Truyện Phật Giáo - Vàng Ngọc Phải Chăng Là Hạnh Phúc

Thời Phật tại thế, có một vị Quốc vương tên là Ða Vị Tả kính thờ cả 69 dòng ngoại đạo. Bỗng một ngày vua phát thiện tâm muốn bố thí rất nhiều, bao nhiêu của báu chất đấy như núi, rao rằng hễ ai đến xin đều cho bốc đi một nắm.

Vì số người đến xin đã dài ngày mà núi báu vẫn chưa suy suyển.

Ðức Phật biết Quốc vương có nhiều phước duyên về trước có thể hóa độ, liền hóa làm một vị Phạm Chí đến thăm. Vua rất mừng rỡ, làm lễ xong hỏi rằng:

- Ngài muốn cần dùng gì xin cho tôi biết? Tôi vui lòng cúng dường.

Vị Phạm Chí đáp:

- Tôi từ xa đến đây, cốt xin nhà vua ngọc báu để đổi lấy vật liệu làm nhà ở.

Vua đáp:

- Tôi rất vui lòng xin Ngài bốc lấy một nắm.

Vị Phạm Chí bốc một nắm, đi bảy bước, trở lại trả chỗ cũ.

Vua hỏi:

- Cớ sao Ngài không lấy?

- Với số báu ấy thật đủ làm nhà, nhưng khốn cho tôi về sau còn phải cưới vợ nữa, thì không đủ dùng, nên tôi không lấy.

- Thôi, Ngài lấy thêm ba nắm.

Vị Phạm Chí bốc ba nắm, đi bảy bước trở lại trả chỗ cũ.

- Sao Ngài lại thế?

- Với số báu vật ấy thật đủ cả cưới vợ, nhưng lấy gì sắm ruộng đất, đầy tớ, trâu ngựa, tôi tính không đủ, nên thôi là hơn.

- Thôi, Ngài lấy thêm bảy nắm.

Vị Phạm Chí lấy xong, đi bảy bước lại trở lại trả chỗ cũ.

- Cớ gì Ngài vẫn chưa vừa ý?

Nếu tôi có con cái phải lo cưới gả, sắm sửa, lại còn việc nhà đám kỵ, giao tiếp thân bằng, tôi tính vẫn cứ thiếu, nên không lấy.

- Tôi vui lòng cúng tất cả, Ngài lấy về dùng cho đủ!

Vị Phạm Chí bước lên núi báu rồi trở xuống không nhận.

Nhà vua rất quái lạ thưa rằng:

- Ý Ngài thế nào, tôi thật không hiểu.

- Bản ý tôi đến xin Ngài để mưu cầu sự sống. Xong tôi xét lại mạng con ngưòi sống chẳng bao lâu, muôn vật cũng không thường sáng còn tối mất, khó giữ lâu bền.

Dầu tôi được cả núi báu, vị tất đã lợi ích hoàn toàn cho bản thân. Lo toan tham muốn bao nhiêu, luống công nhọc nhằn bấy nhiêu, chẳng bằng dứt bỏ dục vọng, cầu đạo giải thoát, rèn luyện các đức tính tốt cho bản thân, cho gia đình, cho xã hội, đều hướng về mục đích từ bi, trí tuệ là hơn, nên tôi không lấy.

Khi đó nhà vua tỉnh ngộ, tâm ý sáng suốt cầu được nghe pháp.

Vị Phạm Chí liền nói bài kệ rằng:

Tuy được núi vàng báu

Chất cao đến trời xanh.

Thế gian nhiều như thế

Chẳng bằng thấy nguồn đạo.

Ðời không lành tưởng lành,

Ưa mà thấy như ghét

Lấy khổ dùng làm vui,

Cuồng phi bị tai hại.

Nói bài kệ xong, Ngài đã hiện Phật thân phóng hào quang sáng rực rỡ, vua và quần thần vui mừng hớn hở xin thọ ngũ giới, chứng quả Tu Ðà Hoàn.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

BS Bùi Minh Đức trình làng sách Văn chữ Một giọt nước một mầm cây Tương hột xào đậu hũ sả ớt Cảnh báo nguy cơ tim mạch qua đánh giá TÃƒÆ Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ Bệnh dạ dày chùa nghĩa hương Đau lưng do sai tư thế chùa đồng gieo hạt cùng trò chuyện với mc phật tử lâm ánh bon phap hanh tao niem vui hanh phuc co tinh yeu nao hon tinh yeu cua cha va me tỉnh giác thầy thuốc da nang còn Phóng viên Walcolm W Browne và bức ảnh Nghiep cua nguoi phap tào khê nguyen cau Tượng đài Thái hậu Ỷ Lan Tôn vinh Món càng vô ưu duyen phan vo chong se tron ven khi ban tay chi ta chọn lương thiệnkhông phải là vì ta tạm phat hoc quan Vitamin dạng sủi có thể gây hỏng răng vua a xà thế và học thuyết tây phương Bừng sáng về cảm thụ cái đẹp Vu Lan nhớ đến mẹ hiền tu tai voi sanh tu hành trình gieo chữ của thầy giáo tật thờ Thành đạo theo tinh thần Thiền tông dieu đèn Chùa Bạch Mã cái nôi của Phật giáo 2 qua trinh hinh thanh dai tang kinh chu han thiền thần An lạc hoa cua nguoi hang xom 66 câu phật học để ngộ ra chân lý pháp sự la neo thoat chuong hoa tửu hành chiêm ngưỡng kiệt tác chùa bửu long Phật giáo có một cuộc sống