Sân hận
Lối vào hạnh Bồ Tát-06 Chương 6: Nhẫn Nhục


01. Một cơn giận phá hủy

Công đức ngàn kiếp tu

Tích lũy từ bố thí,

Từ cúng dường Thế Tôn.

02. vô cùng ác

Nhẫn nhục vô cùng lành

Bởi thế bằng mọi cách

Siêng năng tu nhẫn nhục.

03. Ngày nào trong tâm ta

Nọc hận thù tồn tại

Ta sẽ không ngủ yên

Mất an lành, hạnh phúc.

04. Một người chủ nổi giận

Có thể bị giết chết

Bởi kẻ nhờ ông giúp

Mà trở nên giàu sang

Và được người kính trọng.

05. Với tấm lòng sân hận

Dù ban ơn cho ai

Họ cũng không hạnh phúc

Bạn bè cũng xa lánh.

06. là kẻ địch

Tạo nên nhiều khổ đau

Ai khắc phục sân hận

Vui đời này, kiếp sau.

07. Được thứ gì không thích

Hoặc lòng tham bị ngăn

Đều nuôi dưỡng sân hận

Và làm khốn khổ tôi.

08. Vì vậy tôi muốn diệt

Những chất nuôi dưỡng này.

duy chỉ biết

Làm hại tôi mà thôi.

Nhẫn nhục với đau khổ

09. Dù gặp cảnh ngược đãi

Nên giữ tâm an vui

Bực tức không sinh lợi

Lại cướp mất phước lành.

10. Nếu có cách cứu chữa

Những tình huống rắc rối

Thì khổ đau làm gì?

Nếu không có giải pháp

Khổ đau không lợi chi!

11. Ta không muốn cho mình

Cũng như cho bạn bè

Bị khổ đau, khinh dễ

Bị chửi mắng, vu oan

Duy chỉ có kẻ thù

Muốn chúng tôi như thế.

12. Hạnh phúc khó đạt thay

Đau khổ thường xảy đến

Nhưng giải thoát chỉ đạt

Khi thắng vượt khổ đau

Bởi vậy, tâm ta ơi

Hãy dũng cảm kiên định!

13. Người nào tu khổ hạnh

Thờ nữ thần Durga

Tự thiêu, xẻ thịt mình

Không hy vọng giải thoát

Sao ta không can đảm

Chịu khổ vì giải thoát?

14. Nhờ tập luyện thường xuyên

Điều gì cũng thành tựu

Trước cố chịu khổ nhỏ

Sau chịu được khổ lớn.

15. Những loại khổ tầm thường

Do muỗi mòng, rít cắn

Hoặc đói khát, nhức ngứa

Chúng không vô dụng đâu!

16. Chẳng nên mất kiên nhẫn

Khi khổ vì nóng lạnh

Hay kiệt sức bệnh đau

Hoặc tra tấn, ngục tù

Nếu ta mất kiên nhẫn

Đau khổ càng tăng thêm.

17. Có người thấy máu chảy

18. Lòng dũng cảm càng tăng

Có người thấy máu chảy

Lại té xỉu bất tỉnh.

Điều ấy tùy thuộc tâm

Vững mạnh hay yếu đuối

Bồ Tát phải tự chủ

Vượt qua mọi khổ đau.

19. Dù trải qua đau khổ

Bậc trí vẫn an nhiên

Quyết đánh giặc phiền não

Dù dễ bị thương tích.

20. Kẻ anh hùng vinh quang

Vì hiên ngang chiến thắng

Còn chiến sĩ bình thường

Chỉ đâm những thây ma.

21. Khổ cũng có điều hay:

Giúp ta trừ kiêu mạn

Mở lòng thương chúng sinh

Bỏ ác và kính Phật.

Nhẫn nhục trước bất công

22. Ta không giận gan, tim

Và bộ phận trong người

Dù chúng là nơi sinh

Bao đau đớn, bệnh tật.

