Nghệ Thuật Sống Đẹp - Mùa Xuân bừng nở.

 

 

 

MÙA XUÂN BỪNG NỞ

Nhị Tường dịch

---o0o---
 
 

 

Cứ mỗi tháng tư, tôi lại rơi vào một nỗi băn khoăn cố hữu, đó là không biết mùa xuân mới liệu có thể như  mùa xuân rồi hay không. Cảnh vật trông như hoang phế, từ bầu trời, những ngọn đồi đến các cánh rừng tuyền một màu xám, giống như  nước sơn lót trên vải của những bức tranh nghệ thuật khi chưa thành kiệt tác. Tâm hồn tôi cũng tàn tạ như thế cứ mỗi mùa tháng Tư tuyết phủ kể từ lần đầu tiên tôi đến Maine cách đây 15 năm. "Hãy chờ đợi". Một người hàng xóm nói. "Một sớm mai thức giấc bạn sẽ thấy mùa xuân ở ngay bên cạnh"

Và lạ chưa kìa, vào ngày 3 tháng 5 năm đó tôi tỉnh giấc bàng hoàng trước một màu xanh biếc rực rỡ như ánh điện mà mùa xuân chỉ đơn giản là nhấn nút công tắc. Bầu trời, những ngọn đồi và các cánh rừng khoe những sắc màu xanh tươi. Những chiếc lá non đâm chồi nẩy lộc, lũ chimsẻ tìm đến kiếm mồi và những đóa thủy tiên đang tận tụy vươn mình cung hiến hương sắc.

Thế mà, có một gốc táo già, nó ngự trị trên phần đất cằn cỗi của nhà người hàng xóm. Nó chẳng thuộc về ai và vì vậy nó thuộc về mọi người. Cội táo già tối tăm với những cành nhánh vươn dài và ngoằn ngoèo không ai cắt tỉa. Mỗi mùa xuân nó ra hoa ngập cành đến nỗi không gian thấm đẫm mùi hương táo. Khi lái xe ngang qua cây táo, tôi có cảm giác như đang đi vào trong một khung trời khác, như một đứa trẻ đang lướt trên sóng nước.

Cho đến cuối năm ngoái, tôi vẫn nghĩ mình là người duy nhất nhận thấy cội táo này. Thế là một ngày nọ, trong một cơn ngẫu hứng mùa xuân, tôi xuất quân với cái kéo tỉa và nhảy lên cắt một vài nhánh cây vô tổ chức. Tôi vừa đến bên dưới cội táo thì những người hàng xóm đã mở cửa và đứng ngay trước cổng nhà của họ. Ðấy là những người tôi chỉ biết qua loa và hiếm khi nói chuyện, thế mà bỗng dưng tôi như người khách không mời tự ý bước vào khu vườn của họ.

Người hàng xóm bên căn nhà di động phát biểu trước tiên: "Anh sẽ không chặt cây táo này chứ?". Cô hỏi với vẻ lo lắng. Một người khác rúm người khi tôi tỉa rớt một nhánh cây. "Ðừng chặt nó lúc này", Anh ta vội nói.

Chẳng bao lâu già nửa hàng xóm đã đến bên tôi dưới gốc táo già. Hốt nhiên tôi nhận ra rằng mình đã từng sống ở đây năm năm trời mà giờ đây mới biết được tên của mọi người, nghề nghiệp của họ và họ đã sống qua mùa đông như thế nào. Ðiều đó như thể cội táo già nua kia đã tụ họp chúng tôi dưới tàng cây của mình với hai mục đích: thắt chặt tình hàng xóm và sẻ chia điều kỳ diệu của trời xuân. Tôi không thể không nhớ đến những lời thơ của Robert Frost: "Hàng cây khép chặt, những nụ chồi non, nao lòng tạo hóa, nở bừng xuân xanh"

Sự nồng ấm của người này lan sang người khác. Cho đến một ngày tôi chợt gặp một người hàng xóm trong cửa tiệm. Anh nói mùa đông này sao dài quá, và than rằng đã lâu rồi không được nói chuyện hoặc gặp một người hàng xóm nào cả. Những ý nghĩ  nào đó chợt hiện trong đầu, anh nhìn tôi và nói: "Chúng ta cần phải tỉa cây táo đó lần nữa" 

Dịch từ Reader’s Digest

 

 

--- o0o ---


Vi tính: Cát Tường - Diệu Tường

Trình bày:  Nhân Văn - Linh Thoại

Cập nhật: 01-09-2005

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

voi 2 cận tử nghiệp là gì Xem tivi nhiều gây hại cho não bộ Cảnh giác với sốt xuất huyết người truyê Gió loi ich cua viec di chua long mon dong phần 7 phẩm về tâm pháp cú 33 Hình tượng Phật Rắn Mucilinda ngo nhin va lam chu cai gian để không uổng một kiếp người moc ban kinh phat chua vinh nghiem duoc cong nhan Mùa hoa Tết loi di ngon cua bo tat thich quang duc truoc ngay Miền Trung mùa nắng lửa khoc Bao giờ có thể như xưa Một nữ tu đất cố đô Tình yêu phổ quát của nhân loại thích như thọ màu Chá Làm biet va khong biet ao anh cua tam Ngày xuân đọc Nguyện cầu của Vũ báo Dầu cải giúp giảm mỡ bụng hiệu quả di chua Bún gạo xào chay thay tương tá ³ Thử còn loi day can ban cua phat giao bao hieu me cha dau chi mot ngay thư chiem nguong kiet tac chua buu long Tuân thủ năm giới bình an cho chính luà n lễ đức phật và sự đóng góp của ngài cho quá Hành Lễ húy kỵ Tổ sư khai sơn Thiên Thai tín tu tanh tam bao