categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đình, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, vãng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cõi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cõi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Audio Truyện Phật Giáo Audio Kinh điển đại thừa Audio Đại tạng kinh (Nikaya) Audio Kinh Tụng Audio Luận tạng Audio Luật tạng Phật pháp cho người bắt đầu Audio Thiền học Audio Tịnh độ Audio Triết học phật giáo Âm nhạc phật giáo Upload nhạc Phật Giáo Thư viện media tổng hợp Cư sĩ - Diệu Âm (Australia) Pháp Sư Ngộ Thông Pháp Sư Tịnh Không Các bài Thuyết Pháp Truyện Phật Giáo Chết & Tái sinh Nghệ thuật sống đẹp Thơ Thiệp điện tử Hình ảnh Phật Giáo Ăn chay Hướng dẫn nấu chay Tài liệu chữa bệnh Bồ Tát Hạnh Kinh Điển I Kinh Điển II Lịch sử Phật Giáo Nghi Lễ Danh Nhân Thế Giới Phật Học I Phật Học II Đức Phật Luận Giải Giới Luật Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền Mật Tông Triết Học Phật Giáo
 
...... ...
.

 

Ông già áo lam

Từ Khoa

---o0o--- 

Vinh bực mình về ông già "chùa" hết sức, lúc không cần ý kiến ổng thì ở đâu ổng nhẩy vô, lúc cần ý kiến ổng thì ổng lại thối thác: "chuyện này tôi vô ý kiến", tưởng "vô ý kiến" như vậy cũng hay, coi như ổng đứng ngoài, như vậy Vinh có thể triển khai ý mình một cách cụ thể cho ban huynh trưởng biểu quyết thì đùng một cái ổng lại nhẩy vô : "Theo ý tôi thì anh em nên nghĩ lại, chuyện này không nên làm như vậy,...vân vân và vân vân...." Đã nhiều lần Vinh cùng vài anh em trong ban huynh trưởng muốn mời ông già này về hưu cho rồi, nhưng ngặt một nỗi là cái anh Liên đoàn phó Chúc và cô nàng thủ quỹ Liên lại cứ năn nỉ và đề nghị ông già ở lại :

- Bác ở lại để đóng góp và chỉ dạy cho chúng con, vả lại ít nhiều bác cũng đã tham gia Gia đình Phật tử từ lâu, chứ nếu bác từ chức, chúng con khó tìm được người khác, mà giả sử bên chi hội có một chú, một bác nào đó thương mà lãnh vai trò đó, nhưng chú đó, bác đó lại không biết nhiều về tổ chức thì cứ đưa ý kiến ra tùm lum, tụi con thi hành thì khó, mà không thi hành cũng khó !

Thủ quỹ Liên xen vô :

- Thôi, bác cứ ở lại giúp chúng con, đơn vị đang trong giai đoạn vừa củng cố vừa phát triển, mà bác đi ra thì chúng con như "con thiếu cha, nhà thiếu nóc" làm sao !!! ?

Một vài người trong ban phụ huynh nghe mùi tai, thông nhĩ, cũng đốc thêm vào, và đương nhiên ông già lại đảm chức "bác gia trưởng" như cũ, có người cho rằng : "Ông Bảy làm gia trưởng là đúng lý quá rồi, ổng không làm thì ai làm, biểu tui làm, tui biết gì đâu mà làm, lọt chọt tùm lum, tội nghiệp tụi nhỏ !"

Dĩ nhiên là Vinh không phải không thấy mấy điểm đó, anh cũng thừa biết ngày nay mình có học xong khoá huấn luyện nọ, khoá huấn luyện kia thì cũng chỉ là người huynh trưởng mới toanh vừa bóc nhãn, so với cuộc đời áo lam của ông già chùa thì mình thua xa, thuộc loại tiểu hậu bối của ổng. Sở dĩ gọi tiểu hậu bối vì ổng có thể là hàng huynh trưởng của các anh huynh trưởng của mình nữa là khác. Thật sự Vinh không hẳn có thành kiến nhiều với ông Bảy, anh cũng không quên những công lao của ông ta trong những ngày đầu đầy gian nan tái hoạt động đối với gia đình Phật tử ở địa phương này. Gọi là "tái" là vì trước đây nó đã hình thành, nhưng do một lý do nào đó Vinh không rõ, nó "ngủm củ tỏi". Mãi đến ba năm sau, tự nhiên trong chi hội xuất hiện sự tham gia một hội viên mới là ông Bảy thì đề án gia đình Phật tử lại được gầy lại. Lúc đó trong chi hội cũng không còn tin tưởng gì đề án này cho lắm, nhiều người nói lãng ra :

- Thành lập thì dễ, duy trì mới khó ! Chết ngắc một lần rồi, bây giờ tụi nhỏ thấy chùa là tránh ra thì không biết làm sao gọi chúng lại !