Sau đối với hữu tình

Lại nổi lòng sân hận?

Họ cũng là nạn nhân

Của đau đớn, bệnh tật

Tất cả vì nhân duyên.

23. Mặc dù không ai muốn

Bệnh đau vẫn cứ sinh;

Mặc dù không ai mong

vẫn nổi dậy.

24. Đâu có ai nghĩ trước:

"Bây giờ ta nổi sân"

Và sân đâu toan tính

"Bây giờ ta xuất hiện".

25. Tất cả mọi lỗi lầm

Và hành động độc ác

Đều do nhân duyên sinh

Không có gì tự phát.

26. Nhân duyên lúc tập hợp

Không hề có ý nghĩ:

"Ta sinh một thứ gì"

Một cái gì được sinh

Trước đó đâu có nghĩ:

"Ta phải được sinh ra".

27. Những gì được gán gọi

Là chất liệu nguyên sơ

Hoặc gán là "Cái Ta"

Đều không tự sinh ra

Sau khi nghĩ: "Ta sinh".

28. Bởi vì trước khi sinh

Không có gì hiện hữu

Vậy cũng không có gì

Khởi ý muốn được sinh

Bởi vì luôn bám víu

Vào cái Ta vĩnh cửu

Nên không thể tách rời

Đối tượng của "cái ta"

Là chất liệu nguyên sơ

Và mãi mãi như vậy.

29. Nếu cái "ta" vĩnh hằng

Thì nó phải bất động

Giống như là hư không

Làm sao cái không đổi

Lại có thể hành động

Ngay trong khi nối kết

Với những nhân duyên khác.

30. Nếu tiếp xúc duyên khác

Cái ta vẫn như xưa

Vậy thì trong hai thứ

Cái "ta" và duyên khác

Ai tác động ai đấy?

Nếu bảo "ta" tác động

Thì điều này không đúng.

Các "ta" không tác động

Vì nó không thể có

Một lúc hai tự tánh.

[Bất động và biến đổi].

31. Như vậy mọi sự vât

Đều sinh từ nhiều duyên

Và bất cứ duyên nào

Cũng lệ thuộc duyên khác.

Ý thức được như vậy

Ta không bị phiền nhiễu

Vì tất cả đối tượng

Đều chỉ là ảo tưởng

Sinh từ trò ảo thuật!

32. (Hỏi) Nếu sự vật huyễn ảo

Thì "ai" chế ngự giận?

Nếu nói chẳng có "ai"

Thì cần chi trừ giận?

(Đáp) Thực ra cần trừ giận

Vì tiến trình nhân quả

Luôn luôn vẫn tiếp diễn

Nhờ chế ngự được giận

Mà cắt đứt khổ đau.

33. Bởi vậy khi nhận thấy

Bạn, thù muốn hại ta

Hãy nghĩ là duyên sinh

Và giữ tâm thanh tịnh.

34. Nếu mọi sự phát sinh

Do ý muốn con người

Thế giới sẽ an lạc

Vì chẳng ai chọn khổ.

35. Vì vô ý tự hai

36. Bởi vật nhọn, gai đâm

Vì giận, đói nữ sắc

Nên cấu xé lẫn nhau

Chịu đói khát khổ sở...

Có kẻ lại tự tử

Như thắt cổ, nhảy song

Hoặc uống những chất độc

Hay gây ra tội ác.

37. Dưới bạo lực ái dục

Con người tự hủy mình

- Hủy cái thân quý báu -

Thế thì sao tránh khỏi

Làm hại những người khác?

38. Kẻ điên vì ái dục

Luôn tìm cách làm hại

Nếu không thương xót được

Thì cũng đừng giận họ.

39. Nếu bản chất kẻ ấy

Là chuyên hãm hại người

Giận họ cũng vô lý

Khác nào giận lửa đốt.

40. Nếu bản chất họ lành

Phạm lỗi vì vô tình

Giận họ cũng vô lý

Khác nào giận không khí

Bị nhiễm khói sặc sụa.

