đưa người sang sông,
Sang sông, thuyền vô dụng.
Đạo tỏ lúc tâm thông,
Dứt vọng !
 

VÀO ĐỜI

Chúng sanh lưới nghiệp bốn bề,
Cửa thiền sớm cạnh, bến mê xa dần.
Vào đời chư Phật phân thân,
Độ đời hết khổ, diệt trần vô minh.
 
 
 ĐẠO 

Đạo không phải ngôn ngữ,
Đạo không phải Phật, kinh,
Đạo như nguồn thử lữa
Tâm linh !
 
 
 RẠNG NGỜI NHÂN GIAN

Yêu đời khổ, mến đạo vàng,
Ngược xuôi bảo táp, dọc ngang đất trời.
Từ bi rãi khắp muôn nơi,
Đạo đời chung sức rạng ngời nhân gian.
 
 
 
 TA VỀ

Ta về vun gốc bồ-đề,
Cho cây thêm lá xum xuê đầu mùa.
Ta về quên hết chuyện xưa,
Cho đời sống đạo say sưa nhiệm mầu.
 
 
 MỘT NIỀM THỦY CHUNG

Nắm tay hòa hợp một nhà,
Bắc Nam Trung ấy cùng là anh em.
Cùng nhau gắng sức ngày đêm,
Dựng xây đạo pháp, một niềm thủy chung.
 
 
 TÀN TẬT

Rừng nhiệt đới khốn nguy,
Trong súng, dao: bắn chặt.
Rừng sự sống giảm đi,
Tàn tật !

VUN BÓN CUỘC ĐỜI

Cửa thiền giũ sạch lợi danh,
Gieo trồng phước huệ, chân tâm rạng ngời.
Ra tay vun bón cuộc đời,
Khổ đau tan biến, người người an vui.
 
 

AN LẠC

Búp sen tay tặng người,
Mong người mau thành đạt.
Búp sen tay tặng đời
An lạc !
 
 
VỮNG NHƯ ĐÁ NÚI

Bận chi được mất, khen chê,
Bận chi thành bại ê chề nhân gian,
Bận chi đau khổ, hân hoan,
Vững như đá núi trước làn tử sinh.
 
 
TÍM NGẮT

Bom đạn nổ rung trời,
Máu xương lền mặt đất.
Sao nỡ hoại cuộc đời,
Tím ngắt !
 
 
DẤN THÂN

Đuốc trí huệ, đạo từ bi,
Soi đường tục lụy, cho vơi khổ sầu.
Dấn thân trong chốn đạo mầu,
Ba ngàn thế giới một bầu chân như.

 

GIẢI THOÁT

Vắng mặt trong phút giây,
Ta chết liền khoảnh khắc.
Hiện hữu hiện tại đây:
Giải thoát !
 
 
 TÂM PHẬT QUI ĐẦU

Suối nguồn bát-nhã trào dâng,
Cho vơi tục lụy, cho tan khổ sầu.
Một câu tâm Phật qui đầu,
Chuyển mê dứt vọng, thâm sâu đạo vàng.
 
 
THÁNH THIỆN

Từng bước chân kinh hành,
Ngoài tai lời già chuyện.
Từng bước chân tâm thành:
Thánh thiện !
 


TÁM CHÁNH

Chỉ có một con đường
Đưa em về đất thánh.
Chỉ có một thiên đường:
Tám chánh !
 

VỤT MỞ

Ngồi ngay khi bạn ngồi,
Thở chính lúc bạn thở.
Sống thật bỏ chợ đời,
Vụt mở !
 

LẶNG YÊN

Nói ngay khi bạn nói,
Im chính lúc bạn im.
Nói im trong hiện khởi:
Lặng yên !
 
 

DỨT NGAY

Vay đời trong kiếp trước,
Trả đời ngay hôm nay.
Muôn vật ta từ khước:
Dứt ngay !
 
 
CHỤI LŨI

Máu đổ thành sông ngòi,
Xương chất cao thành núi.
Chiến tranh phá cuộc đời
Chụi lũi !

 
TỊNH THANH

Chiếc lá rơi, rơi nhẹ,
Cơn gió thoảng, thoảng nhanh.
Nhận ra, tâm bừng lóe:
Tịnh thanh !
 
