GN - Trước ngày lấy chồng, chị nhờ tôi đi mua cho chị trái chanh về chà móng tay, móng chân.

Những ngón chân đóng phèn của chị

GN - Năm ấy, chị 18 tuổi; và cũng trong năm ấy, chị lấy chồng. Trước ngày chị lấy chồng, đôi chân chị còn những ngón đóng phèn. Cái màu vàng vàng ấy cứ mãi ám ảnh tôi cả một thời vụng dại...

net-que-noi-cho-noi-8.jpg

Chị quê - Ảnh minh họa

Chị là chị cả trong gia đình. Gia đình tôi chỉ có 2 công đất, 2 công đất không nuôi nổi 6 miệng ăn. Cha phải đi làm mướn quanh năm, khi nơi này khi chỗ kia. Da mặt cha lúc nào cũng rám nắng, cái màu sạm đen khắc khổ khi nhìn vào là chạnh lòng. Mẹ tôi cũng vất vả không kém, bươn chải hết buổi chợ này sang buổi chợ khác. Hai công đất, giao lại cho chị. Mười bốn, mười lăm tuổi chị dang nắng “móc mương” (móc sình non bỏ lên bờ), để đặt tép cải thiện bữa ăn. Hôm nào rảnh chị đi mò tép dưới sông, có hôm đi mò tép bị cá chốt đâm nhức thấu trời, về nhà chị lấy dầu bạc hà thoa và cắn răng chịu đau.

Đến mùa nhổ mạ, cấy lúa, cắt lúa chị cũng làm hết. Ai mướn gì làm nấy, miễn sao có tiền phụ mẹ mua gạo là chị chẳng từ nan. Ba anh em tôi còn nhỏ, chỉ biết há miệng chờ ăn, chưa biết làm gì ra tiền giúp đỡ gia đình.

Hai công đất trồng lúa năm ăn, năm thua. Vì hồi ấy, phương thức sản xuất nông nghiệp còn lạc hậu và hầu như ở quê hồi ấy, chưa biết áp dụng khoa học kỹ thuật trong việc trồng lúa. Cha đi làm thuê phương xa, mẹ đầu tắt mặt tối, chị thân gái bươn chải. Có năm, 2 công ruộng, chị một mình dang nắng suốt 2 ngày liền cấy xong. Đến mùa thu hoạch, chị đi mần “dần công” cho hàng xóm. Khi cắt lúa nhà, có người đến “trả công”.

Cứ thế, năm này sang năm khác, năm nọ sang năm kia. Đôi chân chị lúc nào cũng “gắn bó” với sình non, phèn chua. Những ngón chân móng thường bị dính bùn non, phía trên móng thì đóng phèn. Cái màu vàng vàng cố hữu của ruộng đồng, rơm rạ. Vậy mà lúc nào chị cũng nở nụ cười tươi. Nụ cười chứa chan niềm hy vọng...

Mười tám tuổi, chị chưa biết đến mùi nước hoa, màu son môi. Tất cả với chị đều rất xa xỉ. Vì vậy, chị tuyên bố lấy chồng làm ai cũng bất ngờ. Bất ngờ là vì chưa từng thấy chị hẹn hò, chưa từng thấy chị có biểu hiện đang yêu. Nhưng có lẽ, chị muốn gia đình bớt khổ, sau khi lập gia đình chị sẽ giúp gia đình bằng cách của chị mà chị nghĩ sẽ tốt hơn hiện tại.

Trước ngày lấy chồng, chị nhờ tôi đi mua cho chị trái chanh về chà móng tay, móng chân. Chị chà hết cả trái chanh, mà những ngón chân vẫn còn đóng phèn. Chị nhìn tôi cười bảo, thôi kệ mình từ bé đã vậy rồi. Màu của đồng quê mà, chẳng gì phải xấu hổ cả.

Đã hơn 20 năm, thời may chị chọn được “bến trong”. Mỗi lần về thăm gia đình, tôi cố tình quan sát, thấy những ngón chân của chị không còn đóng phèn nữa. Lòng thầm mừng cho chị...

Trần Thành Nghĩa

Về Menu

Những ngón chân đóng phèn của chị

con đường dẫn tới bình an 7 canh gioi thanh cong lon nhat trong doi bình tĩnh trước những khen chê của Nam vác lễ nặng trèo núi cao lên chùa thiêng 不可信汝心 汝心不可信 bàn về đạo phật cùng nguyễn công trứ tâm có tĩnh tự khắc lòng sẽ an yên ngẫm lời đức phật dạy la hâ u la về Ăn Đậu tam bo thi cua cho khong bang cach cho tâm bố thí của cho không bằng cách cho Mối liên hệ giữa thầy Đức tin mầu nhiệm KINH NHẬT TỤNG cung ram thang 7 the nao cho dung voi dao phat em chua vien thong 1954 cúng rằm tháng 7 thế nào cho đúng với cua mc chua bao son lấy chùa tam bảo Đà nẵng Chùa Yên tử vì sao hoa sen sinh sôi chốn bùn lầy ô tam binh the gioi binh 9 hoa binh bat dau trong Nguyễn Sinh Sắc Một tín đồ Phật tâm bình thế giới bình 9 hòa bình bắt phat phap Rau cải xào nấm Linh chi đỏ Trường Sinh quà tặng bình Món ngon Dimsum chay chùa Thể dục giúp làm dịu các bất ổn tâm sam di tích nghệ thuật phật giáovĩ đại chùa phước hội Lễ Bầu Ông và tục thờ Bạch hổ giup nguoi Thiền giữa đường su dong gop cua ly thuong kiet trong viec phuc Vài nét về sơ tổ sáng lập dòng hang tram co vat phat giao duoc trung bay tai bao ca sĩ ngọc khuê nhặt rác vườn chùa hỏa Thăm chùa Tiêu nhớ thiền sư Vạn truyền giới bồ tát vô sanh pháp nhẫn tình bạn dưới góc nhìn phật giáo cuoc doi duc phat