41. Khi bị đánh bằng gậy

Ta oán người cầm gậy

Song chính là cơn giận

Đã sai khiến họ đánh

Vậy nên ghét cơn giận.

42. Xưa tôi làm khổ người

Nay người hãm hại tôi

Tôi đành phải nhận lãnh

Quả báo tôi đã gieo.

43. Vũ khí của kẻ kia

Và thân này của tôi

Cả hai là nguyên nhân

Tác thành sự đau khổ

Kẻ kia có vũ khí

Còn tôi có thân này

Vậy phải giận ai đây?

44. Thân như vết thương nặng,

Chạm nhẹ cũng đau điếng

Mù quáng tôi ôm giữ

Thử hỏi khi nó đau

Tại sao tôi tức giận?

45. Tôi không muốn khổ đau

Nhưng vì sự ngu muội

Mà tạo ra nguyên nhân

Gây nên sự đau khổ.

Đó là lỗi của mình

Sao lại giận người khác?

46. Chính hành động của tôi

Đã tạo nên địa ngục

Và rừng kiếm, núi đao

Vậy nên giận ai đây?

47. Chính hành động của tôi

Đã khiêu khích người khác

Và khiến họ hại tôi

Họ bị đọa địa ngục

Và tôi đã hại họ.

48. Nhờ những kẻ hại tôi

Mà tôi tu nhẫn nhục

Trừ được nhiều tội lỗi.

Vì tôi đã nhẫn nhục

Nên họ sa địa ngục

Chịu đau khổ lâu dài.

49. Chính tôi làm hại họ

Khi họ làm lợi tôi

Sao tôi còn lật lọng

Hỡi cái tâm hồ đồ.

50. Nhờ tâm được thanh lọc

Tôi không đọa địa ngục

Tôi đã tự cứu mình

Kẻ kia được thứ chi?

51. Nếu ăn miếng trả miếng

Tôi chẳng cứu vớt họ

Họ phải chịu đọa đày

Còn tôi thì thất bại

Trên con đường tu học.

Nhẫn nhục qua nhận thức thực tại

52. Tâm không có hình thể

Nên không bị tổn thương

Nếu bám chắt vào thân

Nên khi thân đau khổ,

Tâm sẽ bị khổ đau.

53. Lời khinh khi, thô ác

Tiếng mắng chửi, vu oan

Không làm hại thân được

Sao tâm lại nổi sân?

54. Rằng: "Có kẻ không ưa"

Nhưng sự "Không ưa" ấy

Từ nay đến đời sau

Có cấu xé ta đâu

Sao ta ghét guổng họ

55. Nếu ta ghét guổng họ

Vì sợ mất lợi lộc

Lúc chết lợi cũng mất

Nghiệp ác vẫn còn hoài.

56. Tốt nhất thà chết sớm

Hơn sống làm nghề ác

Sống lâu đâu thoát được

Khổ đau của cái chết.

57. Hai người nằm chiêm bao

58. Kẻ thấy vui trăm năm

Người sướng trong khoảnh khắc

Nhưng khi bừng tỉnh giấc

Hạnh phúc đều biến tan.

Cuộc đời như giấc mộng

Dù tuổi thọ ngắn dài

Khi sinh mạng chấm dứt

Hạnh phúc đều tiêu tan.

59. Dù tiền rừng bạc biển

Dù lạc thú lâu dài

Lúc chết tay trống trơn

Mình trần như bị cướp.

60. Có kẻ quan niệm rằng

Nhờ của để mà sống

Để giải ác, tích thiện

Nhưng nổi sân vì lợi

Thì phước mất, tội sinh.

61. Nếu chỉ vì mưu sinh

Mà làm chuyện thất đức

Một đời sống như vậy

Cuối cùng lãnh ác đọa

Sống như thế ích chi?

62. Ta ghét kẻ nói xấu

Làm ta mất tín nhiệm

Sao ta không ghét kẻ

Nói xấu bao người khác?