 
MÊNH MÔNG

Từ bỏ đường khổ hạnh,
Thực hành con đường “trung.”
Đường “trung” không góc cạnh:
Mênh mông ! 
 

LỚN NHANH

Làm thiện chớ tiếc nuối,
Như gởi tiền nhà bank.
Vốn còn, lãi bỏ túi,
Lớn nhanh !

 

HY SINH

Quan san đâu sờn chí,
Bảo táp há nhạt tình.
Sắc son vì chân lý,
Hy sinh ! 
 

BÃO BÙNG

Những gì còn sót lại,
Sau cuộc chiến hãy hùng ?
Núi xương cao oằn oại,
Bão bùng ! 
 

BAO LA

Tình yêu nguồn ích kỷ,
Tình thương sống vị tha.
Vô chung và vô thỉ:
Bao la ! 
 

TU VÀ YÊU

Đúng thật người tu chẳng biết yêu:
Yêu người tha thướt, dáng yêu kiều,
Tình yêu giới tính bao chiếm hữu,
Hai trái tim vàng một túp lều.
 
 Ai bảo rằng tu chả biết yêu ?
Người tu bi cảm hơn người nhiều:
Yêu đời, yêu đạo, yêu nhân loại,
Chuyển cuộc trần gian hết dập dìu !

 

 

TÙY DUYÊN BẤT BIẾN
 
 
Ừ NHỈ

Nhờ tay thấy mặt trăng,
Thấy trăng quên ngón chi?
Chấp tay mất mặt trăng,
Ừ nhỉ !
 

KHỒ ĐAU

Khổ đau như một trận cười,
Khổ đau như một quảng đời đi qua,
Khổ đau như khúc thiền ca,
Rót vào vũ trụ, chan hòa pháp thân.

 

LẠC AN

Đêm trong xanh tỉnh lặng
Sao lấp lánh muôn ngàn
Nguồn tâm luôn yên lắng
Lạc an !
 

ĐẠO MẦU SÁNG TRONG
Tiếng chuông cảnh tỉnh khách trần,
Cơn mê lặn hụp muôn vàn khổ đau.
Khi niềm tục lụy quay đầu,
Bến bờ giác ngộ, đạo mầu sáng trong. 
 

TUYỆT VỜI

Mây tụ, trăng mờ ảo,
Mây tan, trăng sáng ngời.
Tâm tịnh, hết điên đảo:
Tuyệt vời ! 
 

AN NHÀN NƠI NƠI

Khi mê, đây đó, ta người,
Ngộ thời trăm mối cùng xuôi đạo vàng.
Tâm thông, đời hết buộc ràng,
Thong dong, tự tại, an nhàn nơi nơi. 
 

TỊNH THANH

Thung lũng mùa thu vắng,
Chim im, lá rời cành.
Nguồn tâm luôn lẳng lặng:
Tịnh thanh ! 
 

BÂY CHỪ TẠI ĐÂY

Sự đời, vạn pháp vốn không,
Do tâm vọng tưởng chẳng đồng, chẳng như.
Dứt câu vọng niệm suy tư,
Bồ-đề tỏ rạng bây chừ tại đây.

 

AN LÀNH
Trải bao phen vinh nhục,
Trải bao cuộc bại thành.
Tâm chân nào được mất,
An lành ! 
 

BẤT TƯ NGHÌ THẾ GIAN

Sương đùa cỏ, gió nhờn hoa,
Nhọc chi bỉ thử, Phật ma làm gì !
Chơn như sáng tợ lưu ly,
Ngộ mê tại bất tư nghì thế gian. 
 

ĐẮP BỔI

Khổ đau thành sức mạnh,
Khổ đau chuyển cuộc đời.
Vô thường nên hưng thạnh
Đắp bồi ! 
 

NON NƯỚC

Nước đi rồi lại chảy về,
Non cao sừng sửng một bề thủy chung.
Nước theo hoàn cảnh đạo Trung,
Non cao cao vút dung thông đất trời. 
 

TRÒN TRỊA

Bụi bám trên trang Kinh,
Bụi bám trên tâm địa.
Sạch bụi, trang tâm thanh:
Tròn trịa ! 
 

