Truyện Phật Giáo - Lòng Ích Kỷ Quá Độ

Ngày xưa có một thủy quái tên Makara vô cùng ích kỷ, vô cùng tự phụ và cũng vô cùng tàn bạo.

Tưởng chừng cả thế giới phải tiêu diệt, thì lòng khát vọng của nó mới thỏa mãn. Mỗi bữa ăn, nó ăn hết số cá mà một chiếc mành phải làm trong một ngày. Các loài thủy tộc, từ lớn đến bé đều lạ lùng, hoảng hốt, hãi hùng, bởi vì nó ăn tất cả, không chừa một con nào. Nhưng dĩ nhiên là trừ nó ra.

Ðứng trước cảnh tượng diệt vong, loài thủy tộc phải làm thế nào, biết tìm đâu một chỗ trốn tránh: Ở dưới nước, hay đáy bể, cũng như trên đất bằng không có lấy một chỗ, có một đôi con mọc cánh bởi vì nó sắp biến hóa thành chim, chúng nó hy vọng được cất cánh. Nhưng vừa vọt ra khỏi mặt nước, đâu lại vào đấy, nó rơi vào bể cả. Con thủy quái, khoái lạc nhìn con mồi, và chế nhạo trước mưu mô ngu ngốc của đồng loại. Loài cá, dù bơi hay lặn, lớn nhỏ đều bị nghiến ngấu. Con thủy quái ra chiều đắc ý, nhưng lòng dục vọng không đáy nó vẫn không thỏa mãn.

Không bao giờ nó có ý nghĩ rằng mình rồi cũng có ngày bị ăn thịt. Phải, vì còn ai mạnh khỏe, hung tợn, kiêu ngạo bằng nó? Loài cá càng làm cho nó tin rằng mình là đúng?

Nhưng loài cá, con thì bị ăn thịt, con thì chạy trốn, nên trong bể thưa thớt dần. Vật thực càng hiếm hoi, càng khó kiếm, và khi nhai những con cá nhỏ xíu dưới hàm răng to tướng của mình nó tức điên lên.

Makara nghiến và cắn lưỡi. Giận dữ, có giật mạnh cái đuôi vĩ đại bằng phẳng và cứng rắn như một tấm ván.

Nó quật lung tung nhưng không có tăm hơi một con cá nhỏ nào trong vùng nước nổi sóng. Nó ngạc nhiên, thất vọng và bực tức vật thực đã hết mà cơn đói lại càng hoành hành mãng liệt. Biết làm sao bây giờ? Nó bơi lội, sục sạo khắp nơi. Bỗng nhiên nó nghe bốc lên một mùi quen thuộc, mùi khuyến rũ của loài cá, mùi ấy nếu không bốc lên từ người nó thì còn từ đâu nữa?

Tình trạng giống như con hươu chạy đuổi kiệt sức theo mùi xạ từ cổ nó tiết ra.

Con Makara lúc thì lặn xuống đáy bể, lúc thì nổi lên mặt nước. Cái mùi thơm ngon từ mình nó lại theo nó mãi. Trong cơn ngạc nhiên và bị kích thích, nó cắn nghiến lấy thịt mình. Mộ cảm giác vừa đau đớn vừa hoan lạc nổi lên. Nó nhắm nhía lấy máu mình và nó không thể dừng được nữa. Cứ như thế, nó ăn cho đỡ đói, và nó "đã lăn mình vào đau khổ để quên đau". Ðến lượt biển cả lại ăn thịt nó, và cái gì còn sót lại, thì đó là vang bóng của lòng kiêu ngạo của nó, và lòng ám ảnh hãi hùng của bầy cá đang sợ sệt dìu dắt nhau trở về.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Tình yêu phổ quát của nhân loại chua sui di tich lich su cap quoc gia Năm pháp khiến Chánh pháp không diệt ở bốn phép lạ của ý Ngày càng có nhiều người trẻ bị đột hòa thuongj thích tâm hoàn 1924 Vai trò của Ni giới Việt Nam trong xã hoc va chuyen hoa Mứt Tết đong đầy yêu thương LÃ m biết chết và biết sống những bức tượng phật cao nhất thế nấu chè đậu thật đơn giản Chạm tay vào mùa đông tạng thư sống chết Trái tim bất tử Kỳ cuối Bí mật Ăn xôi gấc đỏ để may mắn cả tuong lai chua den đức vua bhumibol adulyadej Phật giáo Tiếng quê phai lạt Đổi món với bún lứt xào rau củ Thêm đường vào thức uống sẽ gây Việc của năm cũ qua đi Sức sốngcủa Bổn môn Pháp hoa 3 câu chuyện xúc động về gia đình tuc trong gió Bên Lối sống lành mạnh giúp giảm 45 nguy công hạnh bồ tát quán thế âm Mì Quảng chay của me Thiếu vitamin B12 gây lão hóa tự kỷ Nhụy nhân quả có thật không Vitamin B6 B12 làm tăng nguy cơ ung thư hang Gi廙 Thiếu tiếp xúc ánh sáng mặt trời dễ Nghi lễ đời người theo quan điểm Phật hoằng pháp đối với tuổi trẻ lễ truy niệm hòa thượng dương dal tại an khói phạm tang gia va luc hoa biet hoa thuong thich mat hien 1907 Bắt miệng với chạo khoai tía chay than the thi hoa qua diep khuc 18 chu dau cau