categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Xưa, trên núi Thiết sơn có một cây táo to lớn không biết mọc từ thời nào, chỉ biết rằng từ xưa tới nay, chưa ai hề trông thấy cây đó có quả, dù là quả rất nhỏ. V́ thế, nhân dân ở chung quanh vùng đều đặt tên là "bất quả thọ".

Chí Hiếu - một tiều phu ở miền kế cận, ngày ngày đem tấm thân gầy g̣ yếu đuối, lên núi kiếm củi bán lấy chút tiền mua rau cháo về phụng dưỡng mẫu thân.

Mẫu thân anh là một bà già h́nh vóc mảnh mai, tuổi ngoài lục tuần và chỉ sanh hạ ra có một ḿnh anh. Ít tháng nay, bà cụ bất hạnh bị đau mà nhà nghèo không có tiền thuốc thang chạy chữa nên dần dần hóa chứng tê bại nằm liệt trên giường, khiến cho Chí Hiếu ngày đêm nung nấu, phần thương mẹ già bệnh hoạn, phần buồn cho ḿnh số hẩm hiu không lo tṛn bổn phận làm con.

Một tối kia, vừng trăng hiền lành từ từ nhô lên khỏi khu rừng và tỏa đầy ánh sáng vào gian nhà ọp ẹp của anh. Trên chiếc chơng tre, lúc này, anh đang kể chuyện hầu mẹ để mẹ khuây khỏa nỗi niềm đau khổ, bỗng anh thấy cụ bà im bặt không trả lời, nghe hơi thở của mẹ đều đều phát ra, anh đoán chắc hôm nay bệnh của mẹ anh có vẻ dể chịu hơn, nên mẹ anh đă ngủ giấc ngon lành. Nghĩ như thế, anh thấy l ̣ng anh tràn ngập hân hoan liền khe khẽ đứng dậy khép cửa pḥng và nhẹ nhàng bước ra nhà ngoài nơi có kê chiếc giường của anh nằm và cũng là cái bếp để thổi nấu.

Động tác đầu tiên của anh là mở toang cánh liếp chắn cửa cho ánh trăng thỏa sức chiếu vào, anh giương to lồng ngực hít lấy không khí th́ ít mà hít lấy ánh trăng th́ nhiều, anh cảm thấy khoan khoái quá bất giác thốt lên:

- Cha chả! Đêm nay trăng đẹp làm sao!

Nhất là khi nh́n đến mảnh vườn sạch sẽ trước sân đương tắm dưới ánh trăng vàng, khác nào như rải lên trên cảnh vật một tầng kim cương bảo thạch xem thấy vừa mát mẻ vừa mỹ lệ. Những giọt sương lấm tấm bám đọng vào lá cỏ ngọn cây lóng lánh như sao sa trông nào kém ǵ những hàng ngọc châu quư giá. Anh nghĩ: "Giả thử mẹ ta được mục kích cảnh tuyệt mỹ này của tạo vật an bài chắc người hoan hỷ không biết đến chừng nào?" Vừa nói anh vừa phóng tầm mắt nh́n về nẻo xa, bỗng một đạo quang trắng xóa qua ánh trăng êm đềm và bắn thẳng vào mắt anh. Hào quang đó quay mấy ṿng rồi rơi xuống ngay chỗ trước mặt anh đứng.

Chí Hiếu định thần nh́n ra th́ chao ôi! Bạch hào quang là một vị Lăo Ḥa Thượng!

Vị Lăo Ḥa Thượng này xúng xích trong chiếc áo dài trắng tinh và điểm thêm một cḥm râu phất phơ đến rún, trắng như bạc. Chí Hiếu hoảng sợ quá, tóc gáy dựng ngược và khắp ḿnh gai ốc nổi đầy. Anh run lên cầm cập lưỡi líu lại không nói được câu ǵ chỉ biết trố mắt sợ hăi nh́n vị lăo Ḥa Thượng.

Vị Ḥa Thượng ôn tồn cất tiếng bảo rằng:

- Chí Hiếu! Con chớ có sợ hăi! Bần đạo là Ḥa Thượng núi Thiết sơn lại đây với mục đích chữa bệnh cho mẫu thân con, v́ ḷng hiếu thảo của con đă cảm động Tam Bảo, nhất là ḷng ấy đă phát ra từ một người con nghèo nàn như con không t́m ra tiền thang thuốc cho mẹ già th́ lại đáng cứu lắm!

Chí Hiếu nghe xong trong ḷng xiết bao hoan hỷ, liền quỳ xuống bái tạ vị Ḥa Thượng. Ḥa Thượng đỡ anh dậy và vui vẻ an ủi:

Con khỏi lo ngại cho bệnh tật của mẹ già! Hăy mau lên đỉnh núi Thiết Sơn, t́m đến cây táo cổ thụ mà hái cho kỳ được một trái đem về dâng mẹ ăn th́ bệnh chi cũng khỏi liền.