TRÀN DÂNG ĐẠO MẦU

Đạo thơm tỏ ngát xa gần,
Đời thơm gió thoảng hương trầm lâng lâng.
Đường về, lữ khách bâng khuâng,
Chợt nghe chuông gióng, tràn dâng đạo mầu. 
 

TỈNH MỘNG

Gió thổi lá cây rung
Duyên dừng tâm lắng đọng
Chân tâm tựa khoảng không
Tỉnh mộng ! 
 

RA VÀO AN NHIÊN

Huyễn thân trong cảnh huyễn đời,
Tùy duyên bất biến cho vơi khổ sầu
Huyễn tâm chuyển trí cao sâu,
Thong dong ba cõi ra vào an nhiên. 
 

TUYẾT RƠI

Ngày tôi làm tu sĩ,
Mưa tầm tã ngoài trời.
Ngày tôi làm thi sĩ,
Tuyết rơi ! 
 

ĐÓI ĂN KHÁT UỐNG

Vào sanh ra tử bao lần,
Chân tâm vắng lặng không tăng giảm gì.
Đói ăn khát uống ngại chi,
Say sưa khúc nhạc huyền vi thuở nào.
 
 

NGUỔN KHƠI

Róch rách, dòng suối chảy,
Boong . . . boong, tiếng chuông rơi.
Tiếng đời như đại hải,
Nguồn khơi !
 

 TỰ TẠI

 

RỖNG KHÔNG

Trăm việc qua trước mắt,
Trăm năm ráng trời đông.
Chợt hồng rồi lặng tắt,
Rỗ?g không !
  

LÀU LÀU XƯA NAY

Uống say chân lý diệu huyền,
Lâng lâng men đạo, huyên huyên lý mầu.
Ba ngàn thế giới gồm thâu,
Sắc không, mê ngộ làu làu xưa nay.

 

THƠ THỚI

Gả hành khất không tên,
Lang thang ngàn thế giới.
Vô ngã chính tâm nên,
Thơ thới ! 
 

PHÁP THÂN TỰ TẠI

Tung hoành ba cõi ra vào,
Sum la, vạn tượng một màu vô sanh.
Vô chung, vô thủy rành rành,
Pháp thân tự tại, trần gian hiển bày. 
 

VÔ CẦU

Bồ-đề, thi một túi,
Bát-nhã, rượu một bầu.
Say sưa không tiếc nuối,
Vô cầu ! 
 

CON ĐƯỜNG TỰ TẠI

Đạo chứng ngộ lúc tâm minh,
Con đường tự tại, tử sinh ra vào.
Biết bao thế giới khổ đau
Biến thành an lạc, dạt dào chân như. 
 

THẢNH THƠI

Vu khống cơn gió thoảng,
Thị phi chiếc lá rơi.
Vững tâm, không xao động:
Thảnh thơi !
  

THẢN THƯ ĐẤT TRỜI

Sương ngọn cỏ có rồi không,
Hữu tình vô ý cũng đồng nhất như.
Bận chi không sắc bây chừ,
Lâng lâng, tự tại, thản thư đất trời.
 

YÊN TỊNH

Ngồi sâu trong lặng im,
Cho tâm tư thiền định.
Sống sâu từng ngày đêm,
Yên tịnh ! 
 

VỤT TAN BIẾN LIỀN

Hương giải thoát, đạo thảnh thơi,
Thân tâm tự tại, nơi nơi an nhàn.
Bên bờ sông giác phóng quang,
Tám ngàn khổ lụy vụt tan biến liền. 
 

THOÁT CÕI

Trăng treo lệch không gian,
Lấp lánh sao chiếu rọi.
Tâm không trụ giang san,
Thoát cõi ! 
 

NỞ HOA ƯU ĐÀM

Sắc không trong cõi bụi hồng,
Mây bay gió thoảng sánh đồng sum la.
Ngoảnh đầu, nắng rọi ta-bà,
Lòng tràn từ ái, nở hoa ưu đàm. 
 

PHÂN THÂN

Sắc tướng nên giả huyễn,
Pháp thân chẳng xoay vần.
An nhiên, lòng chẳng chuyển,
Phân thân !
  

