categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Thuở Phật c̣n tại thế, có một vị Đại đức Trưởng lăo tên là Tích Xá, h́nh như là bà con cô cậu với Phật. Sư xuất gia vào lúc tuổi đă già, và người khá mập. Tất nhiên, Sư tự thấy hănh diện, v́ biết rằng, khi đă xuất gia, y sẽ nhận được sự tán thưởng của Phật, cách ăn mặc của sư cũng rất tươm tất, xứng đáng với sự tán thưởng đó. Sư lại thường ngồi ngay giữa Tịnh xá, tại nhà khách.

Một hôm, có một số khách Tăng đến hầu Đức Như Lai. Họ tưởng Tích Xá là một vị Đại Trưởng lăo nào đó, nên xin phép phục dịch, dâng các vật dụng để rửa chân cho Sư. Tích Xá ngồi im lặng không nói. Rồi th́, một thầy Tăng trẻ hỏi: "Đại Đức đă được mấy hạ ". Nghĩa là hỏi Tích Xá được bao nhiêu tuổi đạo. Tích Xá đáp: "Chưa có hạ nào cả. Tôi xuất gia lúc tuổi đă trọng". Nghe vậy, thầy Tăng trẻ mới nói: "Ông là một sư già hư hỏng, tự cho ḿnh là quan trọng. Khi thấy các vị Đại Trưởng Lăo đây, ông lại không chút lễ độ đối với các ngài. Lúc các ngài phục dịch ông, ông lại đáp ứng bằng sự im lặng. Thêm nữa, ông không tỏ vẻ hối hận về cử chỉ sai lầm của ḿnh". Nói xong thầy Tăng đó khảy móng tay. Nhưng kiêu hănh v́ giai cấp chiến sĩ của ḿnh, Tích Xá hỏi họ: "Các ông đi kiếm ai?" -"Chúng tôi đến hầu Đức Đạo sư" - Nhưng đối với tôi các ông lại tự bảo: ông này là ai? Thế th́ tôi sẽ bứng trốc cả huyết thống của các ông. Nói như vậy rồi, Tích Xá đi đến Đức Đạo sư, vừa đi vừa khóc lóc, buồn rầu.

Đức Đạo sư hỏi: "Tích Xá, sao ông đến kiếm ta mà buồn rầu, khóc lóc, nước mắt lưng tṛng như thế?".

Các thầy Tăng bấy giờ nói với nhau: "Nếu để ông đó đi một ḿnh, ông ta sẽ gây ra chuyện không hay". Họ cùng bước theo Tích Xá lập tức. Sau khi kính lễ Đức Đạo sư, họ kính cẩn ngồi xuống một bên.

Tích Xá lúc đó trả lời câu hỏi của Đức Đạo sư như thế này:

"Bạch Thế Tôn, những thầy Tăng này chửi con".

- Nhưng ông đang ngồi tại đâu?

- Ngay giữa Tịnh xá và trong Nhà khách.

- Khi các thầy Tăng này đến, ông có trông thấy họ không?

- Bạch Thế Tôn, không.

- Ông có cung cấp cho họ các vật dụng thường trụ không?

- Bạch Thế Tôn con không dâng họ các vật dụng ấy.

- Ông có phục dịch họ, mang nước cho họ uống không?

- Bạch Thế Tôn, không.

- Ông có dọn chỗ ngồi cho họ và lau chân cho họ không?

- Bạch Thế Tôn, không.

- Tích Xá, ông phải làm các công việc này để hầu hạ các vị sư già, bởi v́ ai không làm như vậy th́ không được phép ngồi giữa Tịnh xá. Chỉ một ḿnh ông là đáng bị quở trách, ông hăy xin lỗi các thầy Tăng này đi!

- Nhưng, bạch Thế Tôn, họ chửi rủa con, con không xin lỗi họ.

- Tích Xá, đừng làm như vậy, chỉ ḿnh ông là đáng bị quở trách thôi. Hăy xin lỗi họ đi.

- Bạch Thế Tôn, con không chịu xin lỗi họ.

