categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Hoàng đế Đại Lâm nh́n ra sân, màn sương c̣n dày đặc: Ủa, Vơ hộ giá sao chưa thấy? Th́ tiếng nhạc ngựa vừa đến. Một thanh niên bước xuống, chàng nai nịt gọn gàng trong bộ đồ săn thú trông oai phong nhưng không kém vẻ hào hoa.

Là Tiên Đ́nh vơ hộ giá của Hoàng đế Đại Lâm, chàng đă đẹp trai lại có vẻ tiên phong đạo cốt. Tuy được vua trọng dụng, Tiên Đ́nh vẫn gây nhiều thiện cảm với quần chúng. Nhất là chàng đă khuyên vua bỏ nhiều tội ác. V́ thế Tiên Đ́nh rất được ḷng dân, các bạn đồng liêu đều kính mến và thường gọi chơi là "bạch diện thư sinh".

Lịch sử của chàng như một giấc mơ. Người ta không biết Tiên Đ́nh con cái nhà ai? Chỉ nghe đồn miệng: cách 10 năm về trước, trong ban nhạc của nhà vua có một em bé mặt đẹp mà ca hay, nên một hôm sau buổi tấu nhạc Hoàng hậu cho tuyển em vào hầu cận ở hoàng cung. Tiên Đ́nh thông minh ư tứ nên hai vua đều thương cả.

Giữa lúc đang được cưng sủng th́ bỗng đâu tai bay họa gió đến với em. Một chuỗi ngọc châu quư của Hoàng hậu khi không, không cánh mà bay.

Hôm ấy sau buổi dạ yến, Hoàng hậu vừa trở về pḥng vừa cởi ra th́ không biết v́ sao xâu chuỗi mất biến. Trong pḥng riêng của Hoàng hậu trừ hai vua th́ chỉ có một Tiên Đ́nh ra vào. V́ vậy em bị bắt.

Quan tư pháp bộ h́nh để riêng một phiên xử vụ Tiên Đ́nh. Khi chủ ngục dẫn em ra, thoạt nh́n, quan bộ H́nh cũng phải yêu. Ngài ôn tồn: "Theo tuổi con th́ chưa có luật (em mới 12 tuổi). Vậy con có lấy chơi bỏ đâu th́ khai ra ta sẽ tâu vua tha tội cho. Nếu không khai chắc bị tra tấn con làm sao chịu được những h́nh phạt nặng nề, vậy con cứ khai đi ta sẽ châm chước cho.

Em cúi đầu lặng, vẻ mặt b́nh tĩnh có dáng suy nghiệm nhiều, lúc lâu em thưa:

- Thưa ngài, về vụ này một ḿnh con không thể lấy lọt được nên trong đây có bốn người ṭng phạm.

Mọi người đều nín lặng, nhất là quan bộ H́nh chăm chỉ nghe. Ông dỗ:

- Ừ, ai con cứ khai ra ta sẽ xử phân minh.

- Thưa ngài, nếu con đă khai th́ ngài phải mời cả bốn người chứ đừng vị t́nh chi cả.

- Ừ được rồi, con nói đi!

Giao hẹn xong, em khai trong vụ này có Hoàng tử Mạnh Đan, đại thần Trí Tuệ, phú ông Đức Trí và cô ca kỹ Dạ Lư Hương.

- Ủa sao bốn nhận vật em khai lại toàn những danh nhân trong nước cả. Thái tử Mạnh Đan là điện hạ của đương kim Hoàng đế, đại thần Trí Tuệ là tể tướng đầu triều, phú ông Đức Trí oai quyền sang trọng địch quốc, Dạ Lư Hương một danh ca tài sắc đương thời.

Từ cái ngạc nhiên này đến cái ngạc nhiên khác, bốn nhân vật em khai sao không dính dáng ǵ đến nhau cả. Nhưng không lửa sao có khói? Không lẽ thằng bé này dám khai dựng đứng? Coi bộ nó nói chắc chắn lắm mà... năm sáu dấu hỏi trong ḷng mọi người, nhất là rắc rối cho quan tư pháp. V́ thế vụ xử đành đ́nh lại, và dĩ nhiên quan tư pháp tâu lên chúa thượng.

Vua và Hoàng hậu rất lấy làm lạ. Cho hỏi Đông cung cũng tức cười rồi v́ tính hiếu kỳ ngài muốn đi cho biết.