LẠY ĐỜI, LẠY NGƯỜI

Lạy đời bớt cảnh oái oăm,
La? người bớt tánh tham sân . . . muộn phiền.
Lạy đời hết những đảo điên,
Lạy người sống cảnh an nhiên tâm hồn.
  
 

TRÓI BUỘC

Vội vã mất thời gian,
An nhiên thời gian được.
Vội vã giết tâm an,
Trói buộc !

 

THẢNH THƠI

Sanh già và bệnh chết,
Xưa nay luật vậy thôi.
Sống từng giây không tiếc:
Thảnh thơi ! 
 

LẦN LỮA

Niềm hy vọng mùa thu,
Thấy thu xanh lần nữa.
Mục đồng sáo vi vu,
Lần lữa ! 
 

TÂM GƯƠNG

Tóc đen tô sắc trắng,
Tuế nguyệt những phong sương.
Thản nhiên bao ngày tháng,
Tâm gương !
 

NHỞN NHƠ

Cảnh củ, người đâu mất,
Sông xưa, nước vẫn chờ.
Ngoài tai chuyện đắc thất,
Nhởn nhơ ! 
 

CHẤT NGẤT

Rừng thiền, ôi thênh thang,
Ngút ngàn xanh trời đất.
Nước thiền, ôi mênh mang,
Chất ngất !
  
 

KHOAN THAI
Liếc mắt quên nhân ngã,
Ngoảnh đầu bẵng đó đây.
Mênh mông chừ đạo cả,
Khoan thai ! 
 

MIÊN MANG
Sương điểm đầu ngọn núi,
Gió xuyên mây ngút ngàn.
Vui chừ bên con suối,
Miên mang.

 

BÀNG BẠC

Uống say rượu bồ-đề
Tâm tư nhuần an lạc
Bừng tỉnh thoát cơn mê
Bàng bạc !
  

KHOAN THAI

Cuộc đời một giấc mộng,
Thời gian thoáng mây bay.
Nguồn tâm không xao động:
Khoan thai !
 
 

TÂM ĐỔNG THÁI HƯ

Ai say mê tiếng tơ đàn ?
Ta say mê tiếng kinh vàng chiều hôm.
Căn lành vun bón, chăm nom,
Chân như hiển hiện tâm đồng thái hư.

 

CHÂN NHƯ VÀ BẤT NHỊ
 
 

KHÔNG-CÓ

Mặt mủi thật xưa nay,
Không ta-người, đây-đó.
Tâm chân thật không hai:
Không-có ! 
 

TRỞ VỀ CHÂN NHƯ

Đỉnh chùa cao vút non xanh,
Bốn bề gió thoảng, mây quanh đề huề.
Cửa thiền tỉnh, cõi trần mê;
Dạo chơi ba cõi, trở về chân như. 
 

KHÔNG HAI

Giác mê chung một lối,
Có không thức hiện bày.
Đạo đời cùng một mối:
Không hai ! 
 

MỘT LÒNG CHÂN NHƯ

Do mê nên chấp sắc không,
Hết mê, không sắc một lòng chân như.
Không sanh, không diệt bao chừ,
Tỏ thông chân lý, tâm từ bao dung. 
 

CHÂN CHẤT

Gương tâm vốn xưa nay,
Nào từng có được mất,
Tròn sáng trong không hai:
Chân chất ! 
 

MỘT CÕI DUNG THÔNG

Chân như lẳng lặng như tờ,
Mây bay, nước chảy xóa mờ sắc không.
Hiểu ra một cõi dung thông,
Sắc không, không sắc tương đồng xưa nay. 
 

TAN NHANH

Màng chi lời thương ghét,
Làm ngơ bả lợi danh.
Lợi danh và thương ghét:
Tan nhanh ! 
 

MỘT MÀU CHÂN NHƯ

Ta người, sự lý đảo điên,
Bỏ tâm phân biệt, mọi miền như nhau.
Không dài vắn, không thấp cao,
Đạo đời một thể, một màu chân như. 
 

KHÔNG HAI

Từng bước hoa sen nở,
Một vị Phật tương lai.
Từng bước tâm khai mở
Không hai ! 
 

