Cho đến nay chưa lý thuyết chính thống nào có thể bác bỏ đạo Phật là triết học cao tột của mọi triết học, là khoa học cao tột của mọi khoa học Phần đông nhân loại đầy đủ trí tuệ song lại thiếu phước và nhân duyên để tin sâu điều này Thế nên chẳng ngạc
Ý niệm tung hoành trong mê lộ của Tâm

Cho đến nay chưa lý thuyết chính thống nào có thể bác bỏ: đạo Phật là triết học cao tột của mọi triết học, là khoa học cao tột của mọi khoa học. Phần đông nhân loại đầy đủ trí tuệ song lại thiếu phước và nhân duyên để tin sâu điều này. Thế nên chẳng ngạc nhiên trong kinh lại phán: Ai trong đời không gặp được Phật pháp chính là đại nạn. Theo đó kể cả cái chết oan khuất nhất cũng là tiểu nạn hay đúng hơn là hậu quả của đại nạn trên.  
  Ý niệm tung hoành trong mê lộ của Tâm Giới khoa học đã dần khám phá được bí mật thời gian vốn giả. Lúc giảng hai chữ “nhất thời” trong kinh, Hòa thượng Tịnh Không đã đưa ra minh chứng: Tổ thứ tư của Tịnh tông là Pháp Chiếu đại sư trong định từng thông dự pháp hội hơn một vạn người trên núi Ngũ Ðài đang được Bồ tát Văn Thù giảng kinh, liền vào nghe một buổi. Nhiều vị sư khác thời cận đại còn thông dự pháp hội ba ngàn năm trước của Phật Thích Ca. Chứng tỏ thời gian có hay không phụ thuộc vào cảnh giới tịnh hay nhiễm. Tại sao một ngày ở cõi trời thấp nhất bằng 50 năm ở trần gian, phước đức của ai càng lớn càng được lên các tầng trời cao hơn. Ở thế giới Cực Lạc là vô lượng thọ, vĩnh viễn không có già chết, tức không có thời gian. Không gian cũng không nốt vì người ở nước ấy chỉ cần khởi ý niệm đã có mặt tại một nơi xa hàng thập vạn ức trình. Nhục nhãn phải nhờ đến kính hiển vi để xem vi khuẩn; Pháp nhãn của Phật thì thấy rõ hạt vi trần nhỏ gấp mấy chục lần so với hạt bụi ở đầu lông trâu. Một ý niệm thiện chúng ta khởi lên lập tức trùm khắp vũ trụ pháp giới. Ý niệm ác thì ngược lại, sẽ góp phần tàn hại ghê gớm đến sự tồn vong của hành tinh xanh. Thế mới biết, nếu không có sự gia trì của Phật và Bồ tát, nhân thế chẳng thể tồn tại nổi một canh giờ. Một nửa lượng người trên thế gian cùng đồng thanh tương ứng nhất niệm A Di Đà Phật chẳng những đẩy lùi thiên tai đại họa, còn giúp trái đất tăng vọt tuổi thọ mà chẳng mấy người đủ bản lĩnh dám tin.

Nghiệp thức (sinh từ thân, khẩu, ý) chuyển hóa hàng ngày sẽ tạo nên cảnh giới trong tương lai. Kẻ gây nghiệp quá nặng, sống như một ông vua hả hê trên nỗi đau của con dân song đêm đêm triền miên ác mộng, ấy là dấu hiệu của địa ngục. Kẻ sát nhân sẽ bị ác mộng bủa vây, cùng cực khổ sở; mơ mà vẫn máu chảy đầu rơi, vẫn đầm đìa mồ hôi, kêu gào vùng vẫy. Lại với kẻ giết mổ súc vật, u mê mãi cuối đời. Hãy tưởng tượng, cái vảy con cá bị gỡ khỏi thân chẳng khác người ta nhổ móng tay mình. Nỗi thống khổ, niềm đau vô hạn của những con vật sẽ hiện lên trong “mê hồn” của chính họ và họ sẽ nhận lấy dưới địa ngục. Cảnh giới kinh hoàng này chính là “duy tâm sở hiện” chứ thần Phật nào đặt ra. Kinh miêu tả người tự tử (với bất cứ lý do nào), xuống dưới đó cứ một tuần cảnh tượng vật vã kia lại tái diễn. Phật dạy: "Tất cả các pháp từ tâm tưởng sanh" - đây là sự thật không thể lùi một mm nào. Nghiệp thức sinh ra ác mộng. Ác mộng nối nhau thành chuỗi trường đoạn thọ hình vô tận không một phút tỉnh thức, thì chính đó là thật. Ngược lại, chúng ta đang sống sờ sờ đây là mơ. Những người đoạn dứt kiến tư phiền não, tâm lặng phắc ý niệm, khế nhập vào cảnh giới Phật sẽ thấm thía giấc mộng lớn hồng trần.

