Truyện Phật Giáo - Con Cọp Dễ Thương

Xưa có một thiền sư sống ẩn dật tại một thâm sơn cùng cốc nọ. Trong một dịp tình cờ, Sư nhặt được một chú bé bị bỏ rơi, đem về hang núi nuôi dưỡng.

Chú bé lớn lên dưới sự chăm sóc của nhà sư giàu lòng bi mẫn, giữa những động đá thâm u, dưới những cội tùng xanh lá. Tâm tình chú cũng đơn sơ và bình yên như những con nước trong chảy róc rách qua các hòn cuội trắng. Ngoài Sư phụ ra, chú không hề thấy mặt một nhân vật nào khác. Bạn bè thân thuộc của chú là những thú rừng hiền thường đoanh vây quấn quít chung quanh chú như hươu nai, khỉ vượn.

Chú Tiểu đã lớn lên giữa khung trời bao la của thiên nhiên... và mãi đến lúc trưởng thành chú vẫn có màu mắt trong xanh như trẻ thơ... chú chưa từng biết buồn lo là gì cả.

Giang san của chú chỉ có một nhân vật đáng đề phòng là con cọp chúa thỉnh thoảng mò ra ven suối, uống nước ngắm trăng và kêu "cà um" inh ỏi. Mỗi lần vị chúa rừng này về, chú thường theo lệnh Thầy rút lên một cội cây cao cho an toàn... Và theo óc tưởng tượng của chú, cọp là một con thú có bộ dáng dữ dằn ghê lắm. Nhưng chú chưa từng giáp mặt với nó lần nào... nên rừng núi vẫn còn là một tổ ấm an ổn hồn nhiên che chở cho chàng trai mới lớn.

Cho đến một hôm vị Thiền sư nhận được tin một người bạn cố tri của mình lâm bệnh nặng, Sư liền quảy túi hạ sơn và chú Tiểu cũng được dịp theo Thầy xuống núi để học khôn luôn thể.

Những trần cảnh xôn xao đa diện của thế nhân khêu gợi óc hiếu kỳ của chàng trai hơn là ham muốn. Chàng bỡ ngỡ nhìn ngắm và lắng nghe tất cả với một thái độ lạnh nhạt của người ngoài cuộc. Dòng đời vẫn miên man trôi chảy và chàng đã nhìn nó với cặp mắt xanh của trẻ thơ. Tất cả đều có vẻ lạ lùng đến buồn cười.

Và trên đường trở về hai Thầy trò tình cờ gặp một thiếu nữ bán lụa... Chàng trai kinh ngạc và say sưa nhìn gương mặt của người khác phái mà lần đầu tiên chàng thấy có một sự thu hút kỳ lạ... Thấy vẻ sững sờ của đệ tử, nhà tu vội vàng nắm tay chàng rảo bước, chàng trai bỡ ngỡ hỏi Thầy:

- Bạch Tôn sư... đây là con gì vậy?

Nhà sư buông thõng:

- Cọp đó! Ði lẹ lên kẻo mất mạng bây giờ.

Hai thầy trò trở về Sơn động... Vị sư để ý thấy sau chuyến viễn du, người đệ tử của mình đâm ra thẫn thờ, bỏ ăn, bỏ ngủ... và có một cái gì thay đổi trong tâm tư chàng trẻ tuổi... Và một hôm, sau cơn dằn vặt tột độ chàng tìm đến Thầy thú thật:

- Bạch Tôn sư! Sao mà con nhớ con cọp hôm ấy quá... thà rằng... con tìm đến gặp nó, cho nó nhai xương con... cho rồi. Tán thân mất mạng về tay con cọp dễ thương còn dễ chịu hơn là ở đây mà dằn vặt nhớ thương nó... Từ 20 năm qua, chưa bao giờ con nếm phải một sự đau đớn kịch liệt như thế này. Con phải làm sao đây?...

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

nhat thị hiện đản sanh xuan dai Bảo kiếm kim cang ve voi yen tu nhan 709 nam phat hoang tran nhan làm website phật giáo Vui nào tạm bợ vui nào chân thật phÃƒÆ Lễ chung thất Cố TT Thích Huệ Quang tinh yeu hoan hao la luc chung ta tim dung nguoi chùa bửu lâm nan ananda con mat thu hai chuong ngai tren con duong tu ha tinh dai le vu lan bao hieu chua nhieu long 10 nghiep lanh mang lai phuoc duc y nghia dang huong trong tam linh nguoi viet Bánh chuối hấp nước cốt dừa Tại sao nên trị đau đầu bằng châm hoa thuong thich duc nhuan nghị lực phi thường của cô gái chỉ những bông hoa mùa hạ bat học chuong viii sau la thu va cuoc khung hoang cua Chùa nay chùa xưa thị tín Con Quảng Tiểu sử Bồ tát Thích Quảng Đức 1897 thời vuon sau roi le Cung bố chia se voi phat tu nhan ngay valentine thi canh mai van no tự tánh quan âm su phat trien kinh te nhin tu triet ly phat giao lịch sử thiền tông nhật bản nguoi yeu rot cuoc la ai de mau sac ca sa dan hoa vải chùa vĩnh khánh chùa trăm gian CÃƒÆ chua gay phat thanh dao Thể dục hỗ trợ trong điều trị ung vai trò của người phụ nữa trong việc 10 mon chay vua ngon mieng vua dep mat se thay doi Giới xử lý vấn đề tình cảm theo quan niệm nghĩa mẹ bằng trời đỉnh