CHÂN NHƯ MỘT NÉT

Xuân đạo hạnh, quả bồ-đề,
Thơm tho chân tánh, xum xuê đạo mầu.
Rỗng không, tự tại, vô cầu,
Chân như một nét, làu làu xưa nay.

 

CHÂN LÝ

Ta không phải thân này,
Ta không phải tâm lý.
Ta thoát khỏi cực hai:
Chân lý ! 
 

VƯỜN TÂM

Hương tâm ngát bốn phương trời,
Đạo tâm tỏ rạng, ngàn đời ngợi ca.
Vườn tâm đầy ắp hương hoa,
Thơm tho giải thoát, mặn mà chân như. 
 

ĐOẠN TUYỆT

Mọi vật như nó là,
Không sanh và không diệt.
Sanh tử vốn không là
Đoạn tuyệt ! 
 

DỰNG THÀNH CHÂN NHƯ

Sắc không ai rõ, ai tường ?
Thị phi, vinh nhục . . . một phường tử sanh.
Tham chi phú quý, công danh,
Lo xây thiền định, dựng thành chân như. 
 

VÔ THỈ

Khỉ không sanh từ người,
Người không sanh từ khỉ.
Duyên khởi tạo nên đời:
Vô thỉ ! 
 

CHÂN NHƯ

Chân như phẳng lặng như tờ,
Không sanh, không diệt; không nhơ, không làu;
Không tăng trưởng, không giảm hao;
Không hai, không một, đượm màu như như. 
 

KHÍT KHAO

Hãy nhìn vào mặt thật,
Hạnh phúc và khổ đau.
Một hai, hai mà một:
Khít khao ! 
 

KHÔNG HAI

Không hai sự lý nhiệm mầu,
Có không, không có khác đâu lẽ nào.
“Hai bên”  tâm rỉ giọt đau,
Nhất như đạo cả làu làu xưa nay. 
 

RỖNG KHÔNG

Tâm vốn không nhơ sạch,
Nước vốn chẳng đục trong.
Đục trong và nhơ sạch:
Rỗng không ! 
 

HAI ĐẦU TỬ SANH

Mê thời bỉ thử hai bên,
Ngộ thời nhân ngã se duyên đạo mầu.
Trời cao, biển rộng, sông sâu,
Chợt mê, chợt ngộ hai đầu tử sanh. 
 

RÕ RÀNG KHÔNG HAI

Gương tâm soi tỏ giả chân,
Sắc không, không sắc rõ ràng không hai.
Thế gian, cực lạc đâu ngoài,
Niết-bàn, sanh tử vần xoay tâm này. 
 

ĐẾN THÀNH CHÂN NHƯ 

Sắc không, bỉ thử hiểu rành,
Nhất tâm chánh niệm đến thành chân như.
Lênh đênh sanh tử thuyền từ,
Chở sang bến giác, tâm tư an nhàn. 
 

TA NGƯỜI KHÁC CHI

Vọng tâm: đen trắng, đêm ngày,
Tâm chân: muôn vật không hai rạng ngời.
Ghét thương là thói của đời,
Ngã nhân phủ sạch, ta người khác chi ! 
 

LÀU LÀU VIÊN DUNG

Niết-bàn sanh tử khác đâu,
Tỏ ra pháp tánh làu làu viên dung.
Sắc không, không sắc vốn chung,
Từ bi trải rộng khắp cùng thái hư.

 


MẤT DẤU
 
 
MẤT HÚT

Từng dấu chân thời gian,
Hôm qua, nay và . . . mốt,
Như chim bay ngút ngàn:
Mất hút ! 
 

MẤT DẤU

Núi xanh một dãi ngang trời,
Hoàng hôn buông nhẹ, nguồn khơi lắng dần.
Lối mòn khách bỗng dừng chân
Cánh chim mất dấu xuyên tầng không gian. 
 

RÓC RÁCH

Chén trà rót đêm qua,
Chảy tràn xuyên tâm khách.
Chén trà rót đêm nay,
Róc rách !
 

NGÚT NGÀN KHÔNG GIAN

Trời cao đất rộng bao la,
Non xanh nước biếc, sơn hà bao quanh.
Dưới biển rộng, trên trời xanh,
Con chim thẳng cánh, ngút ngàn không gian. 
 