Đại phàm việc ǵ vừa vừa th́ người ta mới tức bực chớ những cái không ngờ mà xảy ra th́ họ tức cười hơn. Nhất là trong vụ này lại có nàng Dạ Lư Hương. Cái nhan sắc khuynh thành của cô ca kỹ đă làm cho ba ngài quên đi cái bực ḿnh. Thái tử, Đại thần, Phú ông ngồi nh́n sững Dạ Lư Hương nét mặt buồn của người đẹp càng đẹp lạ, các ngài đồng nghĩ: Không biết thằng bé này vô tâm hay hữu ư, mà nó khai kèm Dạ Lư Hương vào đây thật diệu kế. Thật thế nếu không có cô Dạ Lư Hương ngồi đó th́ em bé phải biết tay ba ngài. Nhưng nhờ vậy, Hoàng tử khoan hồng hỏi Tiên Đ́nh: con có dại lấy chơi th́ trả lại ta sẽ tâu Hoàng hậu tha tội cho, chứ sao con dám khai cho ta hử? Trước mặt người đẹp dù sao Phú ông cũng không lẽ hung hăng, ông nh́n Tiên Đ́nh: Này em, em ngó lại qua đây có khi nào vào Hoàng cung đâu, huống chi chỗ pḥng riêng của Hoàng hậu sao em lại khai rắc rối cho qua thế? -Dạ Lư Hương e lệ trước quư ngài nàng cũng dịu dàng: Này em coi có bao giờ chị gặp em đâu mà em lại đi khai lựng lựng cho chị tội quá!

Trí Tuệ đại thần ngồi yên lặng, ông đang suy nghĩ: Lạ thật, không biết ai bày mà nó lại khai ta với ba người này thật vô lư quá, ông có ư tức nhưng khi nh́n thấy Tiên Đ́nh th́ ư tức giận của ông tiêu ngay. Mặt nó thông minh thế kia, xinh quá ai mà không yêu! Nó khai rắc rối cho người ta rồi ngồi tự nhiên tự tại. Ừ, sao nó không khai cho bọn cung nữ lính tráng trong cung, lại lựa bốn người nhất hạng trong nước mà khai? Lạ thật! Vậy để ta b́nh tĩnh suy nghiệm kỹ may ra manh mối chăng?

Từ khi nghe Thái tử bị liên quan vào việc này, tuy Hoàng hậu không nghi nhưng rất buồn, Ngài truyền nhiều lính Ngự lâm đi khắp nơi dọ hỏi. Mấy chục cung nhân giả dạng thường dân cũng phân đi các ngả ḍ xét.

Phú ông khi có lịnh quan mời, Phú bà rất lo sợ, một mặt sai gia nhân đi kiếm và bỏ tiền thuê người rải tán mọi ngả, đón đường để hỏi t́m.

Dạ Lư Hương một danh ca được nhiều vương hầu bá tước để ư, nhưng nàng c̣n chưa ghé mắt xanh. Nay nghe Dạ Lư Hương bị bắt, các ngài bết bát cưỡi ngựa rong xe thân hành lùng khắp tất cả, từ thành nội thành ngoại, các thôn quê, những ngả đường, hiệu cầm đồ, nhà bán ngọc v...v... ai cũng tâm niệm cho ḿnh t́m ra th́ được người đẹp để ư.

Suốt mấy hôm Trí Tuệ đại thần không nhắm mắt, ông suy nghiệm măi, rồi đến một hôm cách ba ngày sau ông tin cho quan bộ H́nh biết là: xử vụ này phải mời cả Chúa thượng, Hoàng hậu cùng tất cả bá quan chứng kiến.

Hôm sau khi công chúng tề tựu đông đủ, Đại thần đứng lên dơng dạc hỏi: Tâu Thánh thượng, trong pḥng Hoàng hậu trừ Tiên Đ́nh ra, ngài có nuôi con vật nào không? Câu hỏi của Đại thần như một tiếng trống dội mạnh, cả hai vua đều thốt:" À hay Lệ Nô? Có lẽ Lệ Nô". Thế là một toán Ngự lâm vội vàng chạy vào hậu cung... th́ trên một cây nhăn cành lá sum sê, đấy, gia đ́nh của Lệ Nô, quả nhiên chuỗi ngọc treo ṭn ten trên cành cao. Lệ Nô là một con khỉ cái rất tinh khôn cũng được hai vua thương lắm. Thái giám dâng chuỗi ngọc ra, đức vua đưa lên cao cho mọi người xem. Ai cũng khen tài của quan Đại thần. Nhưng người ta không khỏi ngạc nhiên cái việc em bé khai, nhất là quan Đại thần Trí Tuệ. Ông liền xoay lại hỏi em v́ lư do chi em khai như vậy?