Kinh Kim Cang: “Phàm những gì có hình tướng đều là hư vọng”. Lão Tử thấu triệt điều này mới than: “Ta có một mối lo là có thân này”. Biết thân này vốn không phải là ta, thân này sẽ che mất ta mà đâu dễ thoát được. Biết thân là huyễn mộng còn khó vứt bỏ huống hồ người chẳng giải ngộ. Nương vào lời Phật mà hành tự ta mới có thể chuyển mệnh. Đời nay thật nhiều người quở Phật, rằng Ngài vô biên pháp lực, từ bi trải rộng muôn nơi sao thế thái nhân tình lâm ly quá đỗi. Vậy họ đã thực hành ngũ giới và thập thiện chưa? Phật dạy bố thí, khởi tâm động niệm đều lợi người, Phật dạy đừng sát sanh, Phật dạy đừng tà dâm dối trá, đừng siểm nịnh xan tham, đừng tật đố, đừng cống cao ngã mạn, đừng ác khẩu lưỡng thiệt; Phật dạy hãy yêu thương tất cả mọi người và mọi loài, bởi hiếm ai đời này và hiếm con vật nào trong quá khứ lại không là anh em bà con thân hữu của mình. Chúng ta làm được bao phần trăm lời Phật? Khoa học vốn nặng tính duy vật và… bảo thủ, đến nay ngoài những công trình vĩ đại khiến Phật pháp thêm chói sáng thì chưa hề chứng minh được điều ngược lại. Một giây con người phát ra hàng tỷ ý niệm cực vi, thì còn gì trong tam thiên đại thiên này là ngoại vi của Tâm. Mấy tỷ người phát xuất trùng trùng ý niệm bất thiện thì sao không tạo nên đại nạn cho được. Thời nay Phật gọi là Ác trược (thập ác và ngũ trược), há chẳng phải lời tiên đoán vĩ đại? Dĩ nhiên, người tu luôn hiểu: kiếp này người ta tạo ác nghiệp song nhiều kiếp lâu xa về trước mình còn mê muội hắc ám hơn. Thật sự là như vậy. Không bị mắc kẹt trong chấp trước, hơn ai hết, họ sẽ nghĩ tốt về người xấu, A Di Đà Phật” về người xấu để góp sức làm sạch thời không trầm trọng nhiễm ô hiện thời.

Theo "nhẩm tính" của Phật Di Lặc, một giây người phàm phát xuất ra 1280 triệu ý niệm tế (trong lúc khoa học ước khoảng hơn một ngàn). Ấy chính là vọng tưởng điên đảo. Muốn định lại tâm cách hữu hiệu nhất là niệm Phật. Chuyên tu mà nhất là lúc ngồi thiền hoặc vừa lạy Phật vừa chánh niệm, câu "Nam-mô A Di Đà Phậtphải sắc bén như lưỡi gươm phơ sạch tất thảy niệm ác lẫn thiện. Thế mới có câu gặp tổ giết tổ gặp Phật “giết” Phật. Nhiều người không hiểu lý này cứ vô tư “bình loạn” chẳng hay lãnh tội báng Pháp nghiệp nặng khôn cùng. Không cứ lúc nào, hễ buồn vui tốt xấu ập đến, điều tiên quyết là niệm Phật, nhắc nhở tâm luôn tỉnh giác bình an. Niệm Phật theo vòng, mỗi vòng năm đến mười câu nối nhau tai nghe thấu tâm nhận rõ ấy là thậm thâm thượng diệu Thiền, vọng niệm sẽ dần bị đẩy lùi, bị vùi dập và... tận diệt. Lúc xuống núi, thõng tay vào chợ, lục căn tiếp xúc với sắc thanh hương vị..., tâm không còn móng khởi nghĩa là sống trong cảnh giới thuần tịnh tột cùng pháp giới. Bậc Chánh đẳng Chánh giác chưa cần nói một lời tự thân và thần thái đã toát ra từ trường giáo hóa, đến sát nhân vừa gặp cũng buông dao. Nhiều vị lên núi tịnh tâm, vào nhầm hang hổ nhưng chúng đã nhường lại mà kiếm chỗ khác nương náu. Còn lượng từ bi nhỏ hẹp, tâm bấn loạn gặp thú dữ khắc thành miếng mồi tươi sống. Ta chuyên ăn thịt gì, thân thể sẽ nhiễm mùi và khí huyết của loài đó. Người ghiền thịt cầy thì đến đâu chó cũng tranh nhau sủa tới bến. Nếu khoa học chứng minh được rằng loài vật không hề đau đớn, không hề có lòng oán hận nên không hề quý tiếc mạng sống thì việc người ăn vật hoàn toàn không tạo ra ác nghiệp. Si mê, sân khuể, lượng tâm ích kỷ hẹp hòi người chết đi dễ chuyển thành kiếp vật. Khoác thân vật, “linh hồn” ấy sẽ mang nỗi oán hận với người giết nó. Khi người hết phước, ốm yếu què quặt chính là lúc nghiệp báo hiện tiền. Kinh Lăng Nghiêm: Người chết thành dê, dê chết thành người; đời đời xoay vần ăn nuốt lẫn nhau. Thế nên trong Hán ngữ chữ nhục (thịt) mới có bộ khẩu với hai chữ nhân, ý chỉ người ăn người. Thật thâm thúy tận cùng trời đất.

