Truyện Phật Giáo - Sự Tích Cây Huyết Dụ

Ngày xưa, có một bác đồ tể chuyên mua lợn về giết thịt để mang bán ở chợ. Nhà bác ta ở bên cạnh một ngôi chùa làng. Hàng ngày, vào lúc mờ sáng là lúc sư cụ bên chùa theo lệ thường dậy tụng kinh. Và cũng theo lệ thường sư cụ thức chú tiểu dậy gõ một hồi chuông mai. Bấy giờ cũng là lúc bác đồ tể sửa soạn giết lợn, cho nên bác ta quen lấy tiếng chương chùa làm chừng thức dậy làm việc hàng ngày. Cứ như thế, ngày nào cũng như ngày ấy không bao giờ sai lạc.

Một đêm nọ, Sư cụ nằm mộng thấy một người đàn bà dắt năm đức con nhỏ đến trước mặt mình rồi vái lấy vái để, miệng nói "Xin cứu mạng! Xin cứu mạng!" rối rít. Sư hỏi nguời đàn bà:

- A Di Ðà Phật! Cứu mạng là thế nào? Bần Tăng phải làm gì đây?

Người mẹ có bộ điệu hãi hùng ấy trả lời:

- Ngày mai xin Hòa Thượng hãy cho đánh chuông chậm lại. Như vậy mẹ con tôi rất đội ơn.

Nhà Sư tỉnh dậy không hiểu thế nào cả. Nhưng tờ mờ sang hôm đó, vâng theo lời báo mộng, Sư cụ chỉ lâm râm đọc kinh cầu nguyện mà không thức chú tiểu dậy thỉnh chuông.

Lại nói chuyện cũng hôm ấy bác đồ tể ngủ một giấc li bì. Mãi đến lúc mặt trời lên chừng một cây sào, tiếng chuông chùa mới bắt đầu vang rền làm cho bác giật mình choàng dậy. Thấy trời đã quá trưa, bác không dám giết lợn như thường lệ, vì nếu làm thịt thì khi đưa ra đến chợ, chợ đã vãn người rồi. Tức mình vì lỡ mất buổi chợ, bác ta lật đật sang chùa trách Sư cụ. Sư cụ cho biết câu chuyện nằm mộng đêm qua để phân trần với ông hàng xóm không phải lỗi tại mình.

Nhưng bước chân về chuồng lợn nhà mình bác đồ tể ngạc nhiên thấy con lợn nái mới mua ngày hôm qua toan giết thịt sáng đó, đã đẻ được năm con lợn con. Vừa mừng vừa sợ, bác ta kể cho mọi người biết sự lạ lùng: "Ðúng là linh hồn người đàn bà ẩn trong con lợn cái đã tìm cách cứu bầy con của mình khỏi chết"

Tự nhiên bác đồ tể đâm ra suy nghĩ. Bác thấy bàn tay của mình đã từng vấy máu biết bao nhiêu là sinh mạng. Trong một lúc hối hận đến cực điểm, bác ta cầm cả con dao bầu chạy sang chùa bộc bạch nỗi lòng với Sư cụ. Bác ta quả quyết cắm con dao của mình trước sân chùa, thề trước Phật đài từ nay xin giải nghệ.

Không rõ bác đồ tể rồi sau đó như thế nào, nhưng con dao của bác tự nhiên hóa thành một loại cây có lá đỏ như máu và nhọn như lưỡi dao bầu, người ta vẫn gọi là cây huyết dụ.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

hoa thuong thich hanh tru 1904 Sức mạnh của sự vui sống chùa linh sơn an giang nghi ve tu thien van de hon nhan theo quan diem phat giao mùa đông yêu thương bài phỏng vấn thiền sư thích nhất xấu tin cu chùa kim sơn vài dòng giới thiệu về chữ pháp trong duc huong duc hanh chăm sóc người bệnh có phước báu gì lịch lẠc Huế của miền Trung ruột thịt đạo lý về nghiệp tao khe tuong niem ngay via bo tat quan the am thanh dao Đi tìm gốc tích vua Lý Thái Tổ kỳ 3 ý hoa thuong bich lien hai cực đoan mà người xuất gia cần 8 thói quen văn phòng có hại cần tránh 10 điều dạy con để có một gia đình bảy nguoi kheo tu phat gia dinh se duoc binh an hanh ương quật ma thi hien niet ban Khoai tây nấm và chả đậu xào chay na Nhà hàng chay Thiện Duyên không ngừng 1954 xin hay vung niem tin vao tam bao món quà ý nghĩa nhấttrong mùa lễ Bí ẩn thiền sư bất tử am thanh ngan giua vuon hoa mẹ là chính một kỳ quan ton 4 thứ trên đời tuyệt đối không nguyện cho người khác hạnh phúc 9 điều cần biết về thuốc chống suy xin mua ba o thoi qua day Bún riêu chay cho cả nhà nhin xuân xa xứ gởi miền bắc yêu dấu của tôi luat lan thu tu Thư gửi mẹ từ nước Mỹ chua trieu ton