- Tui nghe nói : tụi nó lánh vì chùa biểu tụi nó tu nhiều quá, nó quợn !!!

- Hổng phải, tại việc chùa mấy năm trước đây nhiều quá, chỉ em nào thích Phật pháp thì còn đến, nhưng đa số tụi trẻ thì ham chơi, chúng phụ làm thì mình cũng phải để chúng chơi một chút thì còn giữ được, chứ biểu chúng làm hoài, đứa đang ở trong thì cũng muốn xù, nữa là đứa đang ở ngoài thì làm sao nó chịu vô. Vậy là lèo tèo, tắt ngủm cù đèo !!!

- Ôi thôi, cũng khó nói lắm, cũng cùng một tuổi trẻ mà trăm đứa trăm ý, trăm tính nết khác nhau, phần lớn là thích động nhiều hơn tĩnh, trong khi đây là hội Phật, để tụi nó quạy riết thì còn gì danh xưng Phật tử !!!!

....

Không phải gì đến mười người mười ý nữa, mà có khi chỉ 9 người cũng đến 10 ý, nay thế này mai thế nọ, việc Phật sự trong chi hội cứ thế mà rối beng như mì sợi. Nhưng rồi một ngày kia, ông Bảy tự nhiên tham gia vào chi hội, ông lôi kéo và kêu gọi vào thanh niên trẻ đã có thời đóng góp nhiệt tình với chi hội trở về, Chúc là một trong số đó, rồi ông đề nghị gởi Chúc, Liên và vài em nữa đi học trại Lộc Uyển, cùng tham dự trại nọ trại kia học hỏi cách sinh hoạt, tiếp tay cùng Vinh. Ông khuyến khích phụ huynh cổ động con em tham gia sinh hoạt gia đình Phật tử, chẳng quản nắng mưa, gió tuyết, tuy tuổi đã ngoài 60 nhưng ông vẫn lặn lội đến với bọn anh. Từng chút một, từng ngày một, từng tháng một và đã hơn hai năm nay, ông cùng vài huynh trưởng tập sự ban đầu đã đưa gia đình Phật tử Quán Âm từ con số không đến 30 đoàn sinh và 7 huynh trưởng. Nếu với thời gian như vậy và một đơn vị chỉ 37 người như vậy mà ở Việt Nam, hay ở nơi cộng đồng người Việt đông như Hoa kỳ, thì đây là một thành quả quá khiêm nhường, nếu không muốn nói là "bệ rạc", nhưng ở một thành phố nhỏ tại Âu Châu, cộng đồng chỉ lèo tèo hai, ba ngàn người Việt Nam định cư rải rác, bao gồm nhiều thành phần chính trị, tôn giáo và xu hướng khác nhau, thì phải nói đó là một thành quả to lớn và công lao của ông Bảy không ít.

Nhưng có lẽ trời sanh ra con người càng già nua càng trở nên thận trọng, càng trẻ con tư tưởng càng phóng túng, cho nên giữa ông Bảy và nhóm của Vinh đôi khi có những ý kiến không thuận với nhau. Có lần, sau một buổi lễ, đơn vị anh thu được một ít tiền quỹ do bán bánh trái, chè, nước trong buổi lễ, sau khi cúng dường để chuẩn bị làm chùa một phần, phần còn lại xung vào quỹ, anh dự định cho anh em đi picnic ngoại ô một chuyến và nhân cơ hội đó khao quân ngoài trời cho vui, thì ông Bảy cản lại, ổng nói :

- Các con muốn đi chơi xa thì đi cho thật xa, thu về thật nhiều lợi ích, chẳng hạn vài tháng nữa có trại Ban Hướng Dẫn tổ chức nè ! Đó, để dành tiền đi chuyến đó đi. Còn bây giờ mình có đoàn quán thì cứ về đó sinh hoạt, còn ăn uống thì các anh chị nên giữ giới của người Phật tử cho các em noi theo, chứ mặc áo lam ra đồi, ra hồ ăn mặn coi không được chút nào !

