Truyện Phật Giáo - Quỉ La Sát

Xưa có một đoàn ca kịch vừa đi du lịch khắp nơi, vừa kiếm ăn bằng lối diễn tuồng. Trong các vở tuồng, đặc sắc nhất là vở tuồng "Quỉ La Sát" vừa rùng rợn lại vừa thích thú.

Chiều hôm nọ, đóng tuồng Quỉ La Sát hay quá rất được công chúng hoan nghênh. Ðóng xong đoàn ca kịch thu xếp đồ đạc để qua tỉnh khác. Có kẻ vì quá yêu chuộng, nài cầu ở lại bằng cách dọa dẫm: "Các ông ở lại đây sáng rồi hãy đi. Bây giờ đã chiều mà phải đi qua một cánh rừng rậm, trong rừng nhiều Quỷ La Sát lắm, nhất là lỡ ra đêm xuống mà chưa ra khỏi rừng". Mấy chàng kịch sĩ cười phì: "Chúng tôi đây vốn đã là Quỉ La Sát, còn sợ La Sát nào nữa!". Thế rồi cả bọn đồng sửa soạn cất bước vượt rừng. Nhưng chưa ra khỏi rừng thì trời đã tối hẳn. Cả bọn đồng ý nghỉ lại trong rừng, mai sáng họ sẽ đi. Họ đi bẻ cành khô, hốt lá về đốt lửa lên, rồi trải tạm những tấm màn phông để ngủ, cắt phiên ngồi canh lửa, rồi thì vì mệt mỏi đồng lăn ra mê mết.

Nửa đêm độ vào canh một, sương xuống nhiều quá, trời lạnh chành gác lửa run lẩy bẩy, bèn mở rương lấy tạm một bộ đồ diễn kịch khoác vào người rồi ngồi gật gù bên đống lửa hồng. Bộ đồ kia lại là bộ đồ Quỉ La Sát. Có tiếng chim kêu, một người nằm ngũ vụt thức, ngoái cổ lên nhìn xem lửa còn cháy và người bạn canh lửa còn đó không. Nhưng kinh sợ biết bao! Người bạn canh lửa đâu chả thấy, chỉ thấy có một con Quỉ La Sát ngồi gật gù bên đống lửa. Lông gáy dựng ngược, hoảng lên, anh chàng chồm dậy vừa chạy vừa la: "Quỉ La Sát! Quỉ La Sát". Bọn người thức dậy mắt nhắm mắt mở, nghe kêu tưởng là có quỷ thực, cũng la lên và bỏ chạy theo người trước không kịp suy nghĩ. Anh chàng gác lửa thiu thiu, nghe tiếng kêu tỉnh dậy, thấy bọn kia chạy hết thì cũng tưởng rằng có quỷ thực, bèn vội vàng mang cả bộ áo La Sát mà chạy theo. Bọn trước chạy được một khoảng khá xa ngoái lui trông thấy "hắn" theo sau, càng sợ, càng chạy, anh chàng gác lửa thấy bọn trước chạy vùn vụt như tên thì tưởng đâu quỉ đã kề sau lưng mình rồi, nên lại cố gắng đuổi. Bọn trước thấy "hắn" đuổi gấp, lại càng hoảng hốt cứ thế chạy cho đến mệt nhoài, đuối sức, trầy da chảy máu, cuối cùng hết hơi nằm lăn ra, đến khi biết rõ, tất cả đều bị thương, đau đớn khắp mình...

Con người vì thành kiến sai lạc, vì vô minh che lấp nên đua nhau chạy theo ảo tưởng trần gian và mua chuốc lấy bao nhiêu là đau đớn khổ nhục.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Nhớ thầy là nhớ Pháp Chùa mình vẫn kết hoa hồng chứ TP Hồ Chí Minh Tưởng niệm lần thứ 47 chùa đông thuần Nghe pháp hat cua chua tu va nghiep chua van duc đạo phật đối với đời sống con Giỗ Tổ khai sơn tổ đình Sắc tứ thiên mệnh cẩm Ä Ã³n ve bai kinh kalama duc tin trong dao phat chúng 4 loại thực phẩm giàu chất xơ về Phật Không nên đọc sách trên máy tính bảng Chơn thành tay mình nắm quên mình lo trà cai hôm nay thầy về đây ngay chiêm ngưỡng tượng phật khổng lồ câu di đà trong đôi mắt long lanh Nuoc mam chay phat giao Kinh dien chương i tuyen thể Gương sen chữa tiểu đường duc bát từ sự đản sanh của đức phật trả phien nao do tham Sự thần Củ hành và những công dụng tuyệt vời Biết thế nào là đủ dieu uoc sao bang hòa thượng thích mật hiển 1907 hà tĩnh đại lễ vu lan báo hiếu 2014 Hạt chắc chính ta là chủ quyết định cuộc đời Món de thanh mot phat tu Hồi ức một quận chúa chua thien quang PhẠt người chết có hưởng được vật phẩm Thầy những câu chuyện ám hại đức phật làm bạn với khổ đau tu di keo tre lo xuan thi lễ phật