Các thầy Tăng bạch với Đức Đạo sư:

- Bạch Thế Tôn, ông ấy quả là một nhà sư bướng bỉnh.

Đức Đạo sư đáp:

- Này các thầy, đây không phải là lần đầu tiên ông ấy tỏ ra bướng bỉnh. Trong các đời trước ông ấy cũng đă từng bướng bỉnh như vậy.

- Bạch Thế Tôn, vậy chứ đời trước ông ấy đă làm ǵ?

Đức Đạo sư nói:

- Tốt lắm, các thầy hăy nghe Ta kể:

Rồi Đức Đạo sư kể về chuyện tiền thân của Săi mập Tích Xá như sau:

Chuyện Đê Va La và Na Ra Đa.

Thuở xưa, vào lúc một vị vua đang ngự trị tại thành Ba La Nại, bấy giờ có một đạo sĩ ẩn cư tại xứ Hy Mă trải qua tám tháng, sau đó muốn đến cư ngụ gần thành phố cho hết mùa mưa, nên từ Hy Mă ông trở về để mua trữ muối và giấm. Ông gặp hai chú bé tại cổng thành, bèn hỏi: "Các nhà sư khi đến thành phố này thường ngủ đêm tại đâu?

- "Bạch Đại Đức, tại nhà người thợ gốm".

Thế rồi, Đê Va La đi đến nhà người thợ gốm, đứng lại trước cửa và hỏi: "Này Pháo Ga Va, nếu ông vui ḷng th́ xin cho bần đạo tá túc tại nhà ông qua đêm nay".

Người thợ gốm trỏ vào nhà sư và nói:

- "Tôi không làm việc ban đêm tại căn pḥng này, và đó lại là một căn pḥng rộng xin ngài cứ tự nhiên ngủ đêm tại đây thưa Đại Đức".

Đê Va La bước vào căn pḥng và ngồi xuống chưa bao lâu th́ lúc đó cũng có một đạo sĩ khác, tên là Na Ra Đa, từ Hy Mă về thành phố, đến xin người thợ gốm cho tá túc qua một đêm. Người thợ gốm nghĩ thầm: "Vị đạo sĩ đến trước không biết có đồng ư nghỉ đêm chung với vị này không, việc này không phải do ḿnh quyết định". Rồi ông thưa với đạo sĩ:

- "Bạch Đại Đức, nếu vị đạo sĩ đến trước tán thành, xin Ngài cứ việc nghỉ đêm tại đây theo ư muốn của vị đó".

Na Ra Đa bèn đến gần Đê Va La và nói:

- Thưa Thầy, nếu Thầy vui ḷng, tôi xin nghỉ lại đây qua một đêm".

Đê Va La đáp:

- "Căn pḥng này cũng khá rộng, vậy xin mời Thầy vào nghỉ đêm lại đây, ở bên đó".

Na Ra Đa bước vào và ngồi xuống phía sau vị đạo sĩ đă đến trước ḿnh. Cả hai trao đổi nhau những lời chào hỏi thân mật.

Đến giờ ngủ, Na Ra Đa để ư cẩn thận chỗ nằm Đê Va La và vị trí cánh cửa, rồi mới nằm xuống, nhưng khi Đê Va La nằm xuống thay v́ nằm ngay chỗ của ḿnh, ông lại nằm ngay cánh cửa. Kết quả là khi Na Ra Đa đi ra ngoài, ông đạp nhằm lên chiếu của Đê Va La. Tức th́ Đê Va La kêu lên:

- "Ai đạp lên chiếu của tôi đây?"

Na Ra đa đáp:

- "Thưa thầy, chính tôi".

Đê Va La nói:

- Cái ông thầy tầm bậy này, ông ở trên rừng về mà lại đạp lên chiếu của tôi".

- "Thưa Thầy, tôi không biết Thầy nằm ở đây, xin lỗi".

Na Ra Đa đi ra. bỏ Đê Va La ngồi khóc nức nở một ḿnh.

