Truyện Phật Giáo - Nghệ Thuật Tuyệt Vời

Một hôm Ðức Phật đi ngang qua khu rừng vắng, Ngài ngồi nghỉ dưới một gốc cây, sắc thái ung dung, nét mặt trầm tĩnh. Bỗng có hơn ba mươi người thanh niên tuấn tú đi vào. Ngài để ý nhìn họ.

Một thanh niên nhìn quanh quất như muốn tìm ai rồi thấy Ngài liền tiến đến hỏi:

- Thầy có thấy một người thiếu nữ đi qua đây không?

Ðức Phật trả lời: Không, ta không thấy. Vậy các ngươi là ai và đi tìm người ấy để làm gì?

Chúng tôi là nhạc sĩ, cùng đi vào thành với một người thiếu nữ. Người đó thừa lúc chúng tôi ngủ bên đường, trốn đi và mang theo tất cả hành lý của chúng tôi.

Ðức Phật vẫy các chàng thanh niên lại gần, Ngài nói dịu dàng: Này các em! các em nên đi tìm thiếu nữ ấy hay là các em nên tự đi tìm các em.

Các thanh niên ngơ ngác không hiểu. Và đồng cất tiếng cười. Ðức Phật chỉ vào một người cười to hơn hết và bảo: Em hãy thổi sáo đi! Chàng đó liền lấy sáo ra thổi. Giọng sáo réo rắt, lúc trầm lúc bổng, chứng tỏ một tài nghệ tuyệt vời. Khi chàng thanh niên thổi xong một khúc, Ðức Phật bảo chàng đưa ống sáo cho Ngài. Ngài thổi sáo lên. Các thanh niên nhạc sĩ ấy lấy làm lạ lùng, họ chưa bao giờ nghe một giọng sáo hay như thế. Rừng xanh lặng tiếng, trời êm như ru, muôn vật nín thở, im lặng. Tiếng sáo đi trong lá xanh, lướt trên ngọn cây, rồi bay lên cao vút. Âm thanh tuyệt vời như đang quấn quanh sao Ngưu sao Ðẩu và trong lúc ấy, gió bắt đầu rì rào trong cây tiếng gió như thì thào như chúc tụng như ca ngợi... như để hỗ trợ, để nâng tiếng sáo huyền diệu lên cao lên cao mãi...

Ngài đã bỏ ống sáo xuống rồi mà hơn 30 chàng thanh niên còn đương ngơ ngẩn, tâm hồn chìm trong âm thanh để vương vấn ở mấy từng mây.

Ðến khi họ trở về với thực tại, thì họ nhận thấy đôi mắt dịu hiền của nhà tu đang trầm tĩnh nhìn họ.

Tất cả đồng thanh: "Bạch thầy! Chúng con còn non nớt lắm trên đường nghệ thuật. Xin thầy nhận cho chúng con làm học trò và truyền dạy cho chúng con".

- "Các ngươi chưa đạt đến chỗ tối cao của nghệ thuật là vì các ngươi chưa tìm thấy ngay trong tâm hồn các ngươi nguồn gốc sâu xa của tất cả nghệ thuật. Các ngươi cùng một bản thể với vũ trụ bao la, vũ trụ có thể có bao nhiêu âm thanh tuyệt kỳ cũng như có thể có bao nhiêu hình sắc linh diệu, thì chính tâm hồn các ngươi cũng có đủ như thế. Vậy cần tìm hiểu ngay tận gốc tâm hồn các ngươi có thể đạt đến nghệ thuật tối cao. Vừa rồi ta bảo các ngươi nên tự tìm lấy các ngươi là ta muốn nói như thế đó". - Nói xong Ngài giảng cho các thanh niên nhạc sĩ ấy về giáo lý vô thường vô ngã, trong bọn có một người lớn tuổi tên là Ca Diếp đến sụp lạy trước mặt Ngài.

- "Bạch Ðức Thế Tôn, xin Ngài cho anh em chúng con được xuất gia theo đạo".

Ðức Phật nhận lời.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

chùa quang minh Đà nẵng tham Chà Thịt đỏ làm tăng nguy cơ ung thư vú 20 dieu dai tu duong trong doi nguoi mở Tình mẹ trong Phật giáo lu Trì chú với tâm thành cái đẹp nào cũng mong manh Táo tàu vị thuốc quý món ăn ngon Phát minh ra miếng dán giảm đau tới 12 cuối năm dọn dẹp bàn thờ vào ngày nào nhung loi day vuot thoi gian can lam gi de tam doi ban tho va tuong phat hãy từ bỏ những gì không phải của Vitamin B1 dưỡng chất cần thiết cho cơ lÃƒÆ Những điều cần biết về giấc ngủ Bao lâu nên thay bàn chải đánh răng thiền sư ni diệu nhân với bài kệ mua Người Sài Gòn miền Tây thường ăn chay cho mình thật là khổ còn sao mọi người Nhà tu tanh di da 2 Thiền sư của năm tông phái Phật giáo tỉnh thức mọi lúc mọi nơi đức đạt lai lạt ma chúng ta cần một duong phà the nao la thuong toa mau nhiem cua tam dinh tue kheo chien thang ac ma chua huyen khong Tổ Pháp Hóa Tổ khai sơn tổ đình tôn giáo ở việt nam Sống Già ngay via phat a di da suc manh tinh than thoi dai viet phải nuoc tu bi tình huynh đệ xac uop con nguyen ven sau 1 000 nam cua dai su so luoc su khac biet giua thien chi va thien quan tính nhất quán của tôn giáo Thư gửi anh Cao Huy Thuần nhân đọc hinh tuong bo tat quan the am