Vinh cãi lại :

- Đâu có ăn mặn chú Bảy, tụi con cho các em ăn chay mà, nhưng tính đi Eurodisneyland một chuyến cho các em vui thôi, để các em hăng say sau những ngày tháng đóng góp cho chi hội mệt mỏi.

- Vé eurpdisney cũng đâu rẻ, theo tui các anh nên cho các em chơi hay đi đâu đó cho có ý nghĩa, chứ vô trỏng dĩ nhiên là tụi nhỏ thích rồi, nhưng hao ngân quỹ mình quá !!!

Thế là "out" chuyến đi eurodisney lần đó. Một lần khác nhân một ngày nghỉ lễ cuối năm vào ngày thứ hai trong tuần, mọi người sẽ được nghỉ week-end 3 ngày, anh em đề nghị tổ chức tiệc tất niên, ý kiến xong xuôi đâu vào đó, thậm chí Khanh, con trai ông Bảy, đoàn phó đoàn thiếu nam, còn nói :

- Anh Vinh ơi, đừng để tin này cho ba em biết nha, ổng biết là ổng góp ý vô thì coi chừng ổng bác ra cho coi !

Nhưng rồi không hiểu sao ổng cũng biết, ổng lại đề nghị :

- Tất niên là việc các con muốn vui chơi một chút, tui cũng không phản đối....

Khanh nháy Vinh ra ý muốn nói "như vậy ổng không cản, đỡ quá !"

- ... Nhưng mà sắp tới đây là ngày mùng 8 tháng 12 âm lịch, tức ngày Đức Phật thành Đạo, theo truyền thống thì đó là ngày Dũng. Vậy theo ý tui, các con nên tổ chức đi thăm viếng một trại dưỡng lão cách đây 30 cây số, trong đó có 3 cụ già Việt Nam rất cô đơn và tội nghiệp.....

Sau một loạt tràng giang đại hải ý nghĩa ngày Dũng của Thanh và Thiếu Nam, thế là ban Liên đoàn và phụ huynh phải thuận theo ý ông Bảy và đến chừng định ngày thì lại đúng vào ngày mà ban Liên đoàn định làm tất niên. Thế là cuối cùng ngày tất niên bị dời lại 2 tuần sau đó, cùng với thời gian dự trù là suốt một buổi chiều và tối, thì bữa tiệc tất niên cũng bị "giảm biên chế", từ thức ăn mặn và hát karaôkê, nay chỉ còn cắt bánh bông lan, ăn chè và hát karaôkê chừng một hai tiếng rồi về vì hôm sau còn phải đi làm và đi học. Hỏi chứ : tự nhiên ở đâu có ý kiến của ổng làm trét lét hết trơn, khiến Vinh, Khanh và vài ba huynh trưởng nữa tính lấy le với đoàn sinh mình bị cụt hứng hết trọi !, làm sao không tức !! 

* * *

 Thật sự ông Bảy không phải là không thông cảm ý của các anh em trong gia đình Phật tử, chính ông cũng đã từng là đoàn sinh ngành Thiếu, rồi theo tổ chức mười mấy năm cho đến lúc lãnh vai trò Liên Đoàn Phó. Ngày nay huynh trưởng ở hải ngoại do những chuyển biến trầm nhiều hơn thăng của tổ chức, một đoàn sinh chỉ chừng 4 hoặc 5 năm là phải gồng vai đeo loon Liên Đoàn Phó, có khi chưa qua trại huấn luyện A-Dục nữa là khác. Chứ thời ông làm gì có chuyện đó !