Đê Va La nghĩ thầm: "Ta làm cho y đạp lên ḿnh lần nữa khi y trở vào". Rồi ông quay lại và nằm xuống, để đầu về phía mà trước đó ông để chân. Khi Na Ra Đa đi vào, ông nghĩ thầm: "Lần trước ḿnh xúc phạm ông thầy này, lần này ḿnh đi ṿng phía chân của ông". Kết quả, khi Na Ra Đa bước vào lại đạp nhằm cổ của Đê Va La. Tức th́, Đê Va La thét lên:

- "Ai đó?"

Na Ra Đa đáp:

- "Thưa Thầy tôi đây".

Đê Va La nói:

- Cái ông Thầy tầm bậy này, lần trước ông đạp lên chiếu tôi, lần này ông lại đạp lên cổ tôi. Tôi sẽ rủa xả Thầy.

- Thưa Thầy, không phải lỗi tại tôi. Tôi không biết Thầy nằm theo kiểu này. Khi bước vào, tôi đă nghĩ thầm, lần trước ḿnh xúc phạm Thầy, lần này nên đi ṿng phía chân. Xin lỗi!

- Cái ông Thầy tầm bậy, tôi sẽ rủa xả Thầy!

- "Thưa Thầy, đừng làm thế".

- Nhưng Đê Va La không thèm đếm xỉa lời nói của Na Ra Đa, cứ vẫn rủa như thường. Ông rủa:

"Mặt trời có một ngh́n tia sáng và một trăm ngọn lửa, xua tan bóng tối. Khi mặt trời mọc hừng đông, thề cho đầu thầy vỡ thành bảy mảnh".

Na Ra Đa nói: "Thưa Thầy, tôi đă nói là không phải lỗi tại tôi. Nhưng Thầy không nghe tôi mà cứ rủa xả tôi. Tôi thề cho kẻ nào có tội th́ đầu vỡ làm bảy mảnh, và người vô tội th́ không. Rồi Na Ra Đa đọc lên lời thề như sau:

"Mặt trời có một ngh́n ánh sáng và một trăm ngọn lửa, xua tan bóng tối. Khi mặt trời mọc hừng đông, thề cho đầu của Thầy vỡ thành bảy mảnh".

Bấy giờ Na Ra Đa đă có sức thần thông rất lớn, có thể thấu suốt tám mươi ṿng thế gian, bốn mươi ṿng về đời quá khứ và bốn mươi ṿng về đời vị lai. Ông mới nhận xét xem ai là người sẽ mắc phải lời thề th́ thấy rằng chính vị đạo huynh của ḿnh mắc phải, ông cảm thấy thương hại, nên vận sức thần thông cản không cho mặt trời mọc.

Khi mặt trời không mọc được, dân chúng kéo nhau tụ tập trước cổng cung điện của vua và kêu gào: "Muôn tâu bệ hạ, mặt trời không mọc, mà ngài là vua, vậy ngài hăy khiến mặt trời mọc lên cho chúng tôi". Nhà vua tự kiểm điểm các hành vi, các lời nói cũng như các ư nghĩ của ḿnh, thấy không có điều ǵ lầm lỗi, mới nhủ thầm: "Nguyên do tại đâu? Vua cho rằng có thể là do một cuộc căi lộn của các nhà sư nào đây, mới hỏi: "có vị sư nào ở trong thành phố hay không?" Tâu bệ hạ, tối hôm qua có người đến ngủ lại ở nhà ông thợ gốm". Nhà vua đốt đuốc cầm tay, đi thẳng tới nhà thợ gốm, chào hỏi Na Ra Đa, rồi kính cẩn ngồi xuống một bên, và thưa:

- "Na Ra Đa, dân chúng trong nước Xích Táo không thể làm các phận sự khẩn thiết của ḿnh.

Tại sao thế giới bị phủ đầy bóng tối ? Xin Ngài hăy trả lời tôi câu hỏi này ?".