63. Ngươi tỏ ra bình thản

Với kẻ chê người khác

Bởi ngươi không dính vào.

Sao ngươi không nhẫn nhịc

Với kẻ vu oan ngươi

Mà chính ngay kẻ ấy

Bị ái dục chi phối?

64. Đối với người phá tượng

Đập chùa, chê chánh pháp

Ta không nên nổi giận

Bởi vì bậc Giác Ngộ

Không vì vậy khổ đau.

65. Với kẻ xúc phạm Thầy

Và người thân của ta

Ta nên dằn cơn giận

Mà nên quán chiếu rằng

Đó là nhân duyên sinh.

66. Khổ sinh từ nhân duyên

Cố ý hay vô tình

Chúng sinh không thể thoát.

Chỉ chúng sinh hữu tình

Mới ý thức được khổ

Vậy ta nên nhẫn nhịn.

67. Người làm ác bởi si

Kẻ nổi giận vì mê

Vậy ai người có lỗi

Vậy kẻ nào vô tội?

68. Xưa ta đã tạo nghiệp

Nay ta nhận quả báo

Mọi sự sinh từ nghiệp

Sao ta trách giận người?

69. Khi đã hiểu như vậy,

Ta cố làm việc lành

Cầu mong mọi chúng sinh

Biết yêu thương lẫn nhau.

70. Một ngôi nhà bốc lửa

71. Có thể lan nhà bên

Ta phải rút tranh ra

Và thứ dễ bắt lửa;

Cũng vậy phải loại ngay

Bao ý niệm tham đắm

Bắt mồi cho lửa sân

Thiêu rụi kho công đức.

72. Kẻ tử tù được thả

Sau khi bị chặt tay

Phải chăng là bất hạnh?

Kham chịu khổ thế gian

Để thoát khổ địa ngục

Phải chăng là bất hạnh.

73. Nay ta không chịu nổi

Một chút khổ nho nhỏ

Sao ta không diệt sân

Vì nó là nguyên nhân

Sinh ra khổ địa ngục?

74. Vì sân nên ngàn lần

Tôi đã bị đau khổ

Vì lửa địa ngục đốt.

Điều này chẳng lợi gì

Cho ta và kẻ khác!

75. Đau khổ của đời này

So ra tương đối nhẹ

Mà còn đem lợi lớn.

Vậy ta nên vui vẻ

Nhẫn chịu khổ nhỏ này

Vì nó giúp xua tan

Đau khổ của chúng sinh.

Ganh tỵ

76. Có những kẻ hân hoan

Và không ngớt ca ngợi

Công đức của người khác.

Tâm ý của ta ơi!

Sao không biết hân hoan

Nhập cuộc khen ngợi này!

77. Đó là một niềm vui

Không thể nào chê trách

Nó là nguồn hạnh phúc

Mà thánh nhân không chê

Nó cũng là phương tiện

Để thu phục lòng người.

78. Nếu ngươi không chấp nhận

Niềm an vui kẻ khác

[Bởi vì ngươi ganh tỵ]

Thì ngươi sẽ mất sạch

Tất cả mọi phước đức

Hiện rõ hay ẩn tàng.

79. Ai khen công đức ta

Ta mong họ an vui

Ai khen công đức người

Sao ngươi lại thờ ơ?

80. Ta phát tâm Bồ Đề

Cầu mọi loài an vui

Nay chúng sinh hạnh phúc

Sao ngươi lại sân hận?

81. Lúc đầu ngươi phát tâm

Cầu mọi người thành Phật

Được ba cõi cúng dường;

Nay sao ngươi sầu khổ

Khi người khác được cúng?

82. Đối với gia đình ngươi

Ngươi phải lo cấp dưỡng

Nay kẻ khác cung phụng

Sao ngươi lại nổi sân?

83. Không cầu mong chúng sinh

Được một chút toại ý

Thì sao cầu mong chúng

Được thành tựu giác ngộ?

