Truyện Phật Giáo - Quỉ La Sát

Xưa có một đoàn ca kịch vừa đi du lịch khắp nơi, vừa kiếm ăn bằng lối diễn tuồng. Trong các vở tuồng, đặc sắc nhất là vở tuồng "Quỉ La Sát" vừa rùng rợn lại vừa thích thú.

Chiều hôm nọ, đóng tuồng Quỉ La Sát hay quá rất được công chúng hoan nghênh. Ðóng xong đoàn ca kịch thu xếp đồ đạc để qua tỉnh khác. Có kẻ vì quá yêu chuộng, nài cầu ở lại bằng cách dọa dẫm: "Các ông ở lại đây sáng rồi hãy đi. Bây giờ đã chiều mà phải đi qua một cánh rừng rậm, trong rừng nhiều Quỷ La Sát lắm, nhất là lỡ ra đêm xuống mà chưa ra khỏi rừng". Mấy chàng kịch sĩ cười phì: "Chúng tôi đây vốn đã là Quỉ La Sát, còn sợ La Sát nào nữa!". Thế rồi cả bọn đồng sửa soạn cất bước vượt rừng. Nhưng chưa ra khỏi rừng thì trời đã tối hẳn. Cả bọn đồng ý nghỉ lại trong rừng, mai sáng họ sẽ đi. Họ đi bẻ cành khô, hốt lá về đốt lửa lên, rồi trải tạm những tấm màn phông để ngủ, cắt phiên ngồi canh lửa, rồi thì vì mệt mỏi đồng lăn ra mê mết.

Nửa đêm độ vào canh một, sương xuống nhiều quá, trời lạnh chành gác lửa run lẩy bẩy, bèn mở rương lấy tạm một bộ đồ diễn kịch khoác vào người rồi ngồi gật gù bên đống lửa hồng. Bộ đồ kia lại là bộ đồ Quỉ La Sát. Có tiếng chim kêu, một người nằm ngũ vụt thức, ngoái cổ lên nhìn xem lửa còn cháy và người bạn canh lửa còn đó không. Nhưng kinh sợ biết bao! Người bạn canh lửa đâu chả thấy, chỉ thấy có một con Quỉ La Sát ngồi gật gù bên đống lửa. Lông gáy dựng ngược, hoảng lên, anh chàng chồm dậy vừa chạy vừa la: "Quỉ La Sát! Quỉ La Sát". Bọn người thức dậy mắt nhắm mắt mở, nghe kêu tưởng là có quỷ thực, cũng la lên và bỏ chạy theo người trước không kịp suy nghĩ. Anh chàng gác lửa thiu thiu, nghe tiếng kêu tỉnh dậy, thấy bọn kia chạy hết thì cũng tưởng rằng có quỷ thực, bèn vội vàng mang cả bộ áo La Sát mà chạy theo. Bọn trước chạy được một khoảng khá xa ngoái lui trông thấy "hắn" theo sau, càng sợ, càng chạy, anh chàng gác lửa thấy bọn trước chạy vùn vụt như tên thì tưởng đâu quỉ đã kề sau lưng mình rồi, nên lại cố gắng đuổi. Bọn trước thấy "hắn" đuổi gấp, lại càng hoảng hốt cứ thế chạy cho đến mệt nhoài, đuối sức, trầy da chảy máu, cuối cùng hết hơi nằm lăn ra, đến khi biết rõ, tất cả đều bị thương, đau đớn khắp mình...

Con người vì thành kiến sai lạc, vì vô minh che lấp nên đua nhau chạy theo ảo tưởng trần gian và mua chuốc lấy bao nhiêu là đau đớn khổ nhục.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

am ap le hang thuan cho ba doi uyen uong tai chua hoai linh va nhung nghe sy co duyen voi dao phat 25 phan 4 ket luan chùa sơn thủy Chè bắp Ấm lòng những ngày mưa Khánh Hòa Lễ húy nhật Hòa thượng học nuong theo hanh nghuyen cua ngai to su hue dang de bai kinh dien su tu tin dich thuc la gi han quoc nếu có ai mượn tiền con hãy nói điều vai suy ngam ve khoan dung ton giao trong lich su hòa cung tro chuyen voi mc phat tu lam anh ngoc ket Buffet Cỏ Nội mùa chay quốc hoa tam linh chuong vi cac tong phai phat giao trung hoa tình là dây oan noi hieu roi moi buoc se that thenh thang tuong niem dai lao ht thich tri tinh Từ Hòa tìm hiểu những vấn đề của xã hội một mai Quán ăn chay độc đáo vì sao ở hiền nhưng chẳng gặp lành qua trinh hinh thanh gioi luat Gió mùa về Pháp thân Phật hằng hữu gian lao khong lam ta nhut chi tình yêu tình ca của con tim và nước mắt Nước tăng lực gây mất ngủ duc vua bhumibol adulyadej ngồi thiền để nâng cao hiệu quả công nhung loi ich cua thien dinh phong thuy tot nhat chinh la ban than tu luyen tam chuyen an chay cua cac nghe si le hang thuan duoi goc nhin cua mot vi giao su su sự dạ đức đại lai lạt ma các pháp môn trong khi khoa hoc nhin thay duc phat lo Lịch sử là bài học vô giá là động ôm và hôn mẹ là việc hằng ngày của 10 dieu khong cau khi di chua le phat de Khảo về vấn đề An trạch