Hiện tại đưa ông lui về quá khứ hơn bốn mươi mấy năm về trước, gợi ông nhớ lại những kỷ niệm vui nhiều hơn buồn với Gia đình Phật tử Chánh Thiện, đối với ông đó là một quãng đời vui vẻ nhất. Mỗi tuần đến ngày sinh hoạt, trong sân chùa không bao giờ vắng tiếng cười của anh chị em áo lam của ông, từ một em Oanh Vũ đến một huynh trưởng cao niên đều hòa đồng trong tình Đạo nghĩa Đời. Rồi biến cố 75 xảy ra, đơn vị Chánh Thiện tan nát, các em ông lần lượt tan hàng vì phải gia nhập đoàn Thiếu niên Tiền Phong làm "cháu ngoan bác Hồ", ngành Thanh thì bị bắt đi nghĩa vụ, đi thanh niên xung phong, còn vài trường hợp thì đi biệt xứ. Trong giai đoạn tang thương ấy, ông vẫn đi lại với chùa và vài ba em còn nặng tình với tổ chức, có những trưa hè, anh em kéo nhau ra vườn chùa tìm một bóng râm nào đó ngồi vòng tròn tâm sự, cái vòng tròn ngày xưa bao bọc cả sân chùa thì cái vòng tròn ngày nay chỉ cần một bóng cây nhỏ cũng đủ che rợp cả anh, chị, em. Còn vài người, ngồi nhắc kỷ niệm cũ, nhắc đàn em đứa nào còn thấy mặt, đứa nào vắng bóng ; đứa nào đã tử trận ở Kampuchia và đứa nào đã làm mồi cho cá !!!, đó là quãng đời đau buồn nhất của ông.

Rồi cũng như bao người, ông phải đưa gia đình ông rời quê hương ra đi, mười mấy năm lưu lạc, chật vật mưu sinh nơi xứ người đã lấp dần tâm tình nhớ thương của ông dành cho gia đình Phật tử. Bốn tiếng Gia đình Phật tử tưởng rằng đã đi vào dĩ vãng và có lẽ quãng đời còn lại của ông sẽ không bao giờ có dịp trông thấy màu áo lam và cái đoàn thể thanh thiếu niên trẻ kia mà suốt quãng đời thơ ấu đến thanh niên ông đã theo đuổi. Nhưng bỗng một ngày, gia đình ông nhận được thơ mời dự lễ Phật Đản của chi hội Phật giáo tại địa phương, tại cái tỉnh ông ở không có chùa, chi hội được toà thị chính cho mượn một địa điểm trong một ngày để chi hội làm lễ. Trong dịp đó ông gặp Vinh, hôm đó Vinh có ý mời Khanh tham gia gia đình Phật tử, nghe vậy ông liền hỏi :

- Bộ ở đây cũng có gia đình Phật tử sao ?

Vinh vui vẻ trả lời :

- Dạ chưa chú Bảy, chúng con được sự khuyến khích của Thầy mỗi lần về làm lễ, nên cũng muốn lập gia đình Phật tử, nhưng khó quá, con thì không biết gì nhiều mà các anh em thì không ai tham gia với chi hội, thành ra không lập được là vậy !!!

Chuyện lễ lộc qua đi, cũng chưa gây được một nguồn kích động nào đối với ông, thì bỗng dưng chi hội nhận được thơ mời dự trại gia đình Phật tử của Ban Hướng Dẫn, Khanh được Vinh rủ đi, ông cùng đi theo. Ba ngày nơi đất trại, trong khuôn viên chùa, đồng phục áo lam của các trại sinh kéo nguồn tâm tư của ông dâng tràn. Ông cảm xúc trước hai tiếng : Dân tộc và Đạo Pháp. Dĩ vãng vui buồn kéo về dồn dập, hình ảnh chùa cũ quê xưa chiếm trọn hồn ông, chiếc áo lam ngày nào tưởng rằng không bao giờ được nhìn thấy thì nay ông lại được những đàn em khoác lên nơi xứ lạ quê người này, bông sen trắng lại tiếp tục nở trên tuyết. Và từ đó, khi trở về địa phương ông hết lòng khuyến khích Khanh tham gia cùng Vinh, ông vận động chi hội cùng các phụ huynh nên cho con em tham gia Gia đình Phật tử. Ông gởi thêm vài đoàn sinh đi học trại huấn luyện Huynh trưởng Lộc Uyển để tạo thêm tinh thần và nồng cốt cho đơn vị, đồng thời chấp nhận lãnh chức Bác Gia trưởng cho Gia đình Phật tử Quán Âm tại địa phương này. 

