GN - Bà rùng mình vì một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tai ù đặc, đầu cơ man cánh sao bay loạn xạ...

	Ám ảnh

Ám ảnh

Ảnh chỉ mang tính minh họa

GN -Rau muống, bao nhiêu? - Vẫn ngồi trên xe máy tay ga, cô gái dùng chân trái đeo giày đỏ cao gót gạt chân chống phụ, buông giọng the thé làm bà bán rau giật nảy mình.

- Vâng. Ba nghìn một mớ. Còn ba mớ, cháu lấy nốt nhá? - Bà lật bật giở túi ni-lông để nhét rau vào - Thôi, cô bớt cho, còn tám nhá.

- Ế mà đắt thế. Hai nghìn, lấy hai mớ - Cô gái càu nhàu kẻ cả.

- Vậy cô chỉ lấy bảy nghìn - Bà nhìn cô gái với giọng gần như cầu khẩn - Còn có ba mớ lấy nốt cho cô, cô rét quá.

- Lắm mồm. Hai mớ là hai mớ, bốn nghìn.

Vừa nói, cô gái vừa thả hai tờ hai nghìn xuống rổ rau, cúi vơ hai mớ rau thả vào túi nhựa gài phía hông xe. Bà nài nỉ:

- Còn một mớ cháu lấy nốt, cô xin thêm một nghìn thôi.

Cô gái gắt gỏng:

- Bà già nhiều chuyện, bán luôn đi cho rồi. Có mớ rau nát mà cố ngồi để nhăn răng à!

Nói rồi, cô ta mở ví lấy tiếp một nghìn buông xuống. Tờ tiền bay ra ngoài rổ.

Bà run run vì rét, lần cạp quần cất mấy tờ tiền lẻ. Nhìn theo cô gái thấy chân chống vẫn chưa gạt lên, chĩa xiên xiên xuống gần sát mặt đường, bà toan đứng dậy để gọi với theo, nhưng rồi bà lại lần chần. Bà bực vì thái độ cô ta. Thây kệ, hơi sức đâu mà làm phúc cho cái của ấy. Có lẽ nó chỉ nhỉnh hơn cháu gái của bà vài tuổi mà lời lẽ cộc cằn, thô lỗ hết sức. Dáng điệu, ăn mặc đến chiếc xe đi rõ là sang mà kì kèo từng đồng, từng cắc. Sao lại có người keo kiệt, chanh chua đến thế!?

Vác chiếc đòn quang trên vai, bà lần hồi qua đoạn đường gồ ghề ổ gà và trơn nhớp nhúa. Một đám đông đang xúm xít ven  đường. Những tiếng xì xào rộ lên:

- Chắc mũ bảo hiểm đểu, đập đầu xuống máu mới ra nhiều thế, liệu đến viện có kịp không?

- Tiếc nhỉ! Con Lead mới cóng cựa. Chắc chưa quen tay ga.

- Chán cho đoạn đường, bao giờ mới xong cho dân được nhờ…

Nhìn qua khe trống, bà thấy mấy anh công an đang đo đo đạc đạc. Chiếc xe nằm chềnh ềnh, vệt máu còn tươi, chảy dính vào mớ rau muống xanh và lòng đỏ của trứng. Một chiếc giày đỏ nằm chỏng chơ.

Bà rùng mình vì một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tai ù đặc, đầu cơ man cánh sao bay loạn xạ. Đòn gánh rơi xuống đường…

Sau khi được sơ cứu ở bệnh viện, bà được con cháu đón về nhà. Đến nửa tháng sau, đầu óc bà vẫn ong ong, miệng đắng ngắt. Con cháu lo thắc thỏm vì bà luôn thở dài, đêm ngủ thường ú ớ như gọi ai đó.

Ba giờ đêm hôm rằm, bà gọi đứa cháu:

Dậy, dậy mau đưa bà lên chùa. Sáng bảnh mắt rồi, chết cha tôi không!?

Đoản văn của Đào Đức Hanh


Về Menu

Ám ảnh

佛法怎样面对痛苦 放下凡夫心 故事 천태종 대구동대사 도산스님 佛教算中国传统文化吗 อ ตาต จอส 元代 僧人 功德碑 Đức tin Tam bảo nơi an trú tâm linh 梁皇忏法事 佛教教學 Bùi Giáng và những chuyện chưa kể 曹村村 每年四月初八 築地本願寺 盆踊り 墓地の販売と購入の注意点 金宝堂のお得な商品 一日善缘 禅诗精选 忍四 僧人心態 飞来寺 อธ ษฐานบารม Chuyện Tám nhánh phong lan của ôn Già 迴向 意思 佛教蓮花 横浜 永代供養墓 精霊供養 皈依是什么意思 川井霊園 Chùa Tam Bảo Đà Nẵng 曹洞宗総合研究センター ù 雷坤卦 白佛言 什么意思 Dù ở đâu con cũng cần mẹ Chữa bệnh bằng trái tim và tâm linh ก จกรรมทอดกฐ น อธ ษฐานบารม 緣境發心 觀想書 香炉とお香 thứ 霊園 横浜 仏壇 通販 ส วรรณสามชาดก Ăn uống chánh niệm để nuôi dưỡng 福生市永代供養 仏壇 おしゃれ 飾り方 Ẩm thực văn hóa 사념처 阿那律 Ẩm thực văn hóa