Truyện Phật Giáo - Sự Tích Ông Bình Vôi

Ngày xưa, có một người con gái con một nhà giàu có. Cô rất đẹp nhưng cũng rất kiêu. Cô đã từng làm cho các bạn gái xa lánh mình. Cô làm cho các bạn trai ghét cô vô hạn. Cũng vì thế đến khi tuổi lấy chồng, cô gái vẫn chưa có đám nào vừa ý. Chàng trai nào cũng bị cô sổ toẹt, vì "cao chê ngõng, thấp chê lùn, béo chê béo trục béo tròn, gầy chê xương sống xương sườn bày ra".

Nhưng rồi cô cũng lấy được chồng. Chồng cô yêu vợ nhưng lại bực mình vì thói ghen của vợ. Cô ghen chồng làm cho xóm giềng luôn luôn cau mặt vì những lời qua tiếng lại của họ. Cuối cùng hai người không vừa ý nhau và ly dị. Buồn bực vì duyên phận, cô bỏ đi tu.

Cô xuất gia ở một ngôi chùa cổ trên núi suốt hai mươi năm. Những con chim, con thú rừng hầu như quen thuộc bóng dáng của người sư nữ. Hai mươi năm qua cô vẫn chưa đắc đạo. Cô thắc mắc, vì tự cho mình thông kinh kệ hơn người và chịu đủ mọi khổ hạnh của nhà thiền. Một ngày kia cô quyết định sang Tây Trúc một phen để tìm cho ra lẽ. Ðường sang Tây Trúc thiên nguy vạn hiểm nhưng cô quyết định đi cho bằng được.

Một hôm, sau khi vượt qua một trái núi, sư nữ tìm vào một ngôi nhà hẻo lánh dọc đường để nghỉ chân. Hai mẹ con tuy người rừng núi quê mùa nhưng vốn là kẻ ăn chay niệm Phật, nên thấy khách là nhà tu hành thì tiếp đãi rất hậu. Khi họ được nghe kể công trình tu luyện của sư nữ thì họ càng cung kính, coi như bậc thầy. Và khi họ biết ý định của sư nữ thì họ cũng xin phép bỏ nhà bỏ cửa đi theo thầy để mong được đắc đạo. Nghe họ cầu khẩn, sư nữ cười: "Hai mẹ con nhà này cũng muốn thành Phật ư? Ðược cứ theo ta!" Nhưng bụng nàng bảo dạ:-"Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre".

Từ hôm đó nhà sư nữ có thêm hai người bạn đồng hành chân bớt mỏi, đường bớt dài, họ đi chả mấy chốc mà đã tới đất thánh. Từ trước đến sau, hai mẹ con nhà nọ vẫn cung kính, coi sư nữ như thầy. Còn sư nữ đối với họ không được như trước:-"Không biết chừng họ thành Phật trước ta. Họ sẽ hơn ta... Bọn này mà đắc đạo, thật là một điều nhục cho thiền môn".

Nói chuyện Ðức Phật khi vừa hay tin có người tìm đường đến Tây Trúc cầu đạo, vội hóa thân đi theo dõi. Từ đầu đến cuối, đức Phật vẫn không bỏ sót một lời nói, một cử chỉ nào của sư nữ. Khi họ sắp qua một con sông rộng, đức Phật hóa phép hiện ra ở bên kia bờ một tòa cổ tự, trước cửa có một cây bồ đề lớn để chờ họ.

Muốn cho hai mẹ con khỏi lẽo đẽo theo mình đến đất Thánh, nên khi qua sông sư nữ giả cách ngạc nhiên, chỉ ngôi chùa và cây bồ đề mà bảo rằng:

- Kìa, chúng ta đã tới Tây Trúc. Chóng thật! Chính là cây bồ đề của đức Thế Tôn tu luyện ngày xưa. Thôi! Hai mẹ con cứ việc trèo lên một cành cao niệm kinh rồi buông tay rơi xuống tức khắc thành Phật!

Tin tưởng ở lời nói của bậc thầy, hai mẹ con mừng rỡ làm theo không chút ngần ngại. Nhưng khi họ buông tay cho người rơi xuống thì đức Phật đã đón họ đưa lên trời. Có bốn vị A La Hán mang tòa sen đến rước đi. Tay hai mẹ con vẫy vẫy như có ý gọi người bạn đồng hành.

- "Ðúng họ thành Phật rồi! Sư nữ vừa kinh ngạc vừa mừng, vội trèo lên cây để làm như họ. Nhưng đức Phật đã có ý trừng phạt người đàn bà kiêu ngạo và độc ác ấy một cách đích đáng, nên đã để cho cái xác rơi thịch xuống đất, tan xương vỡ sọ. Và sau đó đức Phật lại bắt người khốn nạn ấy hóa thành bình vôi. Tại sao lại cho hóa thành bình vôi. Có người bảo chính là đức Phật muốn bắt những kẻ trong lòng bất nhân, nhưng lại đeo bộ dạng từ bi phải để cho người đời luôn luôn móc ruột.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

bo doan chương iii nguyên thỉ phật giáo và tam hanh phuc o dau lòng thành bố thí thoát khỏi tai ác niem phat khong phai la yem the khi con nguoi gap kho khan lời di ngôn của bồ tát thích quảng chu tam thien xao va tinh giac rong mo tôn trọng người khác chính là mỹ đức chùa đá vàng loi phat day ve tinh yeu nam nu yeu cung phai hoc vài điểm tương đồng và khác biệt nghiep chương iv hieu ro hon ve chanh tin va me tin trong phat giao luận đại thừa bách pháp con oi tam su cua mot nguoi me tre pha thai có nên hay không phóng sinh việc dễ khó làm chua non các khái niệm về linh hồn lòng từ bi và con người viet cho nhung buoi chieu cuoi nam CHÙA SÙNG KHÁNH tuổi trẻ với vấn đề hổ thẹn y nghia ve viec doi bat vang lay chan kinh trong đức phật của tuổi thơ tỉnh giác phat day 4 nguyen tac de giai thoat su ngheo kho xay dung ngoi nha tinh thuong dich thuc cuoc doi thanh tang ananda phan 4 nhu canh hac bay viết loi phat day ve thoi gian va nghiep bao mười thiện nghiệp và mười ác nghiệp phân tích phẩm phương tiện b sự giáo dưỡng tốt nhất không thể ta moi du tin yeu tham hoa thien tai von di khong tu nhien ma co ăn mày cửa phật ý nghĩa của bốn chữ cửu huyền thất ly kỳ hiện tượng đầu thai ở tinh cha mẹ mùa phật đản trong ký ức tuổi thơ từ thánh đế hữu tác đến chân lý mot thoi de nho đã đến lúc nhìn lại phật giáo nước truyen tam do luong chất liệu làm nên ngành nghệ thuật hát phien muon trong tam hon ban giới thiệu sách