Với sự bán tín bán nghi anh ấp úng một hồi rồi cung kính thưa cùng Ḥa thượng:

- Bạch Ḥa thượng, cây táo này đă từ bao đời chưa hề có bói một quả nào th́ ngày nay có chi để hái?

Ḥa thượng hồn nhiên nhắc lại:

- Không, hăy nghe lời bần Tăng, đừng nghi ngờ ǵ cả!

Chí Hiếu bản tính chất phác chậm hiểu nên vẫn c̣n hồ nghi, liền hỏi lại Ḥa thượng:

- Thật có trái táo như lời Ḥa thượng vừa nói không? Nếu vậy th́ sung sướng quá!

Ḥa thượng vẫn vui vẻ xác nhận:

- Bần đạo đâu có nói dối ai bao giờ! Cây táo đó sở dĩ lần này có trái là v́ cảm thông ḷng hiếu của con đối với mẹ già. Vậy con nên mau mau hái trái táo về chữa cho thân mẫu đi!

Chí Hiếu cuống quưt , thụp lạy Ḥa thươợng hai ba lần không ngớt, khi ngẩng đầu lên th́ Ḥa thượng đă biến đi đâu mất.

Đêm đó, anh hồi hộp quá không sao ngủ được, mặc dầu anh đă cố nhắm mắt hằng giờ. Khi gà gáy sáng lượt đầu, như chiếc máy, anh bật nhổm dậy, nhảy xuống khỏi giường rồi xăm xăm mở cửa, đi một mạch lên đỉnh núi Thiết sơn, nơi có cây táo "bất quả thọ" xem có trái nào chín đỏ như lời Ḥa thượng đă mách bảo đêm qua?

Khi đến chân núi, anh sực nhớ lúc đi đă quên không sang xin phép mẹ và nói để mẹ hay câu chuyện Ḥa thượng hiện h́nh, anh chỉ sợ mẹ anh ở nhà, lúc thức dậy, không thấy anh th́ sốt ruột sanh ra lo ngại. Tuy nhiên, việc đă lỡ rồi, anh đành cố mau chân đến đỉnh núi để chóng thu được kết quả đem về.

Phong cảnh núi Thiết Sơn lúc này sương lam c̣n phủ kín dầy đặc, vạn vật như ngừng lại trong vũ trụ im ĺm, các loài muông rừng ra săn mồi ban đêm hầu như đă rút hết vào hang núi, hay gốc cây không c̣n con nào đi lảng vảng nữa. Đàn chim sơn ca cũng c̣n nằm yên trong tổ ấm, hoặn chíu mỏ vào cánh, để cố níu thêm một đôi chút yên tĩnh trước khi thần thái dưong le lói hiện h́nh. Cả đến con ong, con bướm, con kiếm, con sâu, giống nào, giống nấy cũng e lệ sương mai làm ướt bộ cánh mỏng manh, hoặc làm dính bộ chân mềm yếu nên chưa con nào chịu nhúc nhích ló h́nh ra vội, duy có ḍng thác vô tư bên sườn núi không quan tâm ǵ đến ngày đêm lưu chuyển, nên cứ rù ŕ thả một điệu nhạc trầm trầm giữa cảnh núi vắng rừng hoang.

Mặc dầu trời chưa sáng rơ, nhưng đôi chân Chí Hiếu, với nhịp bước không ngừng, vẫn xuyên qua đèo ngang, rồi đến khe dọc, kế đến ghềnh đá, tới khi mặt trời vượt khỏi đỉnh non sông, th́ anh đă leo đến lưng chừng sườn núi. Anh chỉ c̣n nỗ lực một phen nữa là tới đỉnh tức là nơi có cây táo: "bất quả thọ" đang chờ đón anh theo như lời Ḥa thượng đêm qua.

Ngặt v́ khoảng núi này ghềnh đá cheo leo, cây mọc rậm rạp, anh cố leo hết những phiến đá nhô ra như tai mèo,th́ vấp phải những tấm quái thạch sừng sững như vách dựng. Nhưng với tâm thành nồng nhiệt và một chí nguyện hăng hái, anh cũng đă leo được đến đỉnh núi. Lúc đó, mặt trời vừa đứng giữa đầu.

Anh ngữa mặt lên cây táo, quả nhiên là một cây cổ thụ rườm rà, trong đám lá xamh, lộ ra trái táo to bằng vóc tay và chín đỏ như son chẳng khác ǵ vừng thái dương mọc ở giữa từng mây dày đặc. Anh reo lên:

A ha ! Quả táo đây rồi. Ḥa thượng quả nhiên không nói gạt ta! Trăm lạy Ḥa thượng, người thật v́ kẻ khổ, kẻ bệnh, kẻ nghèo mà mở đường cứu vớt.

