Kinh Điển - Không bao giờ thỏa mãn.

 

 

 

Không bao giờ thỏa mãn

 

Một thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, Jetavana, tại vườn ông Anàthapindika. Lúc bấy giờ, Thế Tôn gọi các Tỷ kheo:

Này các Tỷ kheo, hưởng thọ ba sự ở đời, không bao giờ thỏa mãn. Thế nào là ba?

Hưởng thọ ngủ nghỉ, này các Tỷ kheo, không bao giờ thỏa mãn. Hưởng thọ rượu men, rượu nấu này các Tỷ kheo, không bao giờ thỏa mãn. Hưởng thọ khoái lạc ân ái nam nữ, này các Tỷ kheo, không bao giờ thỏa mãn.

(ĐTKVN, Tăng Chi Bộ I, chương 3, phẩm Chánh giác, phần Không thỏa mãn, VNCPHVN ấn hành, 1996, tr 473).

LỜI BÀN:

Trừ các bậc Bồ tát vì bi nguyện tái sanh, còn lại hết thảy chúng ta sinh ra trong cõi Dục với gốc rễ nghiệp duyên tham ái sâu dày. Do đó, ái dục là bản chất của con người và sự khát ái trở nên vô cùng tận. Người ta nói “lòng tham vô đáy” vì lòng tham cùng với sự hưởng thọ cac món dục ở đời dường như không bao giờ thỏa mãn.

Sự hưởng dục ví như người bị trôi giạt giữa biển khơi khát nước, càng uống nước biển vào lại càng khát hay giống như người bị bệnh phong cùi ngồi bên bếp lửa cào cấu vết thương, càng đã ngứa thì vết thương càng lở loét ra thêm. Trong các thú vui ở đời, theo tuệ giác Thế Tôn thì ngủ nghỉ, sử dụng các chất gây nghiện (rượu, ma túy…) và hoan lạc ân ái nam nữ là không bao giờ thỏa mãn. Như lúc no say, nhu cầu ăn uống tạm ngưng nhưng rồi không lâu sau con người lại cần ăn uống và điệp khúc này diễn tiến đến hết đời.

Thực ra,"sự hưởng thọ không bao giờ thỏa mãn” ấy là một trong những nhu cầu sống chính đáng của con người. Vấn đề là phải nhận thức rõ ràng về việc ta không bao giờ thỏa mãn với những gì hiện có và nhu cầu hưởng thụ ấy không có điểm dừng để chuyển hóa tham ái của tự thân. Mặt khác, nghĩ rằng thỏa mãn các tham muốn là hạnh phúc thì không bao giờ tìm ra hạnh phúc đích thực vì nhu cầu được thỏa mãn vốn đa dạng và vô cùng.

Do nhận thức được vấn đề nên người con Phật thiết lập muốn ít và biết đủ đồng thời làm sung mãn và an tịnh nội tâm băng thiền định. Lộ trình chuyển hóa tâm từ bớt tham đến ly tham được xây dựng trên nền tảng tuệ giác chứ không phải khổ hạnh hay chịu đựng. Phải thấy được sai lầm trong quan niệm thỏa mãn các nhu cầu tham ái là hạnh phúc để không chạy theo, không tìm cầu hạnh phúc bên ngoài. Hạnh phúc đích thực khi tâm đạt đến trạng thái thanh tịnh, không còn tham ái và chấp thủ.

 

QUẢNG TÁNH

---o0o---

Nguồn: giacngo.vn
Trình bày: Linh Thoại

Cập nhật: 1-09-2008

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

ba lời dung đức tính giu sự nang quán ăn đối tuoi xuân co bức vườn tinh chua quá can lam thien trở thực hành tụng niệm trong phật giáo bo tat va ke ngoai tinh sự cường thịnh của một quốc gia theo yếu tố mật giáo trong hai thời công phu chinh la luc ban duoc nhan lai sau khi quy y tam bao co duoc tho than tai dù muộn duc phat thuyet phap bang ngon ngu gi giáo lý đạo phật về tái sanh phần 2 loi day ve hanh doi an tâm tình người xuất gia khi nghĩ về cha me lòng từ ái thiền phái trúc lâm kho dau va niet tứ diệu đế trong giáo lý đạo phật bệnh âm có thật không chùa phi lai tổng quan về quán đỉnh phần 1 trong cuộc chơi nầy trí huệ và dũng lực ý nghĩa và nguồn gốc của hai vị thần hanh phuc dao phat trong van hoc dan gian viet nam Bữa cơm chiều tieu su hoa thuong thich tri tinh trở về với con đường hạnh phúc hàn quốc trong tôi là