Truyện Phật Giáo - Hoa Vương

Ngày xửa, ngày xưa có một Minh Quân cai trị một quốc gia thanh bình trù phú. Mọi việc đều xuôi chèo mát mái, ngoại trừ một điều là dù tuổi đã khá cao, nhà Vua hiền đức của chúng ta vẫn chưa có được Hoàng nam nối dõi.

Một bữa tốt trời đức Vua cho yết bảng, truyền lệnh cho vời các đồng tử lên 7 đến 12 vào sân rồng cho Ngài tuyển chọn người kế nghiệp.

Các thần dân của đức Vua trong số tuổi ấn định lũ lượt kéo nhau về kinh đăng ký. Bất kể gia tộc sang hèn, nghèo giàu mỗi cậu bé đều được nhận một hạt giống tí tẹo. Các thí sinh phải đem hạt giống về tự tay gieo trồng và chăm bón. Ðến bao giờ hạt giống nẩy mầm, nứt lộc, đâm chồi, ra nụ kết hoa thì sẽ mang đến Hoàng cung dự thí.

Ngày khảo thí được ấn định vào đêm rằm tháng tám, chậu hoa nào được đức Vua chấm giải nhất thì người gieo trồng nó sẽ được vào cung làm Hoàng tử. Người sẽ kế vị đức Vua sau này.

Cái ngày chờ đợi đó đã đến, vườn ngự uyển chất đầy các lẳng hoa do thí sinh đem nộp, không chê vào đâu được, vì loài hoa nào cũng rực rỡ ngát hương. Nhưng đức Vua và Hoàng hậu xem chừng vẫn chưa chọn một thứ nào vừa mắt.

Cuối cùng một đứa bé khoảng 8 tuổi, áo quần rách rưới nhưng mặt mũi dễ thương, xin được vào chầu đức vua của chú. Mọi người cười ồ khi thấy chú khư khư ôm một cái chậu bằng đất nung chứa đầy phân và rác bẩn. Vị thần dân tí hon này quỳ trước bệ rồng, nước mắt chảy quanh, sụt sịt nói:

- Muôn tâu, con đã làm hết sức mình, con đã chọn chiếc chậu lành lặn nhất, để vào đó thứ đất mịn nhất... rồi mới đặt hạt giống của đức Vua ban cho con vào đó... Con đã phơi sương ủ nắng và tưới nước cho nói... Vậy mà nó không chịu nứt cái mầm nào cả.

Ðức Vua nghe xong không dấu được sự xúc động, ôm chầm lấy cậu bé reo:

- Ôi! Con chính là vị Hoàng tử mà ta chờ đợi.

Mọi người kinh ngạc lẫn bất bình. Ðức Vua vuốt râu mỉm cười giải thích:

- Tất cả các hạt giống trao cho thí sinh đều đã được hấp chín... Nó chỉ có thể nở hoa trung thực mà thôi...

Ðưa tay chỉ chiếc chậu đầy đất bẩn của chú bé dân giả, đức Vua tiếp:

- Ðóa hoa trung thực ấy chỉ đâm chồi nẩy lộc trong mỗi một chiếc chậu này. Con người đã gieo trồng được loại hoa ấy, nhất định sẽ là vị minh quân mà đất nước ta chờ đợi.

Ðức Vua đã không lầm trong sự lựa chọn ấy.

"Vô bệnh là điều rất lợi, biết đủ là kẻ rất giàu,
Thành tín ở nơi chí thân, Niết bàn là vui tối thượng".

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

món quà vô giá nhất là sự chia sẻ sự huong thien thoang thoang thinh khong mùa đông yêu thương Gặp Giác Ngộ tôi đã đổi nghề hàng Món chay với mít mỗi vết thương là một sự trưởng một số thái độ sai lầm của phật tử một tôn giáo bạn nên tìm hiểu Vitamin C có giúp ngăn ngừa bệnh cảm ma đại ma cốc cổ tự một trong những ngôi chùa Thiền một nét đẹp văn hóa học Ba ma coc co tu mot trong nhung ngoi chua bac nhat chanh ngu trong phat giao Lá i Hội thảo khoa học về Hòa thượng tam linh hiếu dưỡng cha mẹ tâm thành đạo phật và hòa bình b neu nỗi nhớ khắc khoải của người tha tổ sư nguyên thiều với hành tung và thi Nếu chỉ còn một ngày để sống Bông cải giúp điều trị bệnh tự kỷ ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm Lâm Đồng Lễ húy nhật Đại lão dao duc sinh hoc va phat hoc Nghiệp thien dinh va than chu quan the am SẠc Tà nh Quan Thuốc giảm cân không giảm cân còn gây tháng ngày yên ả Bánh xèo nấm mối thật hấp dẫn Làm bo cuoc vui chong tan nhiệt độ trái đất gia tăngbăng tan ở 4 chế độ ăn kiêng giúp giảm bệnh tật nhà hàng việt chay kỷ niệm 10 năm thành lan dau tien mot truong pho thong tham du khoa Gió mùa về Ni làm sao để chấm dứt mọi mong cầu Thiền sư của năm tông phái Phật giáo hai hướng vận hành của tâm lý phâ t pha p đô i vơ i thiê u nhi