Anh vừa nói vừa tán dương công đức Ḥa thượng th́ trên cành cây táo bỗng nhiên thấy nhiều quả táo xuất hiện đồng thời, và chỉ trong phút chốc quả nào quả ấy cũng vừa to vừa chín đỏ ối làm cho cành cây nặng trĩu phải rũ xuống thấp lè tè.

Anh mừng quá, hai tay ôm chặt lấy thân cây và đôi chân ngoành ra đằng trước lấy sức đẩy mạnh người lên trên cao như con nhái bầu ôm sát bụng vào cọc tre leo lên giàn. Khắp người anh mồ hôi nhễ nhại tuôn ra, làm ướt cả áo quần. Cũng may, cây mọc ở trên cao nên có khí trời trong gió mát, nhờ đó làm giảm được sự trèo leo vất vả một vài phần.

Khi anh trèo được lên cây rồi, ḷng tham lam bắt đầu mở rộng, anh trẩy hết cành này đến cành khác, tích được một số khá nhiều, anh liền cởi áo buộc lấy, rồi thoăn thoắt đi thẳng một mạch về nhà, anh vào ngay pḥng mẹ nằm, đặt bọc táo trước mặt mẹ cười cười nói nói:

- Mẹ! (anh vừa nói vừa mở táo ra) Mẹ ăn đi! Ăn rồi sẽ hết mọi bệnh, mẹ ạ!

Mẹ anh mở to mắt nh́n thẳng những quả táo và hỏi:

- Ồ! ở đâu có của quư hóa thế này con? Ai cho con? Hay đi hái trộm của người ta? Mẹ chắc con chả làm ǵ có tiền mua được nhiều táo quư đến như thế!

- Mẹ ăn đi! Rồi con sẽ kể lai lịch để mẹ nghe.

- Không! Mẹ không ăn đâu, nếu chưa biết rơ của này từ đâu có. Nếu là của phi nghĩa th́ không nên ăn con ạ!

- Con đă nói là mẹ cứ ăn đi, con cam đoan không phải là của ăn trộm ăn cắp đâu mà sợ!

- Vậy con kể mẹ nghe mau lên! Gớm, sáng nay con tự nhiên bỏ nhà đi, mẹ gọi măi không thấy con thưa, làm cho mẹ lo hết vía.

Chí Hiếu liền đem các chuyện xảy ra kể lễ: Nào vị Ḥa thượng cây táo Thiết Sơn hiển hiện ra như thế nào, cùng chuyện đi lấy táo trên cây "bất quả thọ" ra sao, nhất nhất nói cho mẹ nghe một lượt. Mẹ anh nghe rồi hết sức ngạc nhiên, hai tay cứ chấp lại vái lạy và miệng th́ luôn luôn miệng Phật.

Bà cụ tạ ơn vị Ḥa thượng trên núi Thiết Sơn, rồi cầm quả táo đưa lên miệng thấy một mùi hương ngào ngạt xông lên, khi miếng táo lọt vào mồm rồi bỗng tiết ra một thứ nước cam lồ vừa mát vừa ngọt, tưởng chừng như nước đó chạy khắp cơ thể đem theo một thần lực thấm nhuần làm cho khoan khoái các cơ quan trong người, khác ǵ ruộng khô mà được mưa tưới. Chỉ trong phút chốc bà mẹ của anh, nằm liệt giường hằng mấy tháng, bỗng nhiên ngồi nhỏm dậy và tập tễnh từng bước nhỏ lê được ra đến cửa ngoài.

Tin này đồn đi, trong vài ngày khắp vùng đều biết tiếng. Cả đến thị trấn lân cận cũng lũ lượt kéo nhau đến nhà Chí Hiếu xin ban trợ cứu cho. Người đem cha mẹ lại, người đem anh chị hay vợ con lại, tấp nập đầy nhà, mà toàn là những bệnh kinh niên hiểm nghèo, mười phần chết hết chin. Chí Hiếu liền đem một phần số táo chia cho mọi người, quả nhiên ai ăn xong cũng đều khỏi bệnh.

Từ đấy, nhà Chí Hiếu hết toán này đến toán khác vào, Anh nghĩ bụng: "Tại sao ta không bắt bệnh nhân mỗi người phải đóng một phần tiền phí tổn về công phu của ta đi hái táo? Thiết tưởng làm như vậy cũng hợp lư chứ có sao đâu? Nghĩ rồi, anh liền yêu cầu mọi người phải trả tiền th́ anh mới cho táo. Thế mà số người đến mua vẫn đông, cứ vài ngày anh lại bí mật lấy táo về bán.

