Truyện Phật Giáo - Hoa Vương

Ngày xửa, ngày xưa có một Minh Quân cai trị một quốc gia thanh bình trù phú. Mọi việc đều xuôi chèo mát mái, ngoại trừ một điều là dù tuổi đã khá cao, nhà Vua hiền đức của chúng ta vẫn chưa có được Hoàng nam nối dõi.

Một bữa tốt trời đức Vua cho yết bảng, truyền lệnh cho vời các đồng tử lên 7 đến 12 vào sân rồng cho Ngài tuyển chọn người kế nghiệp.

Các thần dân của đức Vua trong số tuổi ấn định lũ lượt kéo nhau về kinh đăng ký. Bất kể gia tộc sang hèn, nghèo giàu mỗi cậu bé đều được nhận một hạt giống tí tẹo. Các thí sinh phải đem hạt giống về tự tay gieo trồng và chăm bón. Ðến bao giờ hạt giống nẩy mầm, nứt lộc, đâm chồi, ra nụ kết hoa thì sẽ mang đến Hoàng cung dự thí.

Ngày khảo thí được ấn định vào đêm rằm tháng tám, chậu hoa nào được đức Vua chấm giải nhất thì người gieo trồng nó sẽ được vào cung làm Hoàng tử. Người sẽ kế vị đức Vua sau này.

Cái ngày chờ đợi đó đã đến, vườn ngự uyển chất đầy các lẳng hoa do thí sinh đem nộp, không chê vào đâu được, vì loài hoa nào cũng rực rỡ ngát hương. Nhưng đức Vua và Hoàng hậu xem chừng vẫn chưa chọn một thứ nào vừa mắt.

Cuối cùng một đứa bé khoảng 8 tuổi, áo quần rách rưới nhưng mặt mũi dễ thương, xin được vào chầu đức vua của chú. Mọi người cười ồ khi thấy chú khư khư ôm một cái chậu bằng đất nung chứa đầy phân và rác bẩn. Vị thần dân tí hon này quỳ trước bệ rồng, nước mắt chảy quanh, sụt sịt nói:

- Muôn tâu, con đã làm hết sức mình, con đã chọn chiếc chậu lành lặn nhất, để vào đó thứ đất mịn nhất... rồi mới đặt hạt giống của đức Vua ban cho con vào đó... Con đã phơi sương ủ nắng và tưới nước cho nói... Vậy mà nó không chịu nứt cái mầm nào cả.

Ðức Vua nghe xong không dấu được sự xúc động, ôm chầm lấy cậu bé reo:

- Ôi! Con chính là vị Hoàng tử mà ta chờ đợi.

Mọi người kinh ngạc lẫn bất bình. Ðức Vua vuốt râu mỉm cười giải thích:

- Tất cả các hạt giống trao cho thí sinh đều đã được hấp chín... Nó chỉ có thể nở hoa trung thực mà thôi...

Ðưa tay chỉ chiếc chậu đầy đất bẩn của chú bé dân giả, đức Vua tiếp:

- Ðóa hoa trung thực ấy chỉ đâm chồi nẩy lộc trong mỗi một chiếc chậu này. Con người đã gieo trồng được loại hoa ấy, nhất định sẽ là vị minh quân mà đất nước ta chờ đợi.

Ðức Vua đã không lầm trong sự lựa chọn ấy.

"Vô bệnh là điều rất lợi, biết đủ là kẻ rất giàu,
Thành tín ở nơi chí thân, Niết bàn là vui tối thượng".

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Giai thoại văn sử cổ Việt Nam Phật chuông trống bát nhã và ý nghĩa của nó Tự nấu nước mát giải nhiệt người thầy dạy búp bê những vết thương có thể lành anh sang phap hoa quan điểm của phật giáo về vấn đề suy ngam ve viec truyen gioi bo me hien quan the am đức phật trong cái nhìn của các nhà phat giao sau thoi hai ba trung nếu một ngày tôi mất đi người yêu và thực tạp hạnh lắng nghe của bồ tát la phu nu nhung loi khuyen cho hanh phuc vì sao sống tử tế với người khác mà niết mon qua vo gia nhat la su chia se su song phat giao sự tĩnh lặng của một người mặt trời chân lý vai loi khuyen cho tuoi tre ly tuong cua nguoi xuat gia phat tam phat tuong ai tham dinh tuoi tre va ly tuong phung su xa hoi tin tuc phat giao thiên thừa thi hóa qua điệp khúc 60 chữ vi sao toi day con minh niem phat ma mùa an cư khó quên trên đời này có mấy ai hạnh phúc cai vo oc một hướng nhìn khác về giáo pháp đại chuoi ngoc tran bao phap thi ma đầu tiên trong dòng truyền thừa đại tinh xa ngoc ninh thiền trong đời sống đại tướng võ lòng từ và nhân cách tổ sư nguyên thiều với hành tung và thi người đồng tính có được xuất gia tieu su hoa thuong thich tri tinh doi nguoi nhu gio qua chùa hà trung thanh thiếu niên với việc đi chùa tieng chuong trong dem khuya xác lập kỷ lục pho tượng phật nhập truyện tâm độ lượng vòng xoáy của nghiệp lực vai net ve phap mon tinh do va hanh tri tinh do tam nan chang duoc tu hanh pham hanh thuyết nhân quả