Truyện Phật Giáo - Hoa Vương

Ngày xửa, ngày xưa có một Minh Quân cai trị một quốc gia thanh bình trù phú. Mọi việc đều xuôi chèo mát mái, ngoại trừ một điều là dù tuổi đã khá cao, nhà Vua hiền đức của chúng ta vẫn chưa có được Hoàng nam nối dõi.

Một bữa tốt trời đức Vua cho yết bảng, truyền lệnh cho vời các đồng tử lên 7 đến 12 vào sân rồng cho Ngài tuyển chọn người kế nghiệp.

Các thần dân của đức Vua trong số tuổi ấn định lũ lượt kéo nhau về kinh đăng ký. Bất kể gia tộc sang hèn, nghèo giàu mỗi cậu bé đều được nhận một hạt giống tí tẹo. Các thí sinh phải đem hạt giống về tự tay gieo trồng và chăm bón. Ðến bao giờ hạt giống nẩy mầm, nứt lộc, đâm chồi, ra nụ kết hoa thì sẽ mang đến Hoàng cung dự thí.

Ngày khảo thí được ấn định vào đêm rằm tháng tám, chậu hoa nào được đức Vua chấm giải nhất thì người gieo trồng nó sẽ được vào cung làm Hoàng tử. Người sẽ kế vị đức Vua sau này.

Cái ngày chờ đợi đó đã đến, vườn ngự uyển chất đầy các lẳng hoa do thí sinh đem nộp, không chê vào đâu được, vì loài hoa nào cũng rực rỡ ngát hương. Nhưng đức Vua và Hoàng hậu xem chừng vẫn chưa chọn một thứ nào vừa mắt.

Cuối cùng một đứa bé khoảng 8 tuổi, áo quần rách rưới nhưng mặt mũi dễ thương, xin được vào chầu đức vua của chú. Mọi người cười ồ khi thấy chú khư khư ôm một cái chậu bằng đất nung chứa đầy phân và rác bẩn. Vị thần dân tí hon này quỳ trước bệ rồng, nước mắt chảy quanh, sụt sịt nói:

- Muôn tâu, con đã làm hết sức mình, con đã chọn chiếc chậu lành lặn nhất, để vào đó thứ đất mịn nhất... rồi mới đặt hạt giống của đức Vua ban cho con vào đó... Con đã phơi sương ủ nắng và tưới nước cho nói... Vậy mà nó không chịu nứt cái mầm nào cả.

Ðức Vua nghe xong không dấu được sự xúc động, ôm chầm lấy cậu bé reo:

- Ôi! Con chính là vị Hoàng tử mà ta chờ đợi.

Mọi người kinh ngạc lẫn bất bình. Ðức Vua vuốt râu mỉm cười giải thích:

- Tất cả các hạt giống trao cho thí sinh đều đã được hấp chín... Nó chỉ có thể nở hoa trung thực mà thôi...

Ðưa tay chỉ chiếc chậu đầy đất bẩn của chú bé dân giả, đức Vua tiếp:

- Ðóa hoa trung thực ấy chỉ đâm chồi nẩy lộc trong mỗi một chiếc chậu này. Con người đã gieo trồng được loại hoa ấy, nhất định sẽ là vị minh quân mà đất nước ta chờ đợi.

Ðức Vua đã không lầm trong sự lựa chọn ấy.

"Vô bệnh là điều rất lợi, biết đủ là kẻ rất giàu,
Thành tín ở nơi chí thân, Niết bàn là vui tối thượng".

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

hòa thượng thích đức nhuận 1897 mai tho truyen 1905 Phật giáo má i thiền trà bài học của thân tâm chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài tu trong tình yêu Từ bi với chính mình loi còn lí giải nguyên nhân tại sao cần thờ chua ha trung pháp thiền quán và sự biết ơn 06 lam me voi tam long cua phat Lễ húy nhật cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ tay trắng cuộc đời vô thường vô Lược sử Hòa Thượng Thích Trí Thủ ton giao cua bien chung va khoa hoc duong buoc qua noi so can chuan bi gi truoc luc lam chung xuân về nơi cửa phật Giải mã việc phụ nữ cao nên ăn nhiều ăn chay là biểu hiện của yêu thương dong có nên quy kính tăng chưa thực hành đúng câu chuyện tìm phật ở đâu vu lan nhung ngay cuoi lam gi khi chong ngoai tinh cong khai va ruong bo long tu Cơm tấm chay cho ngày cuối tuần Để rau luộc luôn xanh 20 điều cần tu dưỡng trong đời người Lễ tưởng niệm Tổ khai sơn chùa Sắc lang Những điều cần biết về chất béo người cam nhan ve tinh do tong vui thay ngyaf phật đản sanh chùa trung khánh ha cha ơi con thèm được một lần nghe mot song những câu chuyện ám hại đức phật nhat Bảo kiếm kim cang mot nha hoc phat uyen tham lòng từ Những loại cây và hoa độc