Truyện Phật Giáo - Phạm Chí Ngạo Mạn

Ngày xưa, tại Ấn Ðộ có một Phạm Chí học vấn uyên thâm, biện tài vô ngại. Ông thường dùng xảo ngôn để lập thuyết, lấy hư làm thực, lấy thực làm hư, chưa một ai địch lại, ông rất lấy làm tự đắc.

Một hôm ông đến thành Xá Vệ, giữa ban ngày ông đốt đuốc cầm đi, mọi người thấy lạ chạy theo coi, có người trong đám hỏi ông:

- Này đạo sĩ, giữa thanh niên bạch nhật như thế này sao đạo sĩ lại đốt đuốc mà đi?

- Trong nước tối tăm, không có ánh sáng, nên ta phải đốt đuốc mà đi.

Câu chuyện được đồn đến tai vua, nhà vua rất lấy làm hổ thẹn, nghĩ cả nước chẳng có người tài giỏi, để phải bị kẻ xảo ngôn nhục mạ. Nhà vua liền sắc các quan quân mang trống lệnh treo trên cửa thành dóng lên từng hồi vang vọng để cầu các bậc biện tài vô ngại, hàng phục kẻ ngông cuồng, xảo ngôn ấy.

Bấy giờ có một vị Sa môn tài cao đức lớn, đi ngang qua thành, thấy trống lệnh dóng lên liên hồi, liền kêu quân giữ thành hỏi:

- Nhà vua cầu việc gì mà đánh trống lệnh liên hồi vậy?

- Thưa Sa môn, vua muốn cầu bậc hiền tài để tranh luận với Phạm Chí xảo ngôn kia.

Nghe vậy, vị Sa môn vào thành yết kiến nhà vua. Nhà vua lấy làm mừng rỡ, cho lập đàn tranh luận và báo cho Phạm Chí cùng dân chúng biết.

Ngày khai đàn tranh luận được quy định, vị Sa môn đến thật sớm, lên ngồi nơi tòa cao nhất. Phạm Chí đến sau nên ngồi dưới thấp. Vị Sa môn nói:

- Này Phạm Chí, ai ngồi trên thì được nói trước, ông bằng lòng chăng?

Phạm Chí tự nghĩ: "Ta là bậc biện tài xưa nay chưa hề có ai địch lại, vậy sợ gì. Hãy cho Sa môn này nói trước".

- Này Sa môn, ông cứ nói trước rồi đến phiên ta.

- Lành thay, này Phạm Chí ông là kẻ trí tuệ, minh đạt, là bậc chơn nhơn đạo cốt, chứ chẳng phải kẻ đầy tớ, tôi đòi, binh lính, xe ngựa hay kẻ vác xác chết ngoài bãi tha ma.

Khi ấy Phạm Chí suy nghĩ mông lung chẳng biết trả lời sao cho được. Nhà vua thấy Phạm Chí cúi đầu làm thinh, không đối đáp, rất lấy làm mừng rỡ, dọn tiệc thiết đãi, rồi ra lệnh cho Phạm Chí hốt phân đội trên đầu mà đi và đuổi ra khỏi nước.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

let thơ mặc giang từ bài số 1301 đến số thơ mặc giang từ bài số 1311 đến số thơ mặc giang từ bài số 1321 đến số thơ mặc giang từ bài số 1331 đến số thơ mặc giang từ bài số 1341 đến số thuyền chua duyen ung thư thả lòng theo thảnh hạnh phúc được tạo dựng bằng những Một giọt nước một mầm cây tóm chua dao vien hoc phat thất thất tín là sự phá sản lớn nhất của Bác Hồ và Phật giáo thế giới duy tâm tạo thế giới sẽ thế nào khi bạn tắt máy thế giới tự do phuoc duc trong thien quan thế là đủ rồi tho mac giang tu bai so 1331 den so 1340 thế vận và thiền tập thờ cúng và lễ bái Miến trộn củ quả ăn chơi mà ngon Hà Tĩnh Tưởng niệm Hoàng hậu Bạch bão dạy ta điều gì trong cuộc sống thẠp 5 tấn ở thái lan nước thứ Mùa lạnh đừng chủ quan khi da ngứa thừa thiên huế long trọng khai mạc thực hành tâm vị tha thực hiện tinh thần từ bi thực tập chuyển hóa cảm xúc thực tập thiền mang lại lợi ích như tha long theo than can nguoi tri la phap hanh tao niem vui an than thuong chiec ao mau lam thanh thanh thieu nien pt chua bang mung ngay 20 Gánh nặng của nghiệp that ra chung ta deu giong nhau that thap co lai hy the la du roi thiên thiên thần vẽ ước mơ