Tiên Đ́nh đứng lên hùng dũng thưa :

- "Thân con thơ dại tứ cố vô thân, may được vua thương cho vào hầu cận, rủi mất ngọc, Hoàng hậu nghi con cũng phải, v́ cung ngài chỉ một ḿnh con được ra vào. Đă bị nghi, nếu con nói quanh quẩn chắc các ngài nổi xung thế nào cũng bị tra tấn, con bé bỏng làm sao chịu được cực h́nh? E phải chết oan! Con nghĩ: Nếu khai mạo cho Thái tử th́ Hoàng hậu đủ uy thế, cung nga thể nữ nhiều, ngài sẽ cho đi t́m ngọc. Phú ông giàu sang địch quốc, nếu khai ông dính dáng vào vụ này th́ Phú bà phải thuê người ḍ xét. Cô Dạ Lư Hương bị bắt th́ các công tử nóng ruột thi nhau đi t́m giùm. C̣n đại thần Trí Tuệ là quan công minh xưa nay, may nhờ trí sáng của ngài xét nghiệm có thể ra manh mối...

Mọi người đều ngạc nhiên và khâm phục trí thông minh của em. Có người cảm động đến rơi nước mắt.

Sau vụ t́m ra ngọc, hai vua càng thương quí, cho em học hành và dĩ nhiên Tiên Đ́nh học rất thông minh, đến năm 20 tuổi th́ văn vơ toàn tài, hiện nay tức Lă Tiên Đ́nh vơ hộ giá của Hoàng đế Đại Lâm.

Cuộc lạp du (Đi săn bắn) hôm nay do Tiên Đ́nh tổ chức đơn sơ v́ chàng đă tâu trước với đức vua nhân việc săn bắn ở Mă Lạp Sơn sẽ bàn nhiều quốc sự.

Săn bắn là thú thích của ông vua gian hùng hiếu sắc ấy. Nhưng đă mấy năm nay Tiên Đ́nh lên giúp vua chàng thường can vua, không để vua chơi những tṛ hung bạo.

Thế mà hôm nay chàng lại tổ chức đi săn khiến vua ta rất bằng ḷng. Màn sương c̣n đọng, bạc cả ngàn cây. Hai con bạch mă song song trên đường thiên lư, hướng về Mă Lạp Sơn.

Vua mặc thường phục, theo sau vài tên Ngự Lâm không xuất sắc.

Tiên Đ́nh đăm chiêu nh́n khoảng đường khúc chiếc quanh co. Đă đôi ba phen chàng trả lời bâng quơ không ăn khớp câu hỏi của Chúa thượng. Nhưng bạo chúa làm sao đọc được những ư niệm tế nhị trong đôi mắt của vị thiếu niên anh tuấn ấy??? Rồi không hiểu sao? Hay chàng đă thấy ǵ? Bỗng nhiên Tiên Đ́nh quất ngựa chạy, chạy mau, vua cũng chạy theo, ngựa chàng cứ phi lên, ngựa vua cũng thế, hai anh Ngự lâm bất giác cũng chạy theo nhưng không kịp nữa. Con đường đến núi quanh co nhiều ngả quá, họ trông theo dấu bụi để t́m nhưng vẫn chịu t́m không thấy. Hai anh ngơ ngác nh́n nhau, được cái họ tin ở tài quan Vơ hộ giá chắc không để Chúa thượng phải lâm nguy.

Hai chúa tôi năy giờ cứ loanh quanh măi t́m đường, nhưng càng t́m h́nh như lại càng đi sâu vào núi. Có lẽ xa lắm rồi, nơi đây không có dấu chân người. Vua hơi chột dạ, nhưng được Tiên Đ́nh b́nh tĩnh nên ngài đỡ lo.

