Truyện Phật Giáo - Vàng Hay Rắn

Khi Ðức Phật còn tại thế, một hôm Ngài cùng hai vị đại đệ tử A Nan và A Nan Ðà từ non Thứu Lãnh đi xuống kinh thành khất thực. Ði giữa đường, ngang qua một bờ lở, Ngài thấy một ghé vàng.

Ðức Phật dừng lại bảo A Nan Ðà rằng:

"Này A Nan Ðà! Người có thấy đây là một loài rắn độc không?". Ngài A Nan Ðà cung kính bạch rằng: "Bạch Thế Tôn thật là một loài rắn độc đáng sợ hãi". Có chàng tiều phu đứng gần nghe vậy, tưởng có gì độc thật vội vàng đến xem.

Anh đến, thấy một ghè niêm phong cẩn thận, mở ra xem. Anh mừng quá. Vàng toàn là vàng. Vàng ngọc quý cả. Anh cười thầm Phật và đệ tử Ngài không biết dùng thứ ấy, còn cho nó là rắn độc. Anh ta cẩn thận, hớn hở mang về. Trước khi đem về, anh ta sung sướng la lên rằng:

"Tôi xin nguyện con rắn độc này luôn luôn cắn tôi và cắn cha mẹ, vợ con, quyến thuộc tôi. Tôi không cảm thấy đau đớn gì hết".

Anh chàng tiều phu kia trở nên một người trưởng giả giàu có kiêu sa: nào là nhà cửa, ruộng vườn, tôi tớ, bò trâu, xe cộ, cực kỳ sung túc và lộng lẫy. Làng xóm thấy vậy đâm ra nghi kỵ, không biết anh vì sao giàu sang đột ngột như vậy?

Tiếng đồn vang đến tai vua A Xà Thế. Vua cho sứ giả đến hỏi: "Có phải được của kín nhà vua chăng?". Anh ta ấp úng trả lời: "Tôi giàu là tôi giàu; tôi cũng không được chi của nhà vua cả".

Sứ giả về tâu lại.

Vua cho gọi đến hỏi. Anh cũng ấp úng trả lời như củ. Cho là người gian, vua ra lệnh tịch thâu gia tài điền sản và bắt anh ta và tất cả bà con quyến thuộc đem đi hành hình.

Khi đi giữa đường anh ta khóc lóc, buồn bã và la lớn rằng: "Ngài A Nan Ðà ơi! Thật là một thứ rắn độc! Rắn độc nó đang cắn tôi và cắn bà con của tôi đây".

Theo luật vua A Xà Thế, ông vua thật hành Phật Pháp, mỗi khi muốn xử tử một người nào, giữa đường nếu có gì lạ phải trở về tâu lại ngay. Bọn lính nghe chàng ta gọi mãi Ngài A Nan Ðà, bèn trở về tâu lại vua hay.

Vua đoán chắc có chuyện lạ, nên ra lệnh đem anh về. Vua hỏi lại lần này anh ta mới chịu thưa thiệt nguyên do được ghè vàng, nghe xong, vua cảm động ân hóa dụ của Ðức Phật và bảo chàng tiều phu rằng: "Tội ngươi đáng chết, nhưng may duyên gặp Ðức Thế Tôn. Ta cũng là người Phật tử, ta phóng thích cho người và bà con người. Người được phép đem gia tài và châu báu về. Người phải đổi tự tâm tu theo thiện nghiệp và hết lòng cung kính cúng dường Tam Bảo."

Chàng tiều phu được phóng thích, sung sướng vô cùng. Cảm mến ân Phật được sống, chàng về chỉ lo tu phước đức và hết lòng cúng dường Tam Bảo.

Không bao lâu, nhờ công đức và lòng thành kính ta hành, anh ta được chứng quả giải thoát.

Ta phải làm chủ tiền bạc,
Ðừng để tiền bạc làm chủ ta.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

Gió kim ly do vi đâu cuộc đời thánh tăng ananda phần 1 tre nho no nuc den chua gieo hat tu tam những bữa cơm thâm tình Bệnh đau khớp vai 3 Sự linh ứng của chú Đại bi Ký ức về mùa Phật đản va Mẹ ơi con xin lỗi Ăn nhiều đậu nành có tốt cho sức Nữ có nguy cơ mắc bệnh Alzheimer cao hơn tren doi nay cai gi quy nhat Tiếp 8 cách giúp bạn cai thuốc lá hiệu quả Lễ húy kỵ Đức Trưởng lão Hòa Sự tiếp biến văn hóa mục va dao phat Hữu lạm phật sự treo cờmừngphật đản những ước mơ thành phat giao vach 12 loại nhân quả báo ứng con người treo comungphat dan nhung uoc mo da gia trong hoai giå thiền và trí thức no ro dich vu giai han sao xau cho nam moi quay ve nguon coi lam ty ni トO Sanh tử sự đại sự sống và sự chết trong phật giáo Trò chuyện bên tách trà vach tran su that cua loi tien tri tan the gangnam Thiên phap giac ngo va giai thoat cho đi và nhận lại tri túc Sen làng đã mọc 1 Mâm van phap co sinh at se co diet Khánh Hòa Lễ đại tường cố Đại vai thơ mặc giang từ bài số 1311 đến số lẠm