VỌNG TAN

Cành mai vàng chớm nở,
Ai xác định thời gian ?
Khi hoa tâm say trổ:
Vọng tan ! 
 

MỘT CÕI THONG DONG

“Vầng trăng ai xẻ làm hai,
Nửa in dưới nước, nửa cài trên không.”
Ra đi một cõi dung thông,
Sắc không chẳng quản, tâm đồng thái hư.
  

THẢNH THƠI

Xuân có hoa, thu lặng.
Hạ bức, đông tuyết rơi.
Thời gian tâm không chặng . . .
Thảnh thơi ! 
 

ẢI VÔ MÔN

Lận đận cõi trần duyên nghiệp mang,
Am thiền vắng khách chốn quan san.
Chày thiền một tiếng, duyên trần rụng,
Đến ải vô môn chớ ngỡ ngàng !
  

TRĨU SAI

Chẳng phải đêm hôm qua,
Chẳng phải sáng hôm nay,
Cành mai vàng nở hoa
Trĩu sai !
 

XA XĂM

Tìm trâu lần theo dấu,
Tìm đạo lối vô tâm.
Vô tâm, đạo soi thấu
Xa xăm !
 

THIỀN CA

Róch rách, con suối chảy,
Boong boong, tiếng chuông xa.
Mọi việc trôi đi mãi:
Thiền ca !
 
 

THIỀN GIA

Mây trắng treo ghềnh núi,
Thông xanh gió thoảng qua.
Tâm tư như con suối:
Thiền gia !
  
 

THIỀN-NA

Cõi tục vừa ngoảnh mặt,
Đạo mầu chẳng bao xa.
Chánh tâm từng tíc tắc:
Thiền-na !
  
 

TÍC TẮC

Bừng tỉnh giấc mộng dài,
Thời gian như khoảnh khắc.
Hôm qua, nay, ngày mai:
Tíc tắc !


NGƯỢC DÒNG THẾ GIỚI
 
 
NÀO SỢ

Hãy đến cùng ta chơi,
Chim kêu và hoa nở.
Hãy ngược dòng ra khơi,
Nào sợ !

 
NGƯỢC DÒNG THẾ GIỚI

Trăm năm trong cõi sắc không,
Khổ đau: phân biệt; dung thông: một đàng.
Đường về bến giác thênh thang,
Ngược dòng thế giới ba ngàn tử sinh !

THOÁT TRẠM

Cõi đời không thường còn,
Dòng sống luôn giả tạm.
Chèo ghe vượt sóng cồn:
Thoát trạm !
 

MỘT DÒNG CHÂN NHƯ

Sóng xao mặt nước lăn tăn,
Sóng dừng mặt nước một làn trắng trong.
Thác phiền ngưng chảy tâm thông,
Ba ngàn thế giới một dòng chân như.
 
 

TÃ TƠI

Hạt mưa tuông nhỏ giọt,
Toỏng . . . toỏng từng giọt rơi.
Thác lũ tâm rỉ rọt:
Tã tơi !
 
 
 
NGƯỢC DÒNG THÁC LŨ

Mảnh trăng cài giữa không gian,
Chiếu soi khắp cả ngút ngàn nước non.
Xa xa một chiếc thuyền con,
Ngược dòng thác lũ, giăng buồm ra khơi !
 
 
 
THẬM THÂM

Nguồn đạo tại vô trụ,
Cõi đạo tại vô tâm.
Vô tâm vượt thác lũ:
Thậm thâm !

 
 
RA ĐI NGƯỢC DÒNG

Lợi danh, tài sắc, tâm cơ,
Trường đời múa rối lập lờ lương tri.
Cõi tu vứt bỏ tham . . . si,
Cõi đời giũ sạch, ra đi ngược dòng.
 
 

KHOAN THAI

Núi thêu hoa chen đá,
Trời dệt khói xuyên mây.
“Đường ngược dòng” bao nả,
Khoan thai !
 
  

CHIẾC THUYỀN

Bồng bềnh một chiếc thuyền con,
Như chìm như nổi, sóng cồn gió giăng.
Bóng thuyền in nước vô ngần,
Thuyền đi bóng mất, mênh mang vô bờ.