Không biết đă mấy giờ? Cơn nắng lên cao lắm, xuyên qua những cành cổ thụ. Trên nét mặt Tiên Đ́nh nổi lên nhiều đường gân, môi chàng mím lại... Vua mệt nhiều, mồ hôi ướt như tắm, ngựa cũng uể oải v́ nắng gắt. Tiên Đ́nh tâu vua xin dừng ngựa nơi đây cho định thần và đỡ mệt. Vua nằm dài trên tảng đá dưới cây cao rồi ngủ mê như chết. Chàng vén tay áo lên trong đôi mắt cháy đỏ v́ hận thù... Phải chăng chàng đă thấy ǵ trong cánh tay nơn nà như ngọc chuốt ấy? Hai cái sẹo to nổi lên hai chữ "phục thù"... Rồi cả một khung cảnh diễn lại tuy mơ hồ từ ngày chàng c̣n bé... nhưng càng theo tuổi lớn lên lại rơ thêm.

Ngày ấy, khi vua cha bị Hoàng đế Đại Lâm chiếm ngôi, mẹ con chàng được một vị trung thần pḥ đi lánh nạn. Năm ấy Tiên Đ́nh mới lên sáu, chàng c̣n nhớ câu nói đầy uất hận của phụ vương: "Than ôi! Nếu Hương Trinh là trai th́ thù này mong báo được, ta vô phước sinh Hương Trinh, thôi c̣n nói ǵ nữa!?". Tuy mới 6 tuổi, Hương Trinh cũng biết tủi ḿnh trước lời Phụ hoàng than. Không chịu nhục và bắt đầu nuôi chí nguyện, nàng khắc ngay hai chữ "phục thù" vào cánh tay để nhớ măi.

Trong những ngày mẹ con lánh nạn, Hương Trinh nhớ rơ lắm. Nhớ những khi mẫu hậu cầm tay dặn con qua hơi buồn thảm: "Con ơi! Bốn năm trước khi Phụ hoàng bị cực h́nh, cha con có than: Không con trai để phục thù" nhưng giờ đây mẹ lại mừng v́ con là gái. Mẹ là Phật tử, được tắm trong bể cả từ bi của Phật, v́ thế không bao giờ muốn con nuôi chí ấy. Lâu nay mẹ chờ con đủ trí khôn mẹ mới nói: Con ạ! Lấy ân trả oán th́ oán mới tiêu, lấy oán trả oán, oán kết thêm nhiều, vả lại mẹ khuyên con nên thấy cảnh gia đ́nh ḿnh tan nát, th́ đừng gieo rắc sự tan nát cho kẻ khác, mẹ chỉ khuyên con như thế... rồi v́ không chịu được sơn lam chướng khí, Hoàng hậu đă băng hà trong núi sâu giữa đêm mưa gió tơi bời. Cựu thần an táng Hoàng hậu xong, rồi không lâu, tuổi già cũng đưa con người trung thần ấy về nơi cơi chết. Những tấm màn đen dày đặc phủ lớp này lớp khác lên đời công chúa thơ ngây, mất lần hết những t́nh thương yêu. Một ḿnh Hương Trinh sống bơ vơ giữa núi rừng hoang vu. Trong huyết quản của Công chúa trộn lẫn hai ḍng: Mẹ là Phật tử phụng sự từ bi, cha thuộc Bà La Môn giáo, tính cương quyết và hiếu chiến. Cương quyết của Công chúa giống cha. Hương Trinh cải trang (giả trai) rồi lần về đồng nội. Nhờ mặt đẹp ca hay đă tiến cử em sung vào ban nhạc kịch đồng ấu của tân quân. Rồi mối thù cũng như tuổi tác mỗi ngày lớn lên. Hương Trinh chờ cơ hội. Và nàng đă sắp đặt cơ hội trong cuộc lạp du hôm nay.

14 năm nuôi chí nguyện, sống trong lo sợ hồi hộp, chịu nhiều oan trái... cơ hội chỉ đến trong giờ phút này. Hương Trinh run lên, khi h́nh tướng tiều tụy của Phụ Hoàng nh́n mẹ con lần cuối cùng. Nàng nóng bừng đôi má v́ câu than của Tiên vương... Kẻ thù làm tan nát gia đ́nh, tan nát hạnh phúc của nàng nằm sờ sờ trước mặt. Hương Trinh vận hết sức lực tuốt kiếm ra... Linh hồn Tiên Vương đang mỉm cười sung sướng v́ thấy nàng không kém con trai.

