Ngập toàn Hà Nội. Nhìn ảnh, đọc tin mà hoang mang đến lạ.Chẳng biết yêu Hà Nội từ lúc nào nữa. Chỉ biết Hà Nội khi chưa gặp là những “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, là hương hoa sữa thơm nồng nàn nơi góc phố mùa thu. Là lá vàng bay, là khăn mỏng vắt hờ qua vai áo nhỏ.

Buồn vương phố cũ

Cảnh Hồ Tây.Ảnh Minh Họa
Ngập toàn Hà Nội. Nhìn ảnh, đọc tin mà hoang mang đến lạ.Chẳng biết yêu Hà Nội từ lúc nào nữa. Chỉ biết Hà Nội khi chưa gặp là những “ngõ nhỏ, phố nhỏ”, là  hương hoa sữa thơm nồng nàn nơi góc phố mùa thu. Là lá vàng bay, là khăn mỏng vắt hờ qua vai áo nhỏ.

Hà Nội còn là phố cổ lan lan tiếng chuông chùa. Những phố nhỏ như đi chưa hết một lòng bàn tay, mà vẫn đủ làm xao xuyến.

Và  tôi chạm mặt Hà Nội vào một thu, xa rồi. Hà Nội buổi ấy, âm thầm, len lén len nhẹ cái lạnh vào vai gầy. Thấy yêu thương và chừng như dễ xúc động như người yêu xa lâu ngày gặp lại. Giai điệu Hà Nội trầm lắng, phố Hà Nội nho nhỏ, xưa xưa. Tưởng chừng, Hà Nội chỉ gói gọn trong lòng bàn tay úp.

Thu ấy tôi ở dưới trời Hà Nội, yêu quá “khăn em bay hiu hiu gió lạnh”. Chầm chậm bên Hồ Gươm, chầm chậm ra phía Hồ Tây, lan mang hồn giữa hơi nước bốc nhẹ loang mặt hồ. Thấy thu sượt má qua môi, thu âm thầm chảy qua từng gương mặt chưa quen. Nghe thi thoảng hoa sữa nồng nồng nơi đầu mũi, rồi tan biến, rồi chớp nhoáng lại đến như trêu ngươi người lạ. Thu Hà Nội còn là những con đường vàng lá cây rơi, đẹp nao lòng.

Hà Nội thu còn là những ngày tôi ngồi một mình ở quán nước chè ngõ hẻm. Quán có bà cụ móm mém nhai trầu bên gốc cổ thụ. Chè mạn bốc khói với thanh kẹo lạc, ngồi ngắm thu thanh bình qua từng người, từng người qua phố.

Hà Nội còn có bạn tôi. Lẻ loi và bình dị trên căn gác nhìn ra phía Hồ Tây. Bữa buồn buồn, bạn dẫn tôi đi qua cánh đồng sen Quảng Bạ. Nhẹ nhàng giải thích sen Hà Nội mới là sen đủ 100 cánh. Mùa ấy, sen đã tàn ngày hạ, nhưng lá sen vẫn thơm ngan ngát nguyên một vùng trời đất lặng im.

Thu Hà Nội qua nhanh trong tôi, nhưng lại ở rất lâu trong lòng, trong nỗi nhớ, trong niềm day dứt âm thầm, hẹn một ngày thu sẽ trở lại Hà Nội, nhưng chưa được bao giờ nữa.

Thu Hà Nội qua nhanh, nhưng hồn thu thì ở lại mãi. Trong xanh Hà Nội trong tôi với những hẹn hò chưa tan được.

Hà Nội ngập. Phố cũng như sông. Không dám tin điều mình thấy. Những người, những xe ngập trong nước. Những con đường mệnh danh là đẹp nhất Hà Nội cũng lênh láng buồn. Hồ Gươm, hồ Tây, hồ Ngọc Khánh… nước tràn dâng, nơi này chỉ còn thấp thoáng bóng những băng ghế đá lạnh lẽo, co ro trong bao ngày ngập nước. Thông tin liên tiếp báo tin về người chết, người mất tích, Hà Nội thiếu thực phẩm, ô nhiễm trong nước…

Không dám tin điều mình thấy, cũng như không dám tin hồi Hà Nội mở rộng. Hà Nội mở rộng, đã mơ hồ nỗi sợ Hà Nội bay đi mất những thoáng phố, thoáng phường, những cũ xưa vốn làm bồn chồn những người yêu Hà Nội.

Không dám tin điều mình thấy. Chỉ thấy Hà Nội giữa mênh mông với chất chồng hoang mang, hoang mang kéo dài qua những ngày nắng nỏ Sài Gòn. Lòng dạ  phương Nam bồn chồn những ngày ngồi vọng kinh thành.

Mùa thu này, Hà Nội chỉ còn lại nỗi bề. Đông lại sắp đến nữa rồi, Hà Nội sẽ rét mướt những nỗi buồn.

Chỉ mong cầu, một mai Hà Nội nắng lên!

NHÃ MỸ


Về Menu

Buồn vương phố cũ

人间佛教 秽土成佛 tho mac giang tu bai so 1301 den so 1310 giua vuon xuan thap hoa dao ly 永平寺 Tham thà m 一吸一呼 是生命的节奏 お墓 bai hoc quy gia tu loai chim 佛法怎样面对痛苦 CÃn 放下凡夫心 故事 mie tòa vu lan tại sao người xưa nói nghĩa vợ chồng 和尚为何多高寿 佛教中华文化 co hay khong doi song kiep sau ç æˆ dinh kinh phÕ môn 佛经说人类是怎么来的 横柱指合掌 úng phã n học phật nhung gia tri cua cuoc song Tái sinh chua dai tue chua dien tho 茶湯料とは Tấm lòng của mẹ 永代供養 東成 地藏王菩萨圣号 NhÃÆ Ni trưởng Diệu Kim Vị pháp sư đa dá ng lÃ ç¾ phan 3 giu gioi la con duong tuoi sang cho tuoi tre 祈祷カードの書き方 ăn rau quả tươi cũng giúp ích cho tinh ti chua tien chau อร นซาส นธ 築地本願寺の年末恒例行事帰敬式 Trẻ ăn thực phẩm có chì nguy hại ra hai huong di ëng không