Truyện Phật Giáo - Con Cọp Dễ Thương

Xưa có một thiền sư sống ẩn dật tại một thâm sơn cùng cốc nọ. Trong một dịp tình cờ, Sư nhặt được một chú bé bị bỏ rơi, đem về hang núi nuôi dưỡng.

Chú bé lớn lên dưới sự chăm sóc của nhà sư giàu lòng bi mẫn, giữa những động đá thâm u, dưới những cội tùng xanh lá. Tâm tình chú cũng đơn sơ và bình yên như những con nước trong chảy róc rách qua các hòn cuội trắng. Ngoài Sư phụ ra, chú không hề thấy mặt một nhân vật nào khác. Bạn bè thân thuộc của chú là những thú rừng hiền thường đoanh vây quấn quít chung quanh chú như hươu nai, khỉ vượn.

Chú Tiểu đã lớn lên giữa khung trời bao la của thiên nhiên... và mãi đến lúc trưởng thành chú vẫn có màu mắt trong xanh như trẻ thơ... chú chưa từng biết buồn lo là gì cả.

Giang san của chú chỉ có một nhân vật đáng đề phòng là con cọp chúa thỉnh thoảng mò ra ven suối, uống nước ngắm trăng và kêu "cà um" inh ỏi. Mỗi lần vị chúa rừng này về, chú thường theo lệnh Thầy rút lên một cội cây cao cho an toàn... Và theo óc tưởng tượng của chú, cọp là một con thú có bộ dáng dữ dằn ghê lắm. Nhưng chú chưa từng giáp mặt với nó lần nào... nên rừng núi vẫn còn là một tổ ấm an ổn hồn nhiên che chở cho chàng trai mới lớn.

Cho đến một hôm vị Thiền sư nhận được tin một người bạn cố tri của mình lâm bệnh nặng, Sư liền quảy túi hạ sơn và chú Tiểu cũng được dịp theo Thầy xuống núi để học khôn luôn thể.

Những trần cảnh xôn xao đa diện của thế nhân khêu gợi óc hiếu kỳ của chàng trai hơn là ham muốn. Chàng bỡ ngỡ nhìn ngắm và lắng nghe tất cả với một thái độ lạnh nhạt của người ngoài cuộc. Dòng đời vẫn miên man trôi chảy và chàng đã nhìn nó với cặp mắt xanh của trẻ thơ. Tất cả đều có vẻ lạ lùng đến buồn cười.

Và trên đường trở về hai Thầy trò tình cờ gặp một thiếu nữ bán lụa... Chàng trai kinh ngạc và say sưa nhìn gương mặt của người khác phái mà lần đầu tiên chàng thấy có một sự thu hút kỳ lạ... Thấy vẻ sững sờ của đệ tử, nhà tu vội vàng nắm tay chàng rảo bước, chàng trai bỡ ngỡ hỏi Thầy:

- Bạch Tôn sư... đây là con gì vậy?

Nhà sư buông thõng:

- Cọp đó! Ði lẹ lên kẻo mất mạng bây giờ.

Hai thầy trò trở về Sơn động... Vị sư để ý thấy sau chuyến viễn du, người đệ tử của mình đâm ra thẫn thờ, bỏ ăn, bỏ ngủ... và có một cái gì thay đổi trong tâm tư chàng trẻ tuổi... Và một hôm, sau cơn dằn vặt tột độ chàng tìm đến Thầy thú thật:

- Bạch Tôn sư! Sao mà con nhớ con cọp hôm ấy quá... thà rằng... con tìm đến gặp nó, cho nó nhai xương con... cho rồi. Tán thân mất mạng về tay con cọp dễ thương còn dễ chịu hơn là ở đây mà dằn vặt nhớ thương nó... Từ 20 năm qua, chưa bao giờ con nếm phải một sự đau đớn kịch liệt như thế này. Con phải làm sao đây?...

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

dang gieo yêu thương thế nào là luân hồi định chÆ a nhat tam sinh ra từ bùn nhưng không dính mắc bùn Tuyệt bốn ơn lớn mà người phật tử cần Món ăn Bài thuốc dành cho người hay trí bat nhi niem vui khong nguyen nhan Ăn chay hon khi gặp khó khăn con hãy nhớ tưởng mẹ và những hành trình Khánh Hòa Lễ giỗ Tổ Khai sơn chùa bテケi phật giáo với tuổi trẻ ngày nay hoc phat Các dưỡng chất cần thiết cho phụ nữ dat chương v khương tăng hội Một vị Ni mang ẩm thực nhà chùa đến thoà Khái niệm thời gian trong Phật giáo Lễ húy nhật cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Phà xà Lễ tưởng niệm Ni trưởng Bạch Liên e obermiller những người nữ xuất gia tu phật có sanh tam vo tru Dâu khi tịnh tài sinh bất tịnh nhật ký Bớt nóng với trà và salad hoa thực hành tụng niệm trong phật giáo Biết thế nào là đủ Chợ trưa với Mẹ má t Ä Nhà thần thông cũng không thắng được hien Các đồ uống giải khát mùa hè bổ nhìn các cảm xúc với con mắt vô việt can chuan bi gi truoc luc lam chung