Nhưng than ôi! Lưỡi kiếm sáng vừa ra khỏi vỏ th́ bóng mẫu hậu hiền dịu hiện ra... "Mẹ là Phật tử được tắm trong bể cả từ bi mẹ không muốn con nuôi chí phục thù..." nghe cha th́ bỏ mẹ, nghe mẹ th́ phụ cha, hai chí hướng trái ngược của mẹ và cha dằng co trong ḷng người con hiếu. Tay bủn rủn, nàng cảm thấy thanh kiếm nặng nề cầm không muốn nổi. Nhưng h́nh ảnh Tiên Vương lại hiện ra, hai cánh tay người cha yêu quí bị kẻ thù trói chặt, nàng c̣n bé, nắm áo mẹ đứng xa xa, Mẫu Hậu v́ khóc to đă bị lính nạt nộ. Nét mặt Phụ Hoàng tiều tụy, tiếng than đầy uất hận : "Ta vô phước sinh Hương Trinh! Th́ c̣n mong ǵ?".

Mặt nàng nóng rần, khí hận xung lên, hiếu tâm kích phát dữ dội trong ḷng. Hương Trinh rít lên: "Không thể dụ dự hèn yếu nữa, 14 năm trời ta chỉ trông có một chút này. Đại Lâm, ngươi phải đền tội. Ngươi đă giết Phụ Hoàng ta, ta phải giết ngươi, ngươi đă làm cho gia đ́nh ta tan nát ta phải làm gia đ́nh ngươi tan nát lại. Nghe chưa Đại Lâm!" Lưỡi kiếm Hương Trinh vừa chém mạnh xuống... th́ ôi! Bàn tay hiền mẫu lại dịu dàng đưa ra:... "Con ạ, hăy lấy ân trả oán th́ oán mới tiêu. Đem oán trả oán th́ oán kết thêm nhiều... Mẹ không muốn con gieo rắc nỗi đau khổ cho kẻ khác...".

Hương Trinh tưởng tượng khi Đại Lâm chết, một nhóm cựu thần sẽ thời cơ khởi nghĩa giam Hoàng Hậu, hại Đông Cung v.v... gia đ́nh tan nát... thêm vào đấy muôn dân đồ khổ điêu linh v́ chiến tranh... ba, bốn năm nay từ ngày nàng giúp tay với kẻ thù để trị nước, mục đích nàng chỉ muốn trăm họ được an, nay nếu v́ thù riêng, sẽ không khỏi xáo trộn cuộc sống thanh b́nh của quần chúng. Rồi vô số gia đ́nh cũng tan nát theo... điều mà mẫu hậu không muốn, đă tha thiết khuyên nàng.

Hương Trinh nhẩm lại: "Ngươi đă giết cha ta, ta phải giết ngươi, ngươi đă làm gia đ́nh ta tan nát, ta phải làm cho gia đ́nh ngươi tan nát lại... Ồ sao mà hèn quá, ta nuôi chí nguyện 14 năm để làm cái việc hèn ấy ư".

Giọt nước Từ bi của Phật đă làm dịu ngọn lửa hận thù, tâm trí nàng lần lần b́nh tĩnh. Hương Trinh nh́n lại Đại Lâm, một ông già gần 60 tuổi, cḥm râu đế vương điểm hoa râm tuy hănh diện vênh lên, nhưng giấc ngủ vô minh đă làm con người thành thây chết. Nàng nghĩ: Nếu ta hại người thất thế thật không phải khí tượng anh hùng. Và lại ngai vàng đă dày ṿ tâm trí kẻ gian hùng không ít, mà thời gian cũng tàn phá sức lực ông đă nhiều rồi, đợi ǵ ta phải giúp thời gian kết liễu đời ông? Thôi ta tha cho.

Giấc ngủ nặng nề v́ nặng nhọc nắng bức, Đại Lâm nằm nhừ, mồ hôi nhễ nhại, ông ú ớ trong mơ... Hương Trinh tra kiếm vào vỏ. Thức vua dậy: Tâu Chúa Thượng đường về hạ thần đă t́m ra.

Vua bàng hoàng mở mắt: Ồ may quá! Quả nhân vừa thoát cơn ác mộng. Vua quẹt mồ hôi, tiếp: quả nhân mơ thấy con gái cựu Hoàng vác kiếm đuổi trẫm.

Lă Tiên Đ́nh buông mắt nh́n xa, trong nét thu ba của vị anh hùng căng quắt (con gái) đượm một vẻ buồn khó tả.

Chàng nh́n vua: Oai danh bệ hạ lừng lẫy bốn phương, một người con gái đuổi bệ hạ sợ chạy sao?