Chí Hiếu nhờ đó, thu vào rất nhiều tiền, tiền càng vào th́ anh càng mở thêm rộng ḷng dục vọng. Trước c̣n thu gấp đôi gấp ba giá đă định, sau thu gấp năm gấp sáu, rồi đến gấp chín, gấp mười. Lúc này để chóng làm giàu, chứ không ḍm ngó chi đến cảnh ngộ của người bệnh túng nghèo, nghĩa là có đưa đủ số tiền mới bán táo. Và chỉ thấm thoát trong ṿng mấy tháng, một anh tiều phu nghèo nàn bỗng nghiễm nhiên trở nên một vị giàu có nhất vùng, khiến cho nhiều người phải lác mắt.

Một hôm có người con gái tiến vào quỳ mọp dưới đất cấu khẩn van lơn anh, mỗi lời nói là một hàng lệ giàn giụa:

- Trăm lạy ông! Ngàn lạy ông! Xin ông bố thí cho tôi một trái táo thần để về dâng mẹ, mẹ tôi đang hấp hối, chỉ c̣n trông đợi ở táo thần của ông cứu mạng mẹ tôi!

Chí Hiếu lên mặt đạo đức chậm răi nói:

- Nghe lời nói tôi cũng thấy thương. Chỉ c̣n lâu nay táo ít quả quá, nếu cô không trả tiền th́ khó mà bố thí cho cô được! Nói xong, anh cất bước đi vào nhà trong, mặc cho thiếu nữ nức nở khóc than kêu cầu, nước mắt cứ chảy như mưa, nhưng thủy chung anh vẫn giữ một mực không có tiền là không cho táo. Thiếu nữ không biết làm sao được đành thất vọng đứng lên đi về.

Đêm hôm đó, trên đỉnh Thiết Sơn, dưới bóng trăng soi vằng vặc tạo nên quang cảnh rất nên thơ, tân phú ông Chí Hiếu đứng dưới gốc cây táo thần, ngửa đầu lên ngắm nghía tàn cây xanh tươi, bất giác bật lên một giọng cười khanh khách tỏ vẻ đắc ư, bỗng có một đạo hào quang vút qua rồi hiện sừng sững trước mặt anh: Vị Ḥa thượng áo trắng râu bạc ngày trước. Nhưng vị Ḥa thượng lần này không tươi cười mà trái lại hiện ra với sắc mặt nghiêm nghị bảo anh:

- Hỡi Chí Hiếu! Người thiếu nữ đến nhà ngươi ngày hôm qua thật có hoàn cảnh đáng thương! Sao ngươi không thỏa măn lời ai cầu của kẻ nghèo nàn mà cứ nhất định đ̣i nhiều tiền mới bán táo cho? Như vậy ngươi quả là người không có tâm từ mẫn mà chỉ muốn mở rộng ḷng tham lam dục vọng thôi! Từ nay, cây táo này không cấp quả cho ngươi nữa và bao nhiêu những ǵ ngươi đă hưởng từ trước, nhất nhất phải thu về!

Nói xong vị Ḥa thượng lấy tay rút cây táo lên khỏi mặt đất và ném thẳng ra bể Đông .

Chí Hiếu sợ hải quá, lủi thủi ra về, trong ḷng tuy buồn nhưng yên trí rằng nhà đă giàu có, dù có mất cây táo cũng không sợ. Kịp khi về đến nhà th́ bỗng lạ thay! Cửa nhà đă hiện nguyên h́nh là một túp lều tranh với chiếc lá bẹp nát y nguyên như khi trước, c̣n những lâu đài mới xây cất tráng lệ th́ không biết biến đi đâu mà tuyệt nhiên chẳng c̣n lưu lại một vết tích ǵ cả! Ngay chiếc áo cẩm đoạn bằng thứ vóc đắt tiền mà anh mặc trên ḿnh lúc này cũng chỉ c̣n là một cái áo vừa rách vừa vá của anh vẫn mặc khi xưa! Anh đứng ngắm nghía cơ nghiệp đă mất đành chùi nước mắt mà hối hận cho cuộc đời trở lại nghèo nàn của anh.

Than ôi! Tiền của ở đời,
Đă xui ḷng thế bao người tham sân.
Nghĩ ǵ hái quả trồng nhân ...
Chí Hiếu biết hối th́ thân đă tàn!
Thôi c̣n chi nữa mà than?
Cơ hàn, giờ lại cơ hàn như xưa!

Hết

 
(nguồn:
http://quangduc.com)

<< về trang Truyện Ngắn Phật Giáo >>