Có người hỏi: "Nếu ai cũng không giết mổ thì lấy thịt đâu mà ăn, và như vậy thú rừng tràn cả vào thành phố, con người bị diệt vong sao?". Câu hỏi chưa vào nội dung đã lầm to. "Nếu ai cũng". Thử hỏi nhân loại với hàng chục tỉ người, chỉ trong năm phút thôi liệu có suy nghĩ và hành động đúng như một bậc chân tu hay không. Năm phút với nửa nhân loại không đạt đến từ bi hỷ xả ngang bậc chân tu thì làm gì có "nếu ai cũng". Đây là câu hỏi thông dụng đối với những người muốn phớt lờ Phật pháp, muốn bác bỏ lý thuyết của Phật và thâm hơn là hủy báng Tam bảo. Nhưng rõ ràng đó là mù quáng. Tào Tháo gây nghiệp, đến hơn ngàn năm sau; một người dân mổ heo thấy trong gan nó khắc hai chữ "Tào Tháo". Vậy ra nhân vật “nổi tiếng” này đã khoác thân súc sanh vô số lần. Khoa học đang có trong tay “phép” thôi miên. Chiếc máy vi diệu này không ngờ khiến một người nhớ lại được 84 kiếp quá khứ, như một cuốn phim sống động. Bậc đắc quả A la hán thấy được năm trăm kiếp trước, đến quả vị Bồ tát thì lội ngược về hàng vạn đại kiếp. Để thấy không gì mất đi trong vũ trụ này.

Học Phật là sự thọ hưởng tối cao của đời người”. Tiên sinh, triết học gia Phương Đông Mỹ đã thay Phật nói như vậy. Hành theo đúng lời Phật chẳng những xoay chuyển được vận mạng tại cõi trần mà còn có cơ hội tiếp nhập cõi thánh. Phật tuyệt nhiên không nói lời hư dối. Trần gian là biển khổ mênh mông, người không chịu bám vào chiếc phao Phật pháp, tất nhiên, càng bơi càng kiệt sức.

Hồ Dụy
 

Về Menu

ý niệm tung hoành trong mê lộ của tâm y niem tung hoanh trong me lo cua tam tin tuc phat giao hoc phat phat phap thien phat giao

đêm thắp nến tri ân về cha mẹ nhiều tiêu cực ngoi thien de nang cao hieu qua cong viec va tang 07 bardo va nhung thuc tai khac Trang nghiêm tưởng niệm Tổ sư Minh Hải bài kệ pháp phái thiên đồng di tu lua Ăn chuối để giảm cân Phật giáo tue đạo phật và tuổi hoa niên 7 cách đơn giản giúp hạnh phúc hơn Làm phước vốn không dễ để chấp nhận không gian ba chiều Vị đại sư sáng lập Tịnh Độ tông Lửa ơi cuoc doi va dao qua cua su ba hai trieu am bat chanh dao 4 điều cần tu dưỡng suốt đời là bao kien hÃƒÆ Trường trung học chuyên khoa Bưởi 1908 Mẹ hiền sinh vua giỏi 25 lời phật dạy làm thay đổi cuộc xúc động với hình ảnh về tình yêu ca dhrtaka lời phật dạy về tình yêu nam nữ yêu Chuyến đi bất ngờ Kỳ 2 Nhân Quán mùa đông tứ diệu đế Thuốc lá gây lo lắng và suy nhược ky thân bệnh tâm không bệnh phat giao co phap cuoi noi luu giu so luong lon cac tac pham dieu khac chung Trong gió lạnh đầu mùa tang Tâm xin ha hoa chua huong son giÃƒÆ 5 chúng ấn độ 5 nguyen tac de tro thanh bac cha me tot hon vô minh trong cõi ta các khóa tu dành cho giới trẻ tu để tính dung dị của người việt qua ca dao tại làm sao chỉ nói phật tức tâm