84. Các lễ vật cúng dường

Không đến tay khất sĩ

Ắt còn tại thí chủ

Chúng không thuộc phần ta.

Ta bận tâm làm gì

Với việc cho hay không?

85. Khất sĩ có nên chăng

Bỏ phước báu cúng dường?

Thí chủ có nên chăng

Kềm hãm hạnh bố thí?

Ngươi còn hận nỗi gì!

86. Ngươi chẳng hối lỗi mình

Do nghiệp ác gây ra

Lại tranh chấp với người

Biết tô bồi phước đức?

87. Kẻ thù ngươi gặp nạn

88. Có gì để ngươi vui?

Không phải vì ngươi muốn

Mà tai nạn xảy ra.

Dù kẻ kia bị nạn

Theo ý ngươi mong muốn

Thì ngươi được lợi gì?

Và nếu ngươi nói rằng

"Thế là tôi mãn nguyện"

Thì tai ương lớn hơn

Bám chặt ngươi sau này.

89. Đó là lưỡi câu sắc

Mà ái dục tung ra

Lúc cá đã cắn câu

Ngục tốt mua nấu nhừ

Trong nồi đồng địa ngục.

90. Khen ngợi và vinh quang

91. Không tăng thêm công đức

Không nâng cao tuổi thọ

Và khỏe mạnh, sống lâu

Cũng không khiến thân thể

Được vui thú, khinh an.

Tuy chúng là những thứ

Mà người khôn ở đời

Tìm thấy được lợi thế.

Và với kẻ mua vui

Thì rượu chè bài bạc.

92. Vì mưu cầu danh vọng

Mà mất của, tán mạng

Danh vọng nuốt được chăng?

Chết rồi ai vui hưởng?

93. Khi lâu đài cát sụp,

Trẻ nít liền khóc than

Tâm ta như tâm chúng

Khi danh vọng suy tàn.

94. Lời khen là tiếng vang

Nó chẳng có trí óc

Vậy thì nó làm sao

Có thể khen tôi được?

Nhưng với ý nghĩ rằng

Ai đó vui vì tôi

Thì đó là lí do

Khiến cho lòng tôi vui.

95. Nếu niềm vui của tôi

Đến từ vui của người

Thì dù trường hợp nào

Tôi vẫn được vui tươi

Vậy sao tôi không vui

Khi có người sung sướng

Mở lời khen kẻ khác?

96. À thế ra cuối cùng

Ta vui vì được khen

Một thái độ như vậy

Khác gì trò trẻ con?

97. Danh vọng và lời khen

98. Quấy nhiễu tâm thanh tịnh

Làm suy nỗi lo sợ

Trước sinh tử luân hồi

Chúng nẩy sinh ganh tỵ

Đối với người đức độ

Vì vậy bao công đức

Được chính tôi tạo ra

Sẽ trở thành mây khói.

Kẻ thù là ân nhân

99. Những kẻ nào chống đối

Và chôn danh vọng tôi

Chính họ là những người

Ngăn tôi vào nẻo ác.

100. Người tầm cầu giải thoát

Không để lợi danh buộc

Sao ta lại tức giận

Kẻ cởi trói cho ta?

101. Khi tôi muốn đi đến

Một nơi đầy thống khổ

Nhờ phước lành của Phật

Khiến người muốn hại tôi

Đóng cửa chận đường đi

Không cho vào chốn khổ

Tại sao tôi giận họ?

102. Bảo rằng: "Họ cản trở

Công đức tôi muốn làm"


Cũng không nên giận họ

Vì con đường tôi chọn

Là tu hạnh nhẫn nhục.

Vậy sự ngăn chận ấy

Là điều kiện rất tốt

Giúp cho tôi tu hành.

103. Tự mình đã gây lỗi

Lại không nhẫn nhịn người

Là tôi tự cản trở

Việc tu tạo phước đức.

