Truyện Phật Giáo - Vụ án một người tu.

 

...... ... .

 

VỤ ÁN MỘT NGƯỜI TU

Viên Giác, 1995

 

Thích Như Điển

---o0o---

 

Mục Lục

 

Lời vào sách

 

Phần 1


Chương 01: Ngài đã đến, mang lại một nụ cười.
Chương 02: Những chuyện hàm oan
Chương 03: Hoa đồng cỏ nội
Chương 04: Cuộc sống của một chú tiểu Sa di
Chương 05:  Câu chuyện tình dưới bóng từ bi

 

Phần 2

Chương 06: Chữ tài
Chương 07: Thi thố tài năng
Chương 08: Anh hùng hội ngộ, ân oán giang hồ
Chương 09: Nguyên nhân của mọi nguyên nhân
Chương 10: Miệng lưỡi thế gian

 

Phần 3

Chương 11: Cánh cửa tù đã mở
Chương 12: Bí mật lại được bật mí
Chương 13: Thời gian tại ngoại
Chương 14: Không hẹn mà gặp
Chương 15: Đám tang của Sư Tịnh Thường

 

Phần 4

Chương 16: Thế phát xuất gia
Chương 17: Câu chuyện giữa đường
Chương 18: Kết luận

 

Lời Vào Sách 

Tôi đặt bút bắt đầu viết "Lời Vào Sách" nầy đúng vào lúc 7 giờ sáng ngày 21 tháng 6 năm 1995 sau khi tụng một thời kinh Lăng Nghiêm và tọa thiền tại Chánh điện.

Trời hôm nay nóng quá, quạt máy đã được bật lên và tôi bắt đầu châm trà, uống theo kiểu người ta, sau 3 tuần thấm giọng, bắt đầu viết.

Ngoại cảnh rất quan trọng trong cuộc sống; nên ngày xưa những bậc thâm nho, đạo cốt thường hay tìm đến chốn non bồng nước nhược để vui với cỏ cây, làm bạn với thiên nhiên, để cho tâm hồn của mình được thư thả là vậy đó.

Bây giờ, tôi đang ở tại xứ văn minh vật chất, đối diện với ngựa xe, với cơ giới, muốn tìm một cuộc sống an tịnh, thật là khó. Bởi vậy mỗi năm tôi cố dành hết mọi thời giờ để làm sao có được một mùa an cư kiết hạ. Trong 3 tháng đó, tôi trở lại vớ chính con người của mình và cũng chính trong 3 tháng đó có nhiều thì giờ để tu học và viết sách nhiều hơn.

Năm 1994 vừa qua, vào mùa thu, tôi đã có dịp viếng Montréal và có hứa với quý Phật Tử tại đây rằng, sang năm 1995 tôi sẽ đến đây để an cư trong vòng một tháng. Cũng chính vì lời hứa ấy mà tôi đã có mặt tại đây và quyển sách nầy được viết ra trong hoàn cảnh ấy.

Trong những năm trước đây ở Đức, tôi bắt đầu viết sau những giờ công phu sáng trong mùa an cư và ngay sau ngày bắt đầu vào hạ rồi, tôi mới bắt đầu viết; nhưng hy vọng ở đây có nhiều thì giờ, nên sẽ viết được nhiều hơn và sau một tháng ở Canada, trước khi về lại Đức, tôi sẽ có một quyển sách bản thảo cầm tay mang về. Đây là tác phẩm thứ 19 của mình. Nếu năm nay Hạnh Tấn dịch xong tác phẩm "Chùa Viên Giác" của tôi sang tiếng Đức, thế là tác phẩm thứ 20 đã xuất hiện.

Cuộc sống của con người ngắn ngủi quá và khổ đau trần lụy lại nhiều; nên phải cố gắng làm sao dùng thật nhiều thời giờ vào việc tu học cũng như hãy mang tình thương thật nhiều đến với tất cả mọi người, thì cuộc sống mới có giá trị.

Mới năm rồi, khi đến đây, tôi còn đi thăm hai ĐạoHữu kỳ cựu của Chùa Quan Âm, mà nay khi đến lại, sau gần một năm, họ đã không còn nữa. Đó là Cụ Nguyễn Bỉnh Tuyên, Cựu Hội Trưởng sáng lập Hội Phật Giáo Quan Âm và Đạo Hữu Trần Văn Đức. Hôm đám tang của Cụ Cựu Hội Trưởng; Thượng Tọa Thích Minh Tâm và tôi vì xa xôi không đến đươcﻍ nên đã đi một câu đối để tặng Cụ lúc vĩnh biệt ngàn thu.

Đối rằng:

"Sanh mà chi, tử mà chi, tử sinh đều rõ lối".

