categories: phat phap, phật pháp, thuyet phap, thuyết pháp, phap am, pháp âm, thuyết pháp sư, giảng đạo, giang pháp, thuyet giang phap, thuyết giảng đạo, mp3 thuyết pháp, mp3 thuyet phap, thuyết pháp cd, thuyet phap cd, Phật Thuyết Kinh A Di Đà, Khai Thị, Tinh Hoa Tinh Độ, mp3 thuyết pháp Tinh Hoa Tịnh Độ, phat hoc, phật học, ton giao, mp3 thuyết pháp Hé Mở Cửa Giải Thoát, mp3 thuyet phap Tinh Hoa Tinh Do, mp3 thuyet phap He Mo Cua Giai Thoat, thuyết pháp Bố Thí Cúng Dường, thuyet phap Bo Thi Cung Duong, tôn giáo, Tinh Do, pháp môn Tịnh Độ, chùa Tịnh Độ,Tịnh Độ, Tu Vien, Tu Vien Temple, Tu Vien Tu, Niem Phat Duong, Tu Viện, Niệm Phật Đường, Tu Viện Tự, Tầm Sư Học Đạo, Bổn Tánh Hoàn Nguyên, name: Tu Vien, giang dao, giảng đạo, tam linh, tâm linh, tiem hieu ton giao, tiềm hiểu tôn giáo, hanh phuc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đ́nh, cau sieu, cầu siêu, sieu do, siêu độ, cau an, cầu an, thien chua va phat, thiên chúa và phật, cong giao phat giao công giáo phật giáo, vang sanh, văng sanh, trong một kiếp, nhứt kiếp, nhất kiếp, phóng quang độ, cực lạc quốc, cơi cực lạc, niệm Phật nhứt tâm bất loạn, hồng danh đức Phật A Di Đà, sanh về Cơi Phật, sanh ve Coi Phat, phép tu, phep tu, pháp tu Tịnh Độ, tu hoc, tu học, phat tu, phật tử, giai thoat, giải thoát, luc lam trung, lúc lâm trung, luc sap chet, lúc sắp chết, tren giuong benh, trên giường bệnh, niem phat, niệm phật, niem A Di Đa Phat, niệm A Di Đà Phật, A Di Da Phat, A-di-da phat, A-di-đà, Amitaba,Amitābha, Amitabha, viet nam phat giao, Việt Nam Phật Giáo, Vietnamese buddhism

 

Thuở xưa, bên cơi Thiên Trúc, có năm anh em phú thương kia cử hành một cuộc lễ tế long trọng, và nhằm cơ hội này mới tổ chức một cuộc bố thí vỉ đại giúp mọi người nghèo khổ.

Ai ai đều hoan hỷ và đồng thinh tán dương cuộc bố thí hy hữu, số tài vật thí ra thật nhiều, quá sức tưởng tượng.

Cuộc lễ vừa chấm dứt th́ từ đâu một con chồn đèn lại chạy đến. Nửa thân của chồn đă trổ màu vàng lóng lánh và nửa thân th́ lông c̣n giữ màu xám như thường. Chạy đến dưới đàn hành lễ, chồn lăn tṛn dưới mặt đất mấy ṿng, rồi đứng dậy nói cùng mấy người dự lễ như vầy:

- Các anh chị đều phạm tội vọng ngữ cả! Nào có hiến tế chi đâu?

- Sao ngươi dám quyết là chẳng có? Gia chủ đă thí cho kẻ nghèo vô số tài vật ai lại c̣n chẳng biết! Này ngươi phải nhớ rằng đây là cuộc bố thí hy hữu trên cả thế gian.

Nghe nói như vậy, chồn đứng nhóng hai chân, rồi chậm răi nói rằng:

- Các anh hăy lắng tai nghe, tôi thuật lại chuyện này! Trước đây, trong một làng hẻo lánh, có hai vợ chồng cư sĩ kia rất nghèo mà phải nuôi cả con và dâu. Họ nghèo đến nước túng thiếu trọn năm và nhờ láng giềng thương xót mà giúp đỡ không biết bao nhiêu lần.