 

SÁNG NGỜI

Thân nhàn du cảnh mộng,
Một nét cách đất trời.
Sóng tâm khi lắng đọng,
Sáng ngời !
 
 
CHAI LI?SẮC KHÔNG

Ghét thương, ân oán ngoài tai,
Lợi danh huyễn hóa, sắc tài màng chi.
Nhất tâm ta quyết ra đi,
Con đường tự tại chai lì sắc không.
 
  

VƯỢT ĐỜI 

Búp sen ngoi bùn bẩn,
Nở hoa ngát hương trời.
Bút sen tâm thanh thản
Vượt đời !
 
 
VƯỢT SANG BẾN BỜ

Con đường hóa độ lợi sanh,
Khổ đau chẳng nệ, lợi danh chẳng màng.
Chợt mê, chợt tỉnh hai đàng,
Quyết ra sanh tử, vượt sang bến bờ. 

XUÂN

XUÂN SANG

Núi vắng, đường hiu hắt,
Nắng rợp ngõ mai vàng,
Hoa cười chim ríu hót.
Xuân sang !

 

XUÂN SEN

Xuân về hoa dệt thảm mầu.
Xuân đi hoa rụng, ve sầu kêu vang.
Đóa sen thắm đượm chưa tan,
Nhụy hương thơm ngát ngút ngàn mây xanh.

 

XUÂN ĐẾN

Đây gió mát trăng thanh,
Đây mai vàng đào tím,
Đây con én thoi nhanh:
Xuân đến !

 

CÀNH MAI CHỚM NỞ

Chuông “không” một tiếng ngân vang,
Lời kinh vô tự ngút ngàn không gian.
Tiệc thiền ngây ngất chưa tan,
Cành mai chớm nở hoa vàng báo xuân.

 

THẤT LẠC

Tiếc chi kiếp xuân sang,
Trán nhăn và tóc bạc.
Tiếc chi nét thời gian
Thất lạc !

 

XUÂN VỀ

Hoa cười, chim hót líu lo,
Hạ oi, thu tạnh, lá khô trĩu cành.
Xuân về, đời ánh màu xanh,
Ba ngàn thế giới tử sanh vẫy chào.

 

MỜ TỎ

Gió thổi, trăng bên rèm,
Mây bay, chim về tổ,
Một giấc xuân êm đềm,
Mờ tỏ !

 

RA VÀO TỬ SINH

Soi gương nhận rõ tâm xuân,
Mặt mày chân thật chưa nhăn nếp nào.
Sắc không, không sắc là bao,
Chân tâm tự tại ra vào tử sinh.

 

ĐỪNG NGẠI

Mùa xuân vừa đi qua,
Con đường xưa còn lại.
Bao đời ra thây ma,
Đừng ngại !

 

TRĂNG VÀNG PHÂN THÂN

Trăng thiền lắng đọng sáng trong,
Gió thiền im dịu giữa dòng tịch quang,
Mây xuân dìu dặt khoan trang,
Đêm khuya chiếu rọi, trăng vàng phân thân.

 

GẶP NGAY

Xuân vốn không đi, đến,
Đạo vốn không vơi đầy.
Lắng tâm không ghét mến,
Gặp ngay !

 

CÂY ĐÀO TRƯỚC DẬU 

Dưới trăng, xuân đã gọi hè,
Cành mai vàng ánh, lập lòe đươm bông.
Xuân đi, hoa chẳng tàn không,
Cây đào trước dậu ửng hồng lối xưa.

 

CẢNH XUÂN

Non xanh bao phủ hơi may,
Không gian như để riêng ai dặm ngàn.
Lối mòn, cỏ nhạt, xuân sang,
Cành lê trắng xóa, mai vàng trĩu sai.

 

BÂNG KHUÂNG CHẠNH LÒNG

Xuân đùa cỏ, gió đùa hoa,
Một lần tuy một mà ra vạn lần.
Non thiền, lữ khách xa chân,
Một là tất cả bâng khuâng chạnh lòng.

 

 


---o0o---

Cập nhật : 01-09-03


(nguồn: http://quangduc.com)

<< về trang Thơ >>