* * *

 Thời gian gần đây ông thường hay đau ốm luôn, đôi lúc muốn từ chức vai trò Gia trưởng và mời một phụ huynh khác trong chi hội đảm nhận giùm. Thêm nữa, bây giờ các anh em ý thức được nhiều, đã qua giai đoạn hình thành, đơn vị có phần vững chãi hơn xưa. Ban Liên đoàn đã có thể tự quyết và điều hành sinh hoạt cho đoàn. Đã vài lần ông xin từ chức thì lại có phụ huynh và huynh trưởng đứng ra mời ông ở lại. Trong tâm tư ông muốn rút về vị trí một người Phật tử tại gia để chuẩn bị hành trang cho cuối cuộc đời. Nhiều đêm thao thức ông ôn nhớ lại quãng đời của ông, ông nghĩ về bà Bảy, vợ ông, và thằng Khanh. Bà Bảy tần tảo với ông hơn hai mươi mấy năm qua, chưa một lần trách móc ông khi ông tham gia gầy dựng gia đình Phật tử. Mấy năm gần đây ông phải lo cho đơn vị, bà vẫn vui vẻ lên chùa làm công quả và đứng tên trong ban bảo trợ gia đình Phật tử. Gần cuối đời, ông muốn cùng bà sống cho trọn tình một kiếp người. Thằng Khanh được ông bà bồng bế nó rời quê hương từ năm nó mười tuổi, mười mấy năm qua ông hết sức dạy nó Việt ngữ để nó có hội nhập với xã hội phương Tây cũng không thể quên tiếng mẹ đẻ. Ông hy vọng "đi cày" thêm vài năm, đợi Khanh ra trường, có việc làm thì cũng vừa lúc ông xin nghỉ hưu là vừa. 

* * * 

Dù đã 12 giờ khuya rồi, Vinh vẫn không thể kềm chế được lòng, anh lại nâng máy gọi lần nữa đến nhà ông Bảy :

- A lô, thưa thím, chú Bảy về chưa thím ?

Giọng bà Bảy vẫn đều đặn, nhưng không dấu nỗi lo lắng :

- Chưa con à ! Không biết có chuyện gì không mà sao thím lo quá !

- Khanh còn thức không thím ?

- Còn, nó cũng đang đứng đây nè ! Con nói chuyện với nó nha !

- Dạ, cám ơn thím !

- A lô, Khanh đó hả em ? Em và chú có khởi hành cùng lúc không mà sao tới giờ chú cũng chưa về nữa hả em ?

- Dạ có, xe em 5 người, xe anh Chúc cũng 5 người, xe anh Thắng khởi hành cùng lúc, ba em ngồi xe anh Thắng, đến chừng khoảng nửa đường thì em và anh Chúc không thấy xe ảnh đâu nữa, tụi em ghé vào một trạm nghỉ đứng đợi, rửa mặt, mà đợi hơn tiếng đồng hồ cũng không thấy nên tụi em phải về trước.

- Trong xe Thắng có chú rồi còn ai nữa em ?

- Thằng Đạt, thằng Phú trong đoàn Thiếu của em.

- Ờ, thôi ; anh gọi qua nhà Thắng thử coi, chừng nào em có tin gì mới nhớ gọi cho anh nghe !

Cả đêm hôm đó Vinh không tài nào chợp mắt, vợ anh cứ giục :

- Thôi, anh ngủ đi mai còn đi làm, em nghĩ chắc không sao đâu !

Bốn tiếng "chắc không sao đâu" lại càng gây cho người ta suy nghĩ đến nhiều vọng tưởng bất an. Làm sao anh không lo khi đáng lẽ kỳ trại họp bạn lần này anh phải đi cùng anh em, thì anh bị bận việc bất ngờ, nên đành giao Đoàn cho Chúc cùng chú Bảy đưa anh em đi trại, đi 3 xe mà giờ trở về chỉ có hai, còn một xe chưa biết ở đâu. Anh gọi sang nhà Thắng thì vẫn không có ai nâng máy, chứng tỏ Thắng cũng chưa về, thỉnh thoảng ba thằng Đạt và ba thằng Phú lại gọi lại cho anh :

- Chú Vinh đó hả ? Sao thằng nhỏ chưa thấy về ?

Anh phải trấn an và sạo thêm rằng :

- Nó đi cùng xe với chú Bảy, chắc ghé chùa nào đó dọc đường, không chừng còn ngủ lại đó nên chưa về !

