Truyện Phật Giáo - Hoa Vương

Ngày xửa, ngày xưa có một Minh Quân cai trị một quốc gia thanh bình trù phú. Mọi việc đều xuôi chèo mát mái, ngoại trừ một điều là dù tuổi đã khá cao, nhà Vua hiền đức của chúng ta vẫn chưa có được Hoàng nam nối dõi.

Một bữa tốt trời đức Vua cho yết bảng, truyền lệnh cho vời các đồng tử lên 7 đến 12 vào sân rồng cho Ngài tuyển chọn người kế nghiệp.

Các thần dân của đức Vua trong số tuổi ấn định lũ lượt kéo nhau về kinh đăng ký. Bất kể gia tộc sang hèn, nghèo giàu mỗi cậu bé đều được nhận một hạt giống tí tẹo. Các thí sinh phải đem hạt giống về tự tay gieo trồng và chăm bón. Ðến bao giờ hạt giống nẩy mầm, nứt lộc, đâm chồi, ra nụ kết hoa thì sẽ mang đến Hoàng cung dự thí.

Ngày khảo thí được ấn định vào đêm rằm tháng tám, chậu hoa nào được đức Vua chấm giải nhất thì người gieo trồng nó sẽ được vào cung làm Hoàng tử. Người sẽ kế vị đức Vua sau này.

Cái ngày chờ đợi đó đã đến, vườn ngự uyển chất đầy các lẳng hoa do thí sinh đem nộp, không chê vào đâu được, vì loài hoa nào cũng rực rỡ ngát hương. Nhưng đức Vua và Hoàng hậu xem chừng vẫn chưa chọn một thứ nào vừa mắt.

Cuối cùng một đứa bé khoảng 8 tuổi, áo quần rách rưới nhưng mặt mũi dễ thương, xin được vào chầu đức vua của chú. Mọi người cười ồ khi thấy chú khư khư ôm một cái chậu bằng đất nung chứa đầy phân và rác bẩn. Vị thần dân tí hon này quỳ trước bệ rồng, nước mắt chảy quanh, sụt sịt nói:

- Muôn tâu, con đã làm hết sức mình, con đã chọn chiếc chậu lành lặn nhất, để vào đó thứ đất mịn nhất... rồi mới đặt hạt giống của đức Vua ban cho con vào đó... Con đã phơi sương ủ nắng và tưới nước cho nói... Vậy mà nó không chịu nứt cái mầm nào cả.

Ðức Vua nghe xong không dấu được sự xúc động, ôm chầm lấy cậu bé reo:

- Ôi! Con chính là vị Hoàng tử mà ta chờ đợi.

Mọi người kinh ngạc lẫn bất bình. Ðức Vua vuốt râu mỉm cười giải thích:

- Tất cả các hạt giống trao cho thí sinh đều đã được hấp chín... Nó chỉ có thể nở hoa trung thực mà thôi...

Ðưa tay chỉ chiếc chậu đầy đất bẩn của chú bé dân giả, đức Vua tiếp:

- Ðóa hoa trung thực ấy chỉ đâm chồi nẩy lộc trong mỗi một chiếc chậu này. Con người đã gieo trồng được loại hoa ấy, nhất định sẽ là vị minh quân mà đất nước ta chờ đợi.

Ðức Vua đã không lầm trong sự lựa chọn ấy.

"Vô bệnh là điều rất lợi, biết đủ là kẻ rất giàu,
Thành tín ở nơi chí thân, Niết bàn là vui tối thượng".

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

buồn ơi ta xin chào mi già Có một chiều Xuân Nếu chỉ còn một ngày để sống nhà như lai tin tuc phat giao doc them vai y ve bat nha tam kinh nhung buc tuong phat cao nhat the gioi hãy sống như ngày mai ta không còn được Mẹo giữ tươi màu rau củ trái cây sau lợi ích tu tập thiền định trong kinh ý bạn biết đó là gì tẠn Khổ thien phat giao nhìn bay phap can thuc tap de duoc an lac cung mot dich den cầu siêu và tạo phước để hồi quẠBình Định Tưởng niệm Trưởng lão Tử Tiết tháng Bảy mưa dầm sùi sụt v Chùa Phổ Đà Đà Nẵng trái bần chua cac tín từ phật giáo với tuổi trẻ ngày nay Uống bia rượu vừa phải có tốt cho gioi thieu sach moi nhat cua thien su thich nhat Vui nào tạm bợ vui nào chân thật Đổi cuộc hóa tai sao tha thu khong phai la lam cho nguoi khac thuc hanh hanh khong dinh mac Người nhóm máu nào dễ bị mất trí phat chi 3 nghiep bao khien hon nhan tan vo can đa buddhamitra tự tánh di đà 9 tiếp theo con duong cuu kho chung sanh la triec san cham thân nguồn vết don tron bo tranh tho va thu phap chu tieu dang yeu truyện lục tổ huệ năng phần 3