Truyện Phật Giáo - Nên Thận Trọng Lời Nói

Thuở xưa tại Kinh đô Ba La Nại có một người hai chân bại xuội, nhưng anh ta có tài búng sạn thật giỏi. Do đó, những trẻ em trong thành thường đẩy xe chở anh ta ra ngoài cửa thành, để anh dưới gốc cây biểu anh lấy sạn búng lá cây thành hình thú này thú nọ chơi, rồi cho anh tiền.

Một hôm, đức Vua ngự chơi vườn thượng uyển đi ngang qua chỗ ấy, những đứa trẻ kinh sợ bỏ chạy chỉ còn anh què ở lại. Ðức Vua trông thấy bừa bãi dưới đất những lá cây lủng lỗ có hình thú rất ngộ nghĩnh mới phán hỏi quan hầu cận. Quan ấy biết rõ, mới tâu qua mọi lẽ.

Ðức Vua đòi anh què đến hầu rồi phán:

- Này gã kia! Trẫm có một vị quân sư, có tật ham nói, khi trẫm muốn nói điều chi, thì quân sư cướp lời nói hết, Trẫm không nói gì được. Ngươi có phương kế chi làm cho ông không nói nhiều được không?

- Tâu Hoàng thượng! Nếu có vài cân phân dê, hạ thần có phương kế làm được.

Ðức vua truyền đem anh què về triều, để anh ngồi một bên ngai, sau một tấm màn có khoét một lỗ và để gần anh một cân phân dê khô. Ðoạn, Ngài hội triều thần bàn luận việc nước.

Vị quân sư quen tật cướp cả lời nói của mọi người. Khi ông há miệng thì bị anh què dò theo lỗ rèm búng một viên phân dê khô vào miệng. Nhưng vì ham nói quá, ông nuốt riết viên phân dê để nói nữa.

Ðến chừng Ðức vua trông thấy anh què đã búng hết cân phân, Ngài mới bảo Quân sư:

- Này Quân sư! Vì tật ham nói, nên khanh nuốt hết một cân phân dê khô mà vẫn chưa biết mình. Dạ dày của khanh không thể tiêu hóa được cân phân ấy, vậy khanh về nên uống thuốc xổ đi! Quân sư cả thẹn ra về. Từ ấy không còn nói nhiều nữa.

Ðức vua mới phán:

- Nhờ người bại này, mà lỗ tai của Trẫm đỡ bực bội.

Sau đó Vua ban cho anh què thâu thuế một làng rộng lớn vài ngàn dân số để sinh sống...

Sau một thời gian, có một người đến học nghề với anh bại nói trên. Sau khi học rành nghề, người ấy muốn thử tài mình, mới suy nghĩ, nếu mình búng sạn mà nhằm búng thử vào bò, heo, dê, ngỗng cùng gà vịt của người thì sợ bị họ đền, và sợ mình bị phạt.

Một hôm gặp Ðức Phật Ðộc Giác, anh chàng bèn nghĩ: "Nếu ta thử tài với người khác, sẽ bị cha mẹ vợ con anh em họ kiện thưa, còn người này cô độc, là kẻ vô thừa nhận dầu ta thử mà có chết cũng không sao!".

Nghĩ thế, anh mới búng một viên sạn vào lỗ tai Ðức Phật Ðộc Giác, viên sạn đi xuyên qua lỗ tai bên này thấu qua lỗ tai bên kia, theo như người thường phải chết tại chỗ, nhưng Ðức Phật Ðộc Giác dùng thuyền định về đến tư thất mới nhập diệt.

Anh ta tìm đến tư thất của Ngài để xem thử kết quả, thấy tính đồ bận lo hỏa táng và than khóc, anh mới khoe:

- Mấy người biết không? Ngài mà chết đấy là do tài búng sạn của tôi!

Tưởng khoe như vậy người ta khen mình, nào ngờ tính đồ tức mình lôi anh ta ra đánh chết. Vì tội giết chết Ðức Phật, anh ta bị xa vào địa ngục A Tì...

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

loi phat day ve dao duc trong kinh doanh Điểm tựa bình an Phật pháp tăng 30 tang xan 497602 t l Chế ngự hôn trầm và ngủ gục giáo lý vô ngã của phật giáo và vấn vài cách dùng bí đao giải khát chữa chiec Tùy bút Hoàng Hải Lâm Đất Tịnh tâm phở chay mùa Vu lan Thanh Về thăm Trúc Lâm Buông bỏ thi canh mai van no SÃƒÆ c hoạ lời nói dối vô hại nên nói hay không toi oi mi me lam roi tuổi trẻ và xu hướng thích làm tiệc Ý nghĩa phước và chuyển phước trong Yoga tốt cho cả người lớn và trẻ em Sài Gòn mùa ngóng gió món bánh bò cốt dừa Tình mẹ thiêng liêng lắm hòn truyện thơ anh chàng bốn vợ truyen tho anh chang bon vo ý nghĩa danh hiệu đức dược sư và 12 ï¾ ï½ nặng Tưởng niệm Đức Đệ nhất Pháp chủ Tưởng niệm Đức Đệ nhị Pháp chủ Bia Y thư c ăn chay trong đa i chu ng va khói nhân sức Bất thuật mà bố thí ba Về Cuộc chùa ngọc am Huế của miền Trung ruột thịt ç¾ tin tuc phat giao yan can cook trình diễn món chay tại pháp bốn viên ngọc quý chết người tâm an trong nghịch cảnh là chìa khóa Dễ Bưởi Ăn trong chánh niệm giúp giảm cân