Nỗi lo lắng khiến anh cảm thấy đêm dài ra, mệt nhọc, anh thiếp trên sa-lông lúc nào không hay.

 

Tiếng điện thoại reo, Vinh choàng bắn dậy, đồng hồ trên tường chỉ 5 giờ sáng, bên kia đầu giây, tiếng Chúc cất lên có vẻ dồn dập :

- A lô, Anh Vinh đó hả ?

Vinh đáp nhanh :

- Ờ, có tin gì không em, anh đang lo quá !

Giọng Chúc run và lạc dần trong ống nghe :

- Xe anh Thắng bị accident (1) rồi, cả 4 người đều bị đưa vô nhà thương, người ta gọi về cho thím Bảy, Khanh mới gọi cho em, Khanh chở thím Bảy lên nhà thương rồi. Thôi, em lên đó liền bây giờ, anh tìm cách báo cho nhà thằng Phú, thằng Đạt biết nha, em sợ báo tin này cho người ta quá !!

Chúc buông điện thoại, Vinh nghe tiếng máy cúp mà vẫn chưa chịu gác máy, anh chết lặng một lúc, vợ anh từ trong phòng đi ra hỏi :

- Có chuyện gì vậy anh ?

Vinh thuật lại vắn tắt cho nàng nghe, cô nàng cũng chết sững, ngồi phịch xuống sa-lông. Anh bỏ mặc vợ, chạy vào phòng thay quần áo, phóng nhanh ra cửa, vừa đi vừa nói với lại :

- Anh nhờ em phôn cho ba thằng Đạt, ba thằng Phú giùm anh, bây giờ anh lên bệnh viện ngay. Đến sáng anh chưa về thì phôn vào hãng xin phép cho anh đau ngày hôm nay.

Dứt lời anh biến mất sau cánh cửa.

 

* * * 

- Tai nạn xảy ra do một chiếc xe vận tải muốn vượt một chiếc xe vận tải khác nên đổi tuyến và lách ra tuyến giữa, nhưng không ngờ chiếc xe vận tải bên trong cũng lại bất ngờ đổi qua tuyến giữa thành ra chiếc xe vận tải ngoài bị ép phải đâm thẳng ra tuyến ngoài cùng, tài xế thắng không kịp nên đầu xe lao thẳng vào bên phải đầu xe người Việt Nam đang chạy tuyến ngoài, khiến chiếc xe Việt Nam bị đâm tung vào thành tường ranh giới đường, lộn ngược hai vòng, bắn xa thêm 100 thước trước khi dừng hẳn. Cũng may xe không nổ. Một số xe sau đâm vào chiếc xe vận tải đó, và dồn ứ lại trên xa lộ. Cánh cửa bên phải phía trước xe Việt Nam móp nát vào trong, đầu người già bị va chạm mạnh vào khung xe, người tài xế và hai thiếu niên bị dồi như bột bánh mì, cả 4 đều bị thương nặng.

Lời viên cảnh sát công lộ vừa thuật lại khiến mọi người chết lặng. Bà Bảy đứng không nổi bỗng quỵ xuống, Chúc và Khanh vội đỡ bà ngồi vào dãy ghế trong phòng đợi. Má của Đạt hỏi giồn :

- Rồi bây giờ họ có sao không ?

Viên cảnh sát trả lời :

- Họ đang trong phòng cấp cứu, tôi không biết gì hơn !

Nói xong, chừng không thấy ai hỏi gì nữa, viên cảnh sát bỏ đi. Vinh quay sang cha mẹ của hai em đoàn sinh, anh muốn cất tiếng nói, nhưng nghẹn lời không nói được, ba của Phú như cảm thông với anh, liền vỗ vai anh rồi ra hiệu cho mọi người yên lặng ngồi đợi tiếp. 

* * * 

Hai ngày căng thẳng đầy ngột ngạt trôi qua, hai ngày nơi phòng thăm viếng của bệnh viện không ngớt người Việt Nam lui tới thăm hỏi các nạn nhân tai nạn, người trong chi hội và trong gia đình Phật tử thì lúc nào cũng túc trực thay phiên nhau đến đó, người đồng hương của cộng đồng cũng lui tới thăm viếng hỏi han, khiến các nhân viên y tá người Pháp cũng lấy làm lạ là sao 4 nạn nhân này lại có nhiều thân nhân đến thế !