104. Cái này không thể có

Nếu cái kia không có

Và nếu cái này có

Thì cái kia là nhân.

Kẻ hại ta là nhân

Giúp ta tu nhẫn nhục

Sao bảo họ ngăn cản?

105. Người xin đến đúng thời

Không ngăn việc bố thí

Khất sĩ đi truyền giới

Không phải là trở ngại

Cho người muốn xuất gia.

106. Những kẻ đi ăn xin

Có mặt khắp mọi nơi

Ngược lại rất khó tìm

Những kẻ muốn hại người

Đâu có ai hại tôi

Nếu tôi không hại ai.

107. Kẻ thù tự đến tôi

Như kho báu trong nhà

Không nhọc công tìm kiếm

Kẻ thù ấy giúp tôi

Trên đường đến giác ngộ!

108. Có kẻ thù và tôi

Mới tác thành hạnh nhẫn

Quả báo công đức ấy

Nên dành cho kẻ thù

Đã tạo duyên tu nhẫn.

109. Nếu nghĩ rằng kẻ thù

Không có ý giúp tôi

Để triển khai hạnh nhẫn

Nên không đáng coi trọng

Thì tôi cũng không nên

Cung kính với chánh pháp

Vì chánh pháp vô tư

Trongv việc tôi tu hành?

110. Nếu không trọng kẻ thù

Vì muốn hãm hại tôi

Vậy làm sao tu nhẫn?

Tu với y sĩ ư

Kẻ hết lòng chữa bệnh?

111. Khi nhận biết ác ý

Thì nhẫn nhục phát sinh.

Duy chỉ có kẻ thù

Là nguồn gốc nhẫn nhục

Vậy nên cung kính họ

Như cung kính chánh pháp.

Yêu thương chúng sinh

112. Bởi vậy đức Phật dạy

Chúng sinh và chư Phật

Đều là ruộng phước tốt

Nhờ cúng dường cả hai

Nhiều người sẽ giác ngộ.

113. Nhờ chúng sinh và Phật

Mà ta đạt hạnh Phật

Sao chỉ cung kính Phật

Mà không kính chúng sinh?

114. Chủ tâm của chư Phật

Không đồng với chúng sinh

Song tác động ngang nhau

Đều giúp ta thành Phật.

115. Chúng sinh không số lượng

Nên cúng dường tất cả

Nhờ vậy mà nhận được

Phước đức lớn vô biên

Công đức Phật vô lượng

Nhờ cúng dường đức Phật

Cũng được phước không lường.

116. Chư Phật và chúng sinh

Tất cả đều giúp ta

Thành tựu được hạnh Phật

Song không chúng sinh nào

Có thể so với Phật

Vì biển công đức Phật

Vốn vô lượng vô biên.

117. Tuy vậy với chúng sinh

Có chút ít công đức

Thì ba cõi hợp lại

Không đủ để cúng dường

118. Tất cả mỗi chúng sinh

Đều có sẵn Phật tính

Nên cúng dường chúng sinh

Là cúng dường Phật tính.

119. Phật là bạn chúng sinh

Ban vô lượng ân đức.

Vậy muốn báo ơn Phật

Hãy cứu giúp chúng sinh.

120. Chỉ làm lợi chúng sinh

Mới đủ báo ơn Phật.

Phật đã bỏ thâm mạng

Tự vào ngục Vô gián

Để cứu độ chúng sinh

Vậy ta nên làm lợi

Cho tất cả chúng sinh

Và cho cả kẻ thù.

121. Chư Phật vì chúng sinh

Nên không tiếc thân mình

Sao tôi còn kiêu ngạo

Không phục vụ chúng sinh?

122. Người vui, Phật vui theo

Người khổ, Phật thương xót

Giúp muôn loài hạnh phúc

Thì Phật cùng hân hoan,

Làm đau khổ chúng sinh

Tức làm tổn thương Phật.

123. Khi thân bị lửa vậy

Làm sao vui sướng được

Khi thấy chúng sinh khổ

Các bậc Đại Từ Bi

Không thể nào an lạc.