Vận rủi dập dồn. Từ đâu không ai rơ, hạn hán thoạt xảy đến, thiêu hủy hết cỏ cây. Nạn đói lan tràn khắp thôn quê và thành thị trong ba năm liên tiếp. Thật là vận khứ lôi vang tiến phước bia! Gia đ́nh của cư sĩ đă lâm vào cảnh khốn cùng không bút nào tả được. Cả nhà đă nhịn đói trọn ba ngày.

Buổi sáng kia v́ đói quá, cư sĩ mới vét khạp gom nhóp được một nắm bột lúa mạch. Cư sĩ bèn đem ḥa với nước lă, nấu chín thành bánh, chia ra bốn phần: cho ḿnh, cho vợ, cho con và con dâu. Khi cả nhà xúm lại để ăn phần bánh tí ti cho đỡ đói, th́nh ĺnh có ai gơ cửa. Cư sĩ vội bước ra mở và trông thấy một người khách lạ.

Nên biết rằng, theo cổ tục của xứ Thiên Trúc, th́ bổn phận của gia chủ phải tôn trọng bất cứ khách nào đến nhà. Khách là hóa thân của Thượng đế th́ phải kính nhường cho xứng địa vị cao quí ấy.

V́ bổn phận, cư sĩ cúi ḿnh chào khách thưa rằng:

- Xin mời Ngài bước vào và chúc Ngài được vạn phúc.

Sau lúc khách đă an tọa, cư sĩ bèn đem dâng phần của ḿnh. Khách dùng trong phút chốc là hết miếng bánh rồi nói rằng: "Thí chủ hại ta đó! Nhịn đói mười hôm, nay ăn một miếng bánh th́ đói lại càng đói thêm".

Nghe vậy, bà chủ nhà xin phép chồng đem luôn phần bánh của ḿnh dâng cho khách. Nhưng cư sĩ biết vợ đă đói quá nên ḷng chẳng nỡ... Bà vợ cố van lơn: "Tội nghiệp! Thấy ông đói quá, tôi thật cầm ḷng không được! Ta hữu phúc có nhà có cửa, vậy ta có phận sự giúp kẻ lỡ đàng. Tôi là vợ, ông không c̣n chi th́ tôi phải giúp thêm". Bà liền dâng phần bánh của ḿnh. Khách dùng luôn, rồi cũng than rằng chưa hết đói. Người con trai của gia chủ bèn thưa rằng: "Xin cha hăy dâng phần bánh của con đi! Đó là con phải giúp cha thi hành nhiệm vụ". Rồi khách lại dùng miếng bánh thứ ba mà cũng c̣n than đói. Người dâu của cư sĩ đem dâng luôn phần bánh của ḿnh. Xong việc, khách mời vừa ḷng, chúc phúc cho gia chủ rồi từ tạ ra đi...

Trong đêm ấy, cả gia đ́nh bị đói cả nên kiệt lực. Bốn người đều qua đời.

Qua ngày sau, có dịp tạt qua làng đó, chính ta đây đă ghé vào cái nhà bất hạnh ấy. Thấy c̣n rơi rớt một chút bột trên mặt đất ta vội lăn ḿnh trên bột, và bột ít quá nên sắc lông của ta mới trở màu vàng được có nửa phần thôi.

Than ôi! Từ đó đến nay ta bôn tẩu khắp bốn phương trời xa lạ, ḷng thầm ước dự một cuộc hiến tế vĩ đại thứ nh́, nhưng mà ngày tháng trôi đi, đă biết mấy thu mà ta chưa măn nguyện. Thứ bột vàng quí ấy dường như đă tuyệt trên cảnh sắc Ta bà... Hiện thời, màu vàng lóng lánh chỉ nhuộm được nửa thân ta. V́ cớ đó ta quyết rằng đây chẳng phải là một cuộc hiến tế thích đáng.

Hết

 
(nguồn:
http://quangduc.com)

<< về trang Truyện Ngắn Phật Giáo >>