Rồi chuyện gì đến đã phải đến : Thắng bị trật cổ, gẫy tay trái và trật một bên chân trái, cả ba nơi đều phải bó bột, tuy nhiên anh là người hồi tỉnh trước nhất, ngay cuối ngày đầu tiên. Kế đến Phú và Đạt, cả hai đều ở sau xe, do lúc xe bị lộn đều bị trật chân và lọi tay, cũng phải bó bột, và tỉnh dậy sau Thắng vài giờ. Hai em còn nhỏ, khi tỉnh lại bị đau nên khóc rưng rức. Chỉ có ông Bảy là nặng nhất : bể xương sọ, gẫy chân, ông vẫn mê man, vết thương trên đầu vẫn chảy nước, mặt ông sưng húp híp. Đến sáng ngày thứ 3 sau khi tai nạn xảy ra, ông trút hơi thở cuối cùng do chấn thương quá nặng. Thi hài được đưa vào phòng lạnh chờ giờ tẩm niệm. 

* * * 

Sau khi mọi nghi lễ chấm dứt, Thầy về hộ niệm cùng ban trị sự chi hội đọc lời tán thán công đức ông Bảy, hơn trăm người dự tang lễ đều bùi ngùi xúc động. Bà bảy khăn ngang áo xô trắng ngồi khóc thút thít, Khanh cũng áo xô trắng, mũ, gậy đứng kế bên. Đàng sau ban trị sự là toàn thể huynh trưởng và đoàn sinh gia đình Phật tử đồng phục chỉnh tề nghiêm trọng tiễn đưa bác Gia trưởng. Thắng ngồi xe lăn, nhờ một đoàn sinh đẩy, anh cũng cố đến tiễn biệt ông Bảy lần cuối. Vinh thay mặt anh em đọc lời tiễn đưa ông Bảy, tiếng anh nghẹn dần và cắt khúc nhiều đoạn :

- ...Với lời từ hoà, bác đã chỉ bảo chúng con từng điều từng điều một.... bác thương sót chăm lo cho chúng con từng ly từng tý .... mỗi khi anh em chúng con lầm lỗi, bác luôn tha thứ cho chúng con trong tình thương yêu vô bờ bến ....

- Bây giờ .... chúng con có đốt đuốc tìm khắp nơi cũng chưa chắc tìm được một bác Gia trưởng thư hai như vậy !!!

Vinh tắt nghẹn lời, cố dồn nén xuống, anh tiếp :

- Hết rồi, thế là hết rồi, bác ơi, thế là hết rồi !!!

Và anh khóc nghẹn ngào, vợ anh liền nắm tay kéo anh xuống. Ông chi hội trưởng nhìn người nhân viên nghĩa trang ra hiệu là nghi thức đã xong, quan tài có thể đưa vào giàn thiêu. Chúc liền lách mình đến bên linh cửu người quá cố rút lại chiếc cờ đoàn vẫn phủ trên nắp quan tài từ hôm niệm ông Bảy đến nay, anh xếp lại, lẩm bẩm :

- Từ giã bác Bảy, mùa Vu Lan năm nay, chúng con không còn bác nữa, bác ơi !!

Rồi anh để mặc cho các giọt nước mắt thi nhau chảy xuống. Tiếng máy chạy, chiếc quan tài từ từ được đưa vào đường hầm dẫn vào giàn thiêu. Bà bảy vẫn khóc, Khanh đứng cầm hình ông Bảy và bát nhang lặng lẽ gục đầu. Nhiều tiếng sụt sịt nổi lên đó đây hòa với tiếng niệm Phật không ngớt của Thầy và ban hộ niệm : "Nam mô Cực lạc Thế giới Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật" 

 

(1) accident : Tiếng Pháp có nghĩa là "tai nạn"

 

Chân thành cảm ơn chị Tâm Minh Thúy Nga đã gởi tặng truyện ngắn này.
(Thích Nguyên Tạng, 20/08/00)

 

 

- o0o -

| Mục lục Tác giả || Tủ Sách Phật Học |



---o0o---

Trình bày : Nhị Tường

Cập nhật : 01-03-2002


(nguồn: http://quangduc.com)

<< về trang Truyện Ngắn Phật Giáo >>