"Đời là thế, Đạo là vậy, Đạo Đời cũng thế thôi."

Đúng là vô thường thật. Ở đời đâu có gì tồn tại mãi đâu, con người, sự vật, còn đó rồi mất đó, trẻ đó rồi già đó. Sung sướng đó rồ khổ đau cũng đó. Thánh thiện đó rồi tục lụy cũng đó… ai biết được, ai hiểu được và ai hành được, mới là việc đáng nói ở đời sau. Nếu chỉ biết mà không hành, đối với tha nhân và vạn hữu cũng chẵng có một giá trị gì.

Cũng chính vì những lý do nêu trên nên tôi đã cố gắng viết, viết để lại cho đời, viết cho mình thổ lộ được hết tâm tư của mình nơi giấy trắng mực đen và viết cho đời sau biết rằng, người đi trước đã làm được những gì , vì vậy cho nên viết rất cần thiết.

Năm nay tôi định viết về một Vụ Án Một Người Tu, nên đầu đề của quyển sách nầy có tên như thế. Có thể nhiều người tò mò sẽ tìm đọc. Tại sao tu rồi mà còn có án? Mà người tu nào như vậy? Đạo nào thế cơ? vân vân và vân vân. Câu chuyện ở đây cũng có thể là có thật mà cũng có thể là giả tưởng. Vì đã gọi là tiểu thuyết thì không có gì để tin chắc là 100% được. Tuy nhiên nếu có những nhân vật và hoàn cảnh trong cuộc sống của ai đó, giống như những gì tôi đem ra viết trong quyển sách nầy, đó chẳng qua là sự trùng hợp và hoàn toàn không có chủ ý.

Khi chọn lựa đề tài và sắp đặt câu chuyện, tôi mong rằng sẽ đi sâu từng chi tiết một, để câu chuyện hữu lý hơn; nhưng trước khi đi Canada lần nầy đã cung đón Đức Đạt Lai Ma về Chùa Viên Giác, nơi tôi đang trụ trì; nên có lẽ Chương đầu của quyển sách nầy, chỉ nói về bậc Thánh nhân ấy, không liên quan trực tiếp đến câu chuyện của quyển sách. Vì con người ấy cũng là một người tu; nhưng người tu ấy thế giới phải kính phục, nhân loại phải tung hô. Còn câu chuyện của tôi sắp viết cho qúy vị đọc, cũng một nhà tu; nhưng câu hỏi còn nằm trong vòng nghi vấn.

Vậy mong rằng, qúy vị đọc sách nầy hãy hiểu ý, quên lời, ấy mới đúng là dụng tâm của Tác giả muốn gởi gắm đến quý vị độc giả xa gần. Mong lắm thay.

Thích Như Điển.

---o0o---

Mục Lục | Phần 1 | Phần 2 | Phần 3 | Phần 4

---o0o---
 

(Chân thành cảm ơn TT Thích Như Điển đã gởi tặng tập truyện này.)

Vi tính: Hoa Giác, Minh Chính

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật: 6-2003

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

hoc cach tu thien hieu ve tam lang nghe trịnh công sơn cái biết thường hằng nơi mỗi con bao gio thoi het dai kho nhan thuc ve kho de buong bo khong co nghia la tu bo dinh nghia ve tot va khong tot cong duc xay chua nhận diện và chuyển hóa tâm bệnh đức kiên nhẫn mot cau chuyen dang suy ngam ve luc dao luan hoi mung xuan moi xuân về với đôi dòng tâm sự lòng biết ơn cần thể hiện thế nào cho han quoc buc hoa phat giao duoc dau gia cao nhat phat giao dem lai loi ich gi cho tuoi tre công đức phóng sanh bến thời gian ho niem 2 mot coi di ve có nên hay không chuyen thu huong tu ac hoa thien chuong i phat giao thoi hung vuong su an lac den tu buong bo từ thí vô giá hội đến thủy lục pháp thien vien truc lam tay thien Một thiên thu tuyệt tác lang mang truo c mo t no i dau chung ben thoi gian quảng ngữ của thiền sư huyền sa tông tịnh xá ngọc trung tịnh nghiệp đạo Mây trắng có thong dong cúc Ăn chay ăn khôn ngoan pháp thiền quán và sự biết ơn sống cho bản thân và hãy yêu không hối lợi ích của việc đi chùa vì sao bạn đi chùa di tieu su thien su thich duy luc 8 sai lam pho bien khi an chay hãy được sống là chính mình chua buu phuoc thuyet nhan qua niem phat khong phai la yem the benh tu mieng vao Đi chùa lễ Phật hanh nguyen lang nghe am thuc chay tu tanh quan am