Truyện Phật Giáo - Đời Người Trong Một Câu

Nhà vua ấy, ngay từ lúc lên ngôi báu đã giao cho một viên đại thần cái trọng trách sưu tầm dưới các bầu trời xa lạ những tinh hoa rải rác trong vũ trụ và những triết lý của cuộc đời. Ý cửu trùng muốn thu nhập những cái hay ở đời để dựng một nguyên tắc trị dân.

Ba mươi năm trời đã qua, vị thanh niên anh tuấn nấy, chờ đợi tóc đã điểm bạc. Lễ khánh thọ ngũ tuần đã cử hành long trọng trong Hoàng cung. Lúc ấy quan đại thần cũng về với đoàn lạc đà, bốn vó trắng bụi đàng xa, và trên lưng chất hơn nghìn sách quý mà vị đại thần đã có công kết tập.
"Trẫm đã nhiều tuổi rồi, tinh hoa của trời đất nhiều đến thế. Trẫm làm sao xem hết. Khanh mang về rút ngắn lại cho trẫm đủ thời giờ xem."

Ðoàn lạc đà lại chở những pho sách đi và mười năm sau nữa, bộ sách rút ngắn lại còn năm trăm quyển được dâng lên ngự lãm:

Nhà vua vuốt chòm râu bạc phau ngần ngại phán:

"Hãy còn nhiều quá. Tuổi trẫm đã lớn, đọc sao cho kịp. Khanh chịu khó về gạn lọc một lần nữa những tư tưởng huyền diệu trong ấy".

Viên đại thần tận trung không hề nghĩ đến số năm tháng đã tàn tạ trên đầu, lui về một nơi u tịch kết tinh kho tư tưởng.

Sau năm năm triền miên, với bao nhiêu tinh hoa và tư tưởng cổ kim đông tây, viên quan già nua mừng rỡ khi thấy kết quả: năm trăm cuốn dồn lại chỉ còn một pho sách dầy. Một pho sách đầy chứa tất cả triết lý của muôn cuộc đời!

Cuốc sách dầy ấy, một buổi sớm được mang vào ngự lãm. Nhưng nhà vua đã nằm yên trên giường bệnh, chung quanh ngự y chầu chực.

Vừa mở mắt nhìn vị đại thần tận tâm và cuốn sách quý giá. Một nụ cười nhàn nhạt nở trên môi vua như ánh hoàng hôn.

Vua thở ra một giọng yếu nhỏ, viên đại thần quỳ xuống lắng tai đón lấy:

"Trẫm yếu lắm, một trang sách còn chưa thể xem được huống là cả cuốn... Song trước khi nhắm mắt, trẫm háo hức muốn biết qua những tư tưởng gì, những triết lý gì, đã chi phối cả đời người, đã điều khiển cả một vân mệnh... Khanh khá rút ngay quyển sách này thành một câu hay vài chữ cho trẫm xem kịp và đủ sức hiểu..."

Nét mặt viên đại thần trở nên trầm ngâm và hai mắt già nheo lại. Tử thần đã chờn vờn đâu đó. Các ngự y cúi đầu trước số mệnh. Nhà vua nằm yên khắc khoải chờ. Thời gian như ngừng hẳn lại. Không khí trở nên nặng nề và nghiêm trọng. Vàng son nội điện tự nhiên cũng hóa rầu rĩ. Mọi người chăm chú và kính cẩn nhìn viên đại thần đang lặng lẽ đem cuộc đời thu vào một câu. Sau một hồi suy nghĩ, viên đại thần từ từ bước đến bên án. Cả bộ Văn phòng tứ bảo hình như run khi bàn tay già đưa ra.

Bàn tay kính cẩn nâng cây bút, và nhẹ nhàng vạch trên mảnh hoa tiên những nét buồn lung linh. Mọi người đều ngó theo. Thần chết lúc ấy đã chập chờn đầu long sàng. Ðã mấy lần nhắm mở. Vua mới cất được mấy tiếng cuối cùng: "SANH LÃO BỆNH TỬ".

Một đời người luống qua vô ích
Chỉ kết liễu trong ân hận

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

vu lan hoi me tu bao gio cội nguồn của những khổ đau 09 con đường tâm linh phần 1 Tai biến mạch máu não Xin nhớ ba chữ hoc cach tu thien hieu ve tam lang nghe trịnh công sơn cái biết thường hằng nơi mỗi con bao gio thoi het dai kho nhan thuc ve kho de buong bo khong co nghia la tu bo dinh nghia ve tot va khong tot cong duc xay chua nhận diện và chuyển hóa tâm bệnh đức kiên nhẫn mot cau chuyen dang suy ngam ve luc dao luan hoi mung xuan moi xuân về với đôi dòng tâm sự lòng biết ơn cần thể hiện thế nào cho han quoc buc hoa phat giao duoc dau gia cao nhat phat giao dem lai loi ich gi cho tuoi tre công đức phóng sanh bến thời gian ho niem 2 mot coi di ve có nên hay không chuyen thu huong tu ac hoa thien chuong i phat giao thoi hung vuong su an lac den tu buong bo từ thí vô giá hội đến thủy lục pháp thien vien truc lam tay thien Một thiên thu tuyệt tác lang mang truo c mo t no i dau chung ben thoi gian quảng ngữ của thiền sư huyền sa tông tịnh xá ngọc trung tịnh nghiệp đạo Mây trắng có thong dong cúc Ăn chay ăn khôn ngoan pháp thiền quán và sự biết ơn sống cho bản thân và hãy yêu không hối lợi ích của việc đi chùa vì sao bạn đi chùa di tieu su thien su thich duy luc 8 sai lam pho bien khi an chay hãy được sống là chính mình chua buu phuoc thuyet nhan qua niem phat khong phai la yem the benh tu mieng vao