Truyện Phật Giáo - Gần Phật Và Xa Phật

Một thời Ðức Phật ở nước Xá Vệ, tại Tịnh Xá Kỳ Hoàn thuyết pháp cho Chư Thiên nghe. Lúc bấy giờ ở nước La Duyệt Kỳ có hai vị tân học Tỳ kheo muốn yết kiến Ðức Phật. Giữa hai nước ấy có một khoảng đồng rộng, không có người ở, lại gặp thời tiết hạn hán, nên suối hồ đều cạn. Hai người đi ngang qua, bị khát nước, chỉ gặp được vũng nước nhỏ thì bị đầy những trùng, không thể uống được.

Hai người mới bàn với nhau rằng:

"Chúng ta từ xa lại, cốt trông mong chiêm ngưỡng Ðức Phật, không ngờ ngày nay bị chết khát giữa đường".

Mội người nói rằng:

- Thôi ta hãy tạm uống để khỏi chết có vậy mới gặp được Phật và lại ta uống cũng không ai biết cả.

Người kia đáp rằng:

- Giới luật Ðức Phật chế ra, lấy nhân từ làm gốc. Nếu giết hại chúng sanh để tự sống thì dù thấy Ðức Phật cũng không ích gì. Thà rằng giữ giới chịu chết, chớ không phạm giới mà được sống.

Người đầu theo ý riêng của mình uống nước đỡ khát và đi đến chỗ Phật ở. Người thứ hai không chịu uống nên phải chết vì khát nhưng được sanh lên cõi trời Ðao Lợi. Nhờ suy nghĩ nên tự biết mình ở kiếp trước nhờ giữ giới nên được sanh thiên, thật là do lòng tin mạnh nên phước báu chẳng xa vậy. Nghĩ như thế, bèn đem hương hoa đến lễ Phật rồi đứng hầu một bên.

Còn người uống nước, phải cực khổ trải qua nhiều ngày mới đến chỗ Phật ở. Thấy đầng Chí Tôn oai nghiêm, người liền cúi đầu đảnh lễ khóc lóc bạch Phật rằng:

- Con còn một người bạn muốn đến yết kiến Phật, chẳng may giữa đường bị mệnh chung, dám mong Ðức Thế Tôn biết cho.

Ðức Phật trả lời:

- Ta đã rõ rồi.

Liền lấy tay chỉ Tiên nhân đứng hầu một bên mà nói rằng:

- Người Tiên nhân này chính là người bạn của ngươi đó. Người này nhờ giữ trọn giới luật nên được sanh lên cõi Trời và được gặp ta trước ngươi.

Lúc bấy giờ Ðức Thế Tôn chỉ tay vào ngực người kia và bảo rằng:

- Ngươi tuy thấy hình ta mà không giữ giới luật của ta, thì tuy ngươi thấy ta mà ta không thấy ngươi. Người kia tuy cách xa ta ngàn vạn dặm, nhưng giữ giới luật thì người ấy tất đứng trước mặt ta.

Lúc bấy giờ Ðức Thế Tôn bèn nói bài kệ rằng:

Học nhiều lại nghe nhiều,
Hai đời được ngợi khen.
Học ít lại nghe ít,
Hai đời bị đau khổ.
Phàm học nên nghe nhiều,
Dầu gặp nhiều tai nan.
Trì giới chẳng tái phạm,
Sở nguyện được thành tựu.
Giữ giới không chu toàn,
Sở nguyện bị tán mất.
Xét lý nhận yếu nghĩa,
Không gì đáng can ngại.

Lúc bấy giờ vị Tỳ kheo nghe bài kệ xong bèn tự xấu hổ, cúi đầu xin sám hối, yên lặng suy nghĩ lời Phật dạy. Còn vị Tiên nhân sanh tâm hoan hỷ, chứng được Pháp nhãn, trong chúng hội hoan hỷ phụng hành.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Một giọt nước một mầm cây Tương hột xào đậu hũ sả ớt Cảnh báo nguy cơ tim mạch qua đánh giá TÃƒÆ Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ Bệnh dạ dày chùa nghĩa hương Đau lưng do sai tư thế chùa đồng gieo hạt cùng trò chuyện với mc phật tử lâm ánh bon phap hanh tao niem vui hanh phuc co tinh yeu nao hon tinh yeu cua cha va me tỉnh giác thầy thuốc da nang còn Phóng viên Walcolm W Browne và bức ảnh Nghiep cua nguoi phap tào khê nguyen cau Tượng đài Thái hậu Ỷ Lan Tôn vinh Món càng vô ưu duyen phan vo chong se tron ven khi ban tay chi ta chọn lương thiệnkhông phải là vì ta tạm phat hoc quan Vitamin dạng sủi có thể gây hỏng răng vua a xà thế và học thuyết tây phương Bừng sáng về cảm thụ cái đẹp Vu Lan nhớ đến mẹ hiền tu tai voi sanh tu hành trình gieo chữ của thầy giáo tật thờ Thành đạo theo tinh thần Thiền tông dieu đèn Chùa Bạch Mã cái nôi của Phật giáo 2 qua trinh hinh thanh dai tang kinh chu han thiền thần An lạc hoa cua nguoi hang xom 66 câu phật học để ngộ ra chân lý pháp sự la neo thoat chuong hoa tửu hành chiêm ngưỡng kiệt tác chùa bửu long Phật giáo có một cuộc sống thuat ngu kasaya phien nao nan ananda