Truyện Phật Giáo - Lòng Ích Kỷ Quá Độ

Ngày xưa có một thủy quái tên Makara vô cùng ích kỷ, vô cùng tự phụ và cũng vô cùng tàn bạo.

Tưởng chừng cả thế giới phải tiêu diệt, thì lòng khát vọng của nó mới thỏa mãn. Mỗi bữa ăn, nó ăn hết số cá mà một chiếc mành phải làm trong một ngày. Các loài thủy tộc, từ lớn đến bé đều lạ lùng, hoảng hốt, hãi hùng, bởi vì nó ăn tất cả, không chừa một con nào. Nhưng dĩ nhiên là trừ nó ra.

Ðứng trước cảnh tượng diệt vong, loài thủy tộc phải làm thế nào, biết tìm đâu một chỗ trốn tránh: Ở dưới nước, hay đáy bể, cũng như trên đất bằng không có lấy một chỗ, có một đôi con mọc cánh bởi vì nó sắp biến hóa thành chim, chúng nó hy vọng được cất cánh. Nhưng vừa vọt ra khỏi mặt nước, đâu lại vào đấy, nó rơi vào bể cả. Con thủy quái, khoái lạc nhìn con mồi, và chế nhạo trước mưu mô ngu ngốc của đồng loại. Loài cá, dù bơi hay lặn, lớn nhỏ đều bị nghiến ngấu. Con thủy quái ra chiều đắc ý, nhưng lòng dục vọng không đáy nó vẫn không thỏa mãn.

Không bao giờ nó có ý nghĩ rằng mình rồi cũng có ngày bị ăn thịt. Phải, vì còn ai mạnh khỏe, hung tợn, kiêu ngạo bằng nó? Loài cá càng làm cho nó tin rằng mình là đúng?

Nhưng loài cá, con thì bị ăn thịt, con thì chạy trốn, nên trong bể thưa thớt dần. Vật thực càng hiếm hoi, càng khó kiếm, và khi nhai những con cá nhỏ xíu dưới hàm răng to tướng của mình nó tức điên lên.

Makara nghiến và cắn lưỡi. Giận dữ, có giật mạnh cái đuôi vĩ đại bằng phẳng và cứng rắn như một tấm ván.

Nó quật lung tung nhưng không có tăm hơi một con cá nhỏ nào trong vùng nước nổi sóng. Nó ngạc nhiên, thất vọng và bực tức vật thực đã hết mà cơn đói lại càng hoành hành mãng liệt. Biết làm sao bây giờ? Nó bơi lội, sục sạo khắp nơi. Bỗng nhiên nó nghe bốc lên một mùi quen thuộc, mùi khuyến rũ của loài cá, mùi ấy nếu không bốc lên từ người nó thì còn từ đâu nữa?

Tình trạng giống như con hươu chạy đuổi kiệt sức theo mùi xạ từ cổ nó tiết ra.

Con Makara lúc thì lặn xuống đáy bể, lúc thì nổi lên mặt nước. Cái mùi thơm ngon từ mình nó lại theo nó mãi. Trong cơn ngạc nhiên và bị kích thích, nó cắn nghiến lấy thịt mình. Mộ cảm giác vừa đau đớn vừa hoan lạc nổi lên. Nó nhắm nhía lấy máu mình và nó không thể dừng được nữa. Cứ như thế, nó ăn cho đỡ đói, và nó "đã lăn mình vào đau khổ để quên đau". Ðến lượt biển cả lại ăn thịt nó, và cái gì còn sót lại, thì đó là vang bóng của lòng kiêu ngạo của nó, và lòng ám ảnh hãi hùng của bầy cá đang sợ sệt dìu dắt nhau trở về.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

hoàng cau nguyenla chanh tin hay me tin ngoại cho và nhận để được kết nối những ky na giao tron ven mot niem tin chan chinh tìm hiểu những ý nghĩa của ngày rằm thien la gi va chung ta toa thien nhu the nao lam the nao co the an lac va can bang tam ly trong niềm vượt qua nỗi cô đơn sự chua tu lam thiê n va tri thư c Ai có ước mơhãy đến với Sài Gòn dao phat dang lan truyen den nhung vung moi me nhu cong duc va phuoc duc lý tưởng bồ tát đạo Hồn quê giai cùng trò chuyện với mc phật tử lâm ánh thôi kệ chuyện gì rồi cũng qua 12 thu an cua phat thich ca hỏa khai quat ve ngu uan vo nga di tim 3 nguoi thay vi dai nhat manh dat hinh chu Loạn yoga nhân quả có thật không song học phật ăn Mẹ dấu yêu phật giáo Năm mới Suc khoe có phải cái chết đã nhẹ tựa lông am khởi nguyên của giáo lý tịnh độ trong kinh gia tri tu tuong thien hoc bai phat tam ca cua tue hạnh nguyện của đức dược sư như lai noi la mot loai nang luc hiểu thế nào cho đúng 9 tự tánh di đà 7 tiếp theo Sanh tử sự đại an chay hanh phuc chi don gian la song ma khong so hai khoa pháp hành tạo niềm vui an lạc de thiền không liên can gì với cách chúng ta Nhớ cây