Truyện Phật Giáo - Vạ Mẹ

Ngày xưa có một nước rất là thái bình thịnh vượng, nhân dân cực kỳ đông đúc yên vui, mùa màng tươi tốt, của cải chứa chan, khí hậu đều hòa, tật bệnh không có, khắp thị thành thôn quê, đâu cũng như đâu, ai nấy đều được sung sướng như ý, không hề nghe tiếng kêu ca than thở bao giờ, đi đến đâu cũng thuần những cảnh ăn uống chơi bời hát xướng vui vẻ, thật không khác chi cảnh thần tiên hiện tại.

Bấy giờ vua hỏi các quan rằng:

- "Trẫm nghe nói có những thứ tai vạ, vậy không biết có những thứ gì và hình thù của nó ra sao?"

Tất cả các quan cũng đều nói là không ai biết cả. Vua liền sai một ông quan đi sang nước bên cạnh xem có thì mua về.

Lập tức ông sắm sửa để đi, sang tới nơi, vào trong một cái chợ rất đông, thấy có một người (thần hóa) đứng giữa một con vật thật kỳ quái, hình nó như một con lợn nhưng coi rất hung tợn, nên phải buột bằng dây sắt và khóa bằng một cái khóa sắt rất cẩn thận.

Ông quan kia liền hỏi:

- Ðây là con vật gì và có bán không?

- Ðây là "Vạ mẹ" ông có mua tôi bán cho.

- Bao nhiêu thì bán và hằng ngày nó ăn bằng gì?

- Một nghìn vạn thì tôi bán, cứ mỗi ngày nó ăn hết một đấu to kim.

Khi ông quan mua được đem về, liền truyền khắp cho tất cả toàn dân ai ai cũng phải góp kim để nuôi Vạ mẹ.

Từ đấy trở đi suốt đêm ngày khắp cả nhân dân trong nước, ai ai cũng phải lo tìm kiếm sao cho ra kim để đóng góp, từ quan chí dân, đi đến đâu cũng thấy diễn ra những cảnh hà hiếp bắt bớ nhau, toàn dân bỏ hết mọi sự làm ăn, thành ra vườn ruộng bỏ hoang nhân dân đói khổ, tranh giành cướp bóc lẫn nhau, trở nên rối loạn, đâu đấy đều bị lầm than khổ sở vô cùng.

Sau một thời gian, các quan thấy dân thống khổ quá lắm rồi, mới tâu vua rằng: Vì cái Vạ mẹ nó đã sinh ra cho dân biết bao nhiêu tai họa, khiến cho toàn dân phải điêu đứng khốn khổ vì nó, vậy nay xin đem giết nó đi.

Vua nói: Việc đó phải lắm!

Bấy giờ cho người đem ra ngoài thành giết, thì đâm nó không thủng, chém nó không đứt, bổ nó không vào, đập nó không vỡ, đánh nó không chết, sau cùng phải đem lửa đốt nó.

Khi mình nó bị lửa cháy hồng, thì nó chạy xông vào khắp tất cả làng xóm, chợ búa, phố phường, nó đi đến đâu có bao nhiêu nhà cửa hàng quán đều bị thiêu ra tro hết.

Nhân dân lúc đó lại càng rối loạn khốn cùng đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng kêu ca than khóc suốt đêm ngày, đầy rẫy những cảnh hoang tàn thảm đạm, ai ai cũng đều than vãn cho là đương yên lành, bỗng dưng đi mua cái vạ mẹ đem về để nó sinh ra tai vạ, làm dân phải chịu lầm than khổ não.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Tản mạn bánh ngọt ngày xuân to su minh dang quang Ăn uống theo giờ Đạm thực vật giúp no lâu hơn đạm Triết lý của sư Từ Nhẫn Tình yêu phổ quát của nhân loại lich su ket tap kinh vu lan hỏi mẹ tự bao giờ con người vĩ đại Đức Phật một bậc Thầy lớn của Thần thức tim hieu ve chung ngo va vang sanh cuc lac nhan mang Hồi ức một quận chúa Kỳ 6 Cuộc xẠu đời người đang theo đuổi điều gì ngoi Cồn làm tăng nguy cơ ung thư vú Hà Nội Tưởng niệm cố Trưởng lão Đủ duyên thì gặp thiền Miền rét Em gái nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trổ tài bạo học chùa đào viên nền móng cơ bản để ghpgvn hội nhập tà t Mẹ tất tin tuc phat giao thá Ÿ HÃ nh báo Lâm Đồng Tưởng niệm lần thứ 70 Tổ cung mot dich den Có phải cái chết đã nhẹ tựa lông co hay khong doi song kiep sau Vĩnh Phúc Tưởng niệm cố Đại lão nem dao thanh phat truyen luc to hue nang phan cuoi sư nghi ngơ câ n thiê t Thường Đại lão hòa thượng thích huệ quang hãy quan sát tâm thái khi họ mệt mỏi Bồi hồi nhớ bánh ú tro Đi một mình