124. Quá khứ tôi gây khổ

Cho bao nhiêu chúng sinh

Vô tình làm buồn Phật

Nay tôi xin sám hối

Xin Phật tha thứ cho.

125. Để dâng Phật niềm vui

Cho bao nhiêu chúng sinh

Vô tình làm buồn Phật

Nay tôi xin sám hối

Xin Phật tha thứ cho.

126. Phật với tâm Đại Bi

Xem chúng sinh như mình

Tất cả có Phật tính

Sao ta không tôn kính?

127. Tôn thờ Đức Thế Tôn

Đạt mục tiêu giải thoát

Xóa đau khổ trần gian

Là nhiệm vụ của tôi.

128. Vị đại thần của Vua

Đàn áp, hại dân chúng

Kẻ nhìn xa trông rộng

Chẳng thay đổi được gì

Bởi sau lưng ông ấy

Còn thế lực của Vua.

129. Đối với kẻ yếu đuối

Đã gây nên tội lỗi

Cũng không nên tiêu diệt

Bởi vì sau lưng hắn

Là thế lực quỷ sứ

Đang giữ của địa ngục

Và cửa Phật từ bi

Bởi vậy với chúng sinh

Ta cần phải phục vụ

Như ta là kẻ hầu

Của vị vua dễ cáu.

130. Sự trừng phạt của Vua

Đủ so sánh nổi chăng

Với thống khổ địa ngục

Do quả báo hành động

Ngược đãi hại chúng sinh.

131. Sự ban ơn của Vua

Đủ so sánh được chăng

Với thành tựu Phật quả

Từ hành động lợi tha

Giúp chúng sinh an lạc.

132. Khoan nói đến Phật quả

Kết tựu từ hành động

Quý trọng mọi chúng sinh

Ngay trong cõi đời này

Kẻ nhẫn nhục nhận được

Bao hạnh phúc tràn đầy

Của một vị Đế Vương

Ví như được danh vọng

Được sắc đẹp, vui tươi

Được sức khỏa, trường thọ.

------------------------------

Cảm ơn Phật tử Chánh Trí đã phát tâm đánh máy tập sách này.

 

Về Menu

lối vào hạnh bồ tát 06 chương 6: nhẫn nhục loi vao hanh bo tat 06 chuong 6 nhan nhuc tin tuc phat giao hoc phat

truy tìm tự ngã đời người kỳ thực chỉ là 6 sự phật đạo đường giải thoát ngoại sự lời giới thiệu phat su Cồn trong bia rượu tác động thế nào Lễ tiểu tường viện chủ chùa Kim pháp môn tịnh độ là pháp môn dựa trên cần làm gì để tạm dời bàn thờ và giới luật thủ nha lanh dao ton giao the gioi thich nguyen tang giới biet va khong biet Kinh Ăn rau quả tươi cũng giúp ích cho tinh m 27 hat mai cau hat binh an TT Huế Lễ húy nhật Tổ khai sơn chùa ý nghĩa phật đản Cuộc đời huyền bí của thiền sư có thực hành tâm từ bi là việc cần làm chùa nhất trụ tình Tấm lưng còng ngôi Kết quả tự nhiên kho dau la do tu minh lam ra nguon goc va y nghia cua tet trung thu lo trinh thanh dao cua bo Lễ tưởng niệm húy nhật cố Đại lão yeu nghia sau xa cua kinh dia tang Thêm hai món chay vào thực đơn nhà bạn cốt quật tự golgul temple Hà Tĩnh Tưởng niệm Hoàng hậu Bạch Phật đản trong rừng giao b vì sao phật tử chân chánh phải ăn chay Thịt đỏ doi nguoi nhu gio qua cong nang va oai luc cua than chu dai bi PhẠt thanh đạm với bì cuốn chay Thái độ thù nghịch làm hại tim mạch tiểu nhẫn