GN - Bà rùng mình vì một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tai ù đặc, đầu cơ man cánh sao bay loạn xạ...

	Ám ảnh

Ám ảnh

Ảnh chỉ mang tính minh họa

GN -Rau muống, bao nhiêu? - Vẫn ngồi trên xe máy tay ga, cô gái dùng chân trái đeo giày đỏ cao gót gạt chân chống phụ, buông giọng the thé làm bà bán rau giật nảy mình.

- Vâng. Ba nghìn một mớ. Còn ba mớ, cháu lấy nốt nhá? - Bà lật bật giở túi ni-lông để nhét rau vào - Thôi, cô bớt cho, còn tám nhá.

- Ế mà đắt thế. Hai nghìn, lấy hai mớ - Cô gái càu nhàu kẻ cả.

- Vậy cô chỉ lấy bảy nghìn - Bà nhìn cô gái với giọng gần như cầu khẩn - Còn có ba mớ lấy nốt cho cô, cô rét quá.

- Lắm mồm. Hai mớ là hai mớ, bốn nghìn.

Vừa nói, cô gái vừa thả hai tờ hai nghìn xuống rổ rau, cúi vơ hai mớ rau thả vào túi nhựa gài phía hông xe. Bà nài nỉ:

- Còn một mớ cháu lấy nốt, cô xin thêm một nghìn thôi.

Cô gái gắt gỏng:

- Bà già nhiều chuyện, bán luôn đi cho rồi. Có mớ rau nát mà cố ngồi để nhăn răng à!

Nói rồi, cô ta mở ví lấy tiếp một nghìn buông xuống. Tờ tiền bay ra ngoài rổ.

Bà run run vì rét, lần cạp quần cất mấy tờ tiền lẻ. Nhìn theo cô gái thấy chân chống vẫn chưa gạt lên, chĩa xiên xiên xuống gần sát mặt đường, bà toan đứng dậy để gọi với theo, nhưng rồi bà lại lần chần. Bà bực vì thái độ cô ta. Thây kệ, hơi sức đâu mà làm phúc cho cái của ấy. Có lẽ nó chỉ nhỉnh hơn cháu gái của bà vài tuổi mà lời lẽ cộc cằn, thô lỗ hết sức. Dáng điệu, ăn mặc đến chiếc xe đi rõ là sang mà kì kèo từng đồng, từng cắc. Sao lại có người keo kiệt, chanh chua đến thế!?

Vác chiếc đòn quang trên vai, bà lần hồi qua đoạn đường gồ ghề ổ gà và trơn nhớp nhúa. Một đám đông đang xúm xít ven  đường. Những tiếng xì xào rộ lên:

- Chắc mũ bảo hiểm đểu, đập đầu xuống máu mới ra nhiều thế, liệu đến viện có kịp không?

- Tiếc nhỉ! Con Lead mới cóng cựa. Chắc chưa quen tay ga.

- Chán cho đoạn đường, bao giờ mới xong cho dân được nhờ…

Nhìn qua khe trống, bà thấy mấy anh công an đang đo đo đạc đạc. Chiếc xe nằm chềnh ềnh, vệt máu còn tươi, chảy dính vào mớ rau muống xanh và lòng đỏ của trứng. Một chiếc giày đỏ nằm chỏng chơ.

Bà rùng mình vì một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tai ù đặc, đầu cơ man cánh sao bay loạn xạ. Đòn gánh rơi xuống đường…

Sau khi được sơ cứu ở bệnh viện, bà được con cháu đón về nhà. Đến nửa tháng sau, đầu óc bà vẫn ong ong, miệng đắng ngắt. Con cháu lo thắc thỏm vì bà luôn thở dài, đêm ngủ thường ú ớ như gọi ai đó.

Ba giờ đêm hôm rằm, bà gọi đứa cháu:

Dậy, dậy mau đưa bà lên chùa. Sáng bảnh mắt rồi, chết cha tôi không!?

Đoản văn của Đào Đức Hanh


Về Menu

Ám ảnh

con nguoi hien dai va nhu cau ve cuoc song tam 心中有佛 sống ỷ lại dựa dẫm là căn bệnh Thức ăn tinh thần của người tu tin Đường cũng độc hại như thuốc Tình TT Huế Lễ húy nhật Tổ khai sơn tổ Những điều chưa biết về đậu phụ bÃÆ Cổ tìm hiểu về nghiệp báo và nhân quả danh lợi chỉ là tạm thời KINH Sen tuong Chiếc bình cũ 願力的故事 lược ý hình tượng bồ tát quán thế mon chay tu dau ga cho mua chay du duong chat Ăn cơm thiền uống nước pháp Lá i duyên phận vợ chồng sẽ trọn vẹn Quảng Trị Lễ giỗ tổ khai sơn tổ Nhục thân hòa thượng gốc Việt trên 9 điều cần biết về thuốc chống 五観の偈 曹洞宗 tri An tâm ý nghĩa và nguồn gốc của hai vị Sự dung hợp từ ba vị Tổ Huệ Khả dao phat ngay xua va dao phat ngay nay khac nhau Tiểu đường do vi khuẩn đường ruột vườn Nguy cơ bệnh tim mạch từ thức long tu Món chay bánh hoa hồng CHA truyện lục tổ huệ năng phần thuc mật ong có tác dụng kháng khuẩn mạnh đạo phật là con đường hạnh phúc ThẠMệt rồi ư Vitamin B6 B12 làm tăng nguy cơ ung thap dai de tu ht tinh van Thái độ tích cực giúp chúng ta sống Hớn xẠu đức phật