Na Ra Đa kể cho vua nghe câu chuyện đă xảy ra, và nói: "V́ vậy mà tôi bị lăo đạo sĩ này rủa xả. Cho nên tôi cũng rủa xả lại rằng, tôi không có lỗi, xin cho kẻ có tội trong chúng tôi hăy mắc phải lời thề. Nhưng khi tôi rủa xả thầy đó, tôi nhận xét thầm xem ai sẽ mắc phải lời thề, th́ thấy rằng đầu của đạo huynh ḿnh sẽ bị vỡ làm bảy mảnh. Do đó, v́ thương xót ông ta, tôi không cho phép mặt trời mọc".

- "Nhưng thưa Đại đức, làm cách nào để thầy ấy tránh khỏi tai nạn này".

- "Ông ta có thể tránh khỏi tai nạn nếu chịu xin lỗi tôi".

Nhà vua bèn nói với Đê Va La:

- "Hay lắm, Thầy hăy xin lỗi đi".

Đê Va La đáp: "Tâu Đại Vương, ông bạn này đạp lên chiếu và lên cổ tôi, tôi không xin lỗi ông đạo tầm bậy đó".

- Thưa Đại Đức, hăy xin lỗi đi. Đừng làm như thế!.

- "Tâu Đại Vương, tôi không xin lỗi".

- Đầu Ngài sẽ bị vỡ làm bảy mảnh.

- Mặc kệ, tôi không xin lỗi.

Nhà vua nói: "Tôi chắc rằng Thầy không chịu tự ư xin lỗi".

Rồi nhà Vua nắm tay, nắm chân, nắm lưng, nắm cổ của đạo sĩ, đè xuống dưới chân của Na Ra Đa.

Na Ra Đa bảo:

- "Thôi thầy hăy đứng dậy, tôi tha lỗi cho Thầy".

Rồi Na Ra Đa nói với nhà vua:

- "Tâu Đại Vương, vị đạo sĩ này không chịu tự ư xin lỗi, hăy mang ông đến một cái hồ nào đó đừng xa thành phố lắm, đặt một khối đất sét lên đầu ông ta, bắt ông ta đứng dưới nước, ngập ngang cổ".

Nhà vua làm y theo. Na Ra Đa mới bảo Đê Va La:

- "Thưa Thầy, tôi sẽ giải tỏa sức thần thông của ḿnh để làm cho mặt trời mọc lên. Lúc đó, Thầy hăy lặn xuống nước, rồi trồi lên ở một chỗ khác, sau đó đi đâu tùy ư".

Ngay khi mặt trời mọc, vừa rọi tia sáng lên khối đất sét, khối đất liền vỡ thành bảy mảnh. Đê Va La lặn ngay xuống nước, rồi trồi lên ở một chỗ khác, và bỏ đi.

Bấy giờ, đức Đạo Sư mới dạy pháp thoại này, Ngài nói:

- "Này các Thầy, nhà vua thuở đó là A Nan Đà ngày nay, Đê Va La là Tích Xá đó, và Na Ra Đa chính là ta đây. Trước kia, ông ấy cũng đă bướng bỉnh như vậy".

Và Ngài giảng cho Trưởng Lăo Tích Xá nghe rằng: "Này Tích Xá, nếu một thầy Tỳ Kheo cứ nghĩ rằng: "Người ta chửi rủa tôi như thế này như thế nọ, người ta lấn lướt tôi như thế này như thế nọ, người ta cướp bóc của tôi như thế này như thế nọ, cứ nghĩ thế th́ không bao giờ hận thù tiêu tan được. Nhưng nếu không ôm ấp những ư nghĩ như vậy, hận thù sẽ chấm dứt". Rồi Ngài nói lên các bài kệ sau đây:

"Nó chửi tôi, nó đánh tôi, nó lấn lướt tôi, nó cướp của tôi: Ai ôm ấp ư nghĩ này, hận thù không bao giờ tiêu tan được.

Nó chửi tôi, nó đánh tôi, nó lấn lướt tôi, nó cướp của tôi: Ai không ôm ấp những ư nghĩ như vậy, hận thù sẽ tiêu tan".

Hết

 
(nguồn:
http://quangduc.com)

<< về trang Truyện Ngắn Phật Giáo >>