categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Các lối tuyên truyền xảo trá làm sao lung lạc được kiến thức loài người, một khi mọi người đă biết đem Chánh Pháp giác ngộ nhau.

Thuở xưa, có một vị quốc vương tên là Cảnh Diện, tánh t́nh thuần hậu, nhân đức ít ai bằng. Về phương diện chánh trị th́ Ngài thi hành những điều lợi ích cho dân chúng, và Ngài thường đem Phật pháp để giáo hóa nhân dân, nên trong thời kỳ ấy tŕnh độ đạo đức của mọi người lên mức khá cao; v́ thế từ trong triều cho đến ngoài dân sự đều đặng thái b́nh an lạc.

Nhưng trong thời kỳ ấy, trong triền c̣n một vài vị đại thần, tôn thời ngoại đạo, tin tưởng theo bọn tà sư do đó thường tranh luận với nhau; rốt cuộc ai cũng chấp thủ cho sự kiến giải của tôn giáo ḿnh thờ, lư thuyết chủ nghĩa ḿnh theo là đúng cả. Muốn chấm dứt t́nh trạng đó, nên vua thường suy tính và t́m ṭi một mưu chước ǵ, để cảm hóa những vị đại thần kia trở về đạo giác ngộ cứu cánh của chư Phật, và nhận thấy những sự kiến giảIicủa ḿnh lâu nay là sai lầm.

Th́ một hôm, các vị cận thần được lệnh phải đi t́m những kẻ mù từ thuở lọt ḷng, đem về cho vua. Được tin ấy, các quan trong triều cũng như dân chúng, ai nấy đều sanh nghi: vua sẽ thi hành những điều ǵ mới lạ chăng?

Sau hai ba ngày t́m kiếm, các vị đại thần dẫn về một tốp người mù. Người nầy vịn người kia, người kia nắm kẻ nọ đi vào sân rồng, trong ḷng anh nào cũng hồi hộp, không biết việc sắp xảy đến phước hay họa.

Sau khi nh́n qua tốp người mù, vua liền lớn tiếng truyền cho quần thần hay rằng: "Bổn ư của Trẫm là muốn thử xem mấy người mù này có biết ḿnh dáng con voi ra sao không? Vậy các người sai thị vệ dẫn họ đến chuồng voi, ra lệnh quản tượng kềm voi cho chắc chắn, đặng mỗi người lại gần rờ xem cho kỹ lưỡng, rồi dắt tất cả về đây để phúc tấu. - Nếu kẻ nào tả đúng h́nh dáng con voi, th́ Trẫm sẽ trọng thưởng".

Tốp người mù nghe thế, đều lộ vẻ vui mừng - ḷng tự hẹn với ḷng sẽ rờ xem thật kỹ càng, và hy vọng phen này chắc chắn sẽ được nhiều tiền bạc! Anh nào cũng tự hào xúc giác của ḿnh rất tinh tế, ư phân biệt của ḿnh rất tinh vi, xưa nay có hề sai khi nào đâu!

V́ thế, khi dắt đến chuồng voi anh nào cũng giành rờ trước; anh th́ rờ đụng cái ṿi, anh th́ rờ nhằm cặp ngà, anh th́ rờ đụng cái tai, anh th́ rờ nhằm hông, anh th́ trúng chân, anh th́ rờ đụng đuôi - Anh nào cũng rờ đi rờ lại thật kỹ lưỡng và trong ḷng đinh ninh rằng ḿnh đă biết đúng h́nh dáng con voi.

Xem xong, các vị cận thần dẫn tốp người mù trở lại trước vua để Ngài thẩm xét. Vua thấy vẻ mặt anh nào cũng lộ vẻ hân hoan, liền phán rằng: "Trẫm thấy các ngươi con mắt bóng quáng, v́ mù từ thuở lọt ḷng mẹ, chỉ nghe người ta nói đi nói lại, chớ chẳng biết h́nh dáng con voi ra thế nào. Nay tất cả tuy là không thấy, nhưng đă đến tận nơi mà rờ rẫm con voi rồi; vậy bây giờ mỗi người phải tả h́nh dáng con thú ấy ra sao? Nếu đúng, Trẫm sẽ ban cho nhiều tiền bạc để hộ thân.

Không đợi hỏi lần thứ hai, anh rờ đụng cái ṿi mau mắn trả lời:

- Thưa Bệ hạ, con voi h́nh như chiếc chiếu cuốn tṛn!

Anh rờ cặp ngà vội căi:

- Thế nào? Con voi giống chiếc chiếu cuốn tṛn à? Thôi sai rồi chính tôi đă rờ xem kỷ lưỡng. Con voi như cặp sừng trâu!

Anh rờ đụng lỗ tai voi phát cáu:

- Sao? Con voi lại giống cặp sừng trâu? Cũng sai bét! Con voi giống cái quạt! Chính lúc tôi xem nó quạt vào mặt mát rượi mà!

Anh rờ nhằm hông voi không thể nhịn được nữa:

- Các anh mù thật! Con voi mà bé nhỏ giống chiếc chiếu cuốn tṛn, giống sừng trâu, giống cái quạt ư? Chính tôi đă ôm sát lấy nó. Con voi như một bức tường bằng phẳng dài đến hai ba thước tây!

Anh rờ trúng chân voi, quơ tay lia lịa phân bua:

- Trật hết! Trật hết! Thôi nín đi, để tôi nói cho mà nghe. Con voi như cái cột nhà mời đúng! Chính tôi ôm thử giở lên không nổi đây nè! Con voi như cái cột nhà mới đúng! Thôi đừng căi nhau nữa!

Anh rờ nhằm đuôi voi năy giờ lặng thinh, nhưng bây giờ anh thấy đă đến giờ phút ḿnh cần phải cải chính.

- Thôi các anh ơi, nín đi! Để tôi nói cho mà nghe. Năy giờ các anh nói sai hết. Con voi h́nh như cây chổi. Chính tôi đă mân mê vuốt ve nó một hồi lâu.

Đám người mù ấy, ai cũng cho sự hiểu biết của ḿnh về h́nh dáng con voi là đúng, nên cứ nhao nhao căi vă nhau măi, có anh tức giận quá muốn trở gậy phan nhau. Thấy cảnh đó, từ vua cho chí quần thần không ai có thể nhịn cười được, có người cười đến tức bụng, có người cười đến chảy nước mắt...

Vua cười ngất bảo các quần thần: "Các khanh có thấy không? Trong bọn người này, kẻ nào cũng cho sự hiểu biết của ḿnh về h́nh dáng con voi là đúng. Nhưng thật ra, không kẻ nào nói đúng đặng sự thật của toàn thể con voi. Các ngươi đây cũng vậy, người nào cũng cho tôn giáo, học thuyết, chủ nghĩa ḿnh đă đúng với chân lư; nhưng sự thật chưa có người nào hiểu đặng toàn diện chân lư. Mà chỉ có đức Phật, mới là người sáng suốt giác ngộ được hoàn toàn sự thật vậy...

Các vị quần thần đều tỏ vẻ hổ thẹn cúi đầu.

Nhà vua Cảnh Diệp lập chước mà phá được sự kiến chấp sai lầm của các vị đại thần, và từ đó họ đều một ḷng chánh tín Tam Bảo, bỏ hẳn các thứ kinh sách của ngoại đạo tà sư chỉ lo nghiên cứu nội điển của Phật để tu hành, mong thoát kiếp trầm luân sanh tử.

Hết

 
(nguồn:
http://quangduc.com)

<< về trang Truyện Ngắn Phật Giáo >>