Vua vuốt râu chữa thẹn: Ừ mộng mị nhiều khi biến tướng (không thật, thấy lớn hoá nhỏ, nhỏ hóa lớn, v.v...).

Lă Tiên Đ́nh nghiêm nét mặt: Nhưng giá như thật, Công Chúa tính chuyện phục thù th́ Chúa Thượng nghĩ sao?

Linh tính đế vương cũng có một phần nào trong người con gái ấy. Đại Lâm ngờ vực nh́n Lă Tiên Đ́nh, thấy vua thất sắc, chàng thương hại, rồi như một nhà hùng biện, Tiên Đ́nh đứng lên kể hết sự t́nh...

Vua hoảng hốt kinh ngạc và cảm động trước cử chỉ cao thượng của Hương Trinh và đức độ từ bi của cựu Hoàng hậu... thần lương tâm đă trở về với con người tham vọng. Đại Lâm như một tội nhân, ông quỳ xuống: Quả nhân c̣n biết nói sao cho hết sự ăn năn của tội ác, thôi giờ đây trẫm xin giao lại đất nước để công chúa...

Tiên Đ́nh vội đỡ vua dậy: Bệ hạ yên tâm, tôi sẽ đưa đường ngài về để phục vụ muôn dân, c̣n đất nước là của chung. Ngài làm cũng như tôi. Nhưng tôi chỉ khuyên Ngài: muốn củng cố giang sơn phải triệt để thực hành phước thiện. Thưa Ngài: lấy nhân ái để giữ ǵn đất nước là khí tượng của Thánh quân, lấy bạo tàn duy tŕ ngôi báu là hành động của bạo chúa.

Đại Lâm cúi đầu ngượng ngạo ông thở dài, Tiên Đ́nh tiếp: Bệ hạ đừng ngại, trong Khế Kinh dạy: có hai hạng người được Như Lai tán thán: 1- Là người biết sợ tội phước tin nhân quả nên không bao giờ dám gây tội ác. 2- Là người chót làm tội ác, rồi biết sợ nhân quả mà ăn năn, nguyện chừa bỏ mà lấy công chuộc tội, thi ân cứu khổ cho mọi người v.v... cả hai đều được gọi là "đại trượng phu". Hối hận, hổ thẹn, cảm động, kính phục... xáo trộn trong ḷng. Đại Lâm bơ phờ ngẩng nh́n Lă Tiên Đ́nh với tấm ḷng tri ân.

Trên đường về, lại song song hai ngựa, nhưng chúa tôi hai ḍng tư tưởng khác nhau.

Buổi thiết triều hôm nay sao mà buồn bă thế? Quân vương bâng khuâng như mất đi một vật ǵ quư giá. Mọi người cũng đều mặc cảm như thiếu một cái ǵ quen biết lâu nay.

Nhưng khi câu chuyện Lă Tiên Đ́nh là công chúa Hương Trinh đă công khai khi Hoàng đế Đại Lâm kể lại, th́ bá quan đều chưng hửng cũng như sự kinh ngạc và cảm động kính phục chí khí đức độ của vị nữ anh hùng.

Đại Lâm tiếp: Thật thế, chỉ có lấy ân mà trả oán th́ oán mới tiêu, lấy oán trả oán th́ oán kết thêm nhiều. Nếu công chúa chiêu binh đem về phục thù th́ trẫm không bao giờ chịu thua. Nhưng cựu Hoàng hậu đă dặn con: "Lấy nước từ bi dội lên lửa hận" th́ quả nhân há không bằng một phu nhơn sao? Vậy trẫm cũng nhờ giọt nước từ bi rửa sạch ḷng tham vọng... Thôi giang sơn trả về cho công chúa. Phiền các khanh ra dinh quan vơ hộ giá thỉnh người vào đây.

Bá quan nôn nả ra đi. Nhưng đến nơi th́ cửa văn pḥng đóng chặt thanh bảo kiếm Tiên Đ́nh thường mang, đă treo sẵn trước cửa, là câu trả lời dứt khoát việc không có mặt của nàng.

Phải chăng Hương Trinh biết trước nên nàng đă yên lặng giă từ ngai vàng để đi t́m một cái ǵ cao đẹp hơn?

Hết

 
(nguồn:
http://quangduc.com)

<< về trang Truyện Ngắn Phật Giáo >>