Nghệ Thuật Sống Đẹp - Món quà quý giá nhất.

 

 

 

MÓN QUÀ QUÝ GIÁ NHẤT

Linda Rivers 
Nhị Tường dịch

---o0o---
 
 

  

Tôi không thể nào quên được một ngày hè nắng nóng tháng 7 năm 1965, khi mẹ tôi đột ngột qua đời ở tuổi 36 vì một căn bệnh không rõ nguyên nhân. Cuối buổi chiều hôm đó, một cảnh sát viên đã đứng trước mặt cha tôi để xin cho bệnh viện được nhận van tim và giác mạc từ đôi mắt của mẹ tôi. Tôi choáng váng hoàn toàn. Các bác sĩ đã muốn cắt rời thân thể mẹ tôi và đem cho người khác, tôi nghĩ như thế khi bỏ chạy vào trong nhà nước mắt đầm đìa.

 

Vào cái tuổi 14, tôi không hiểu tại sao người ta lại cắt xẻ một người mà tôi yêu thương. Không cần suy nghĩ lâu, cha tôi đã trả lời: "Vâng".

"Sao cha để cho người ta làm như vậy với mẹ con?" Tôi hét lên với cha. "Mẹ con bước vào thế giới này trong một hình hài, nếu làm vậy thì làm sao mẹ ra đi được."

"Linda", cha tôi nói một cách bình tĩnh vòng tay ôm lấy người tôi, "món quà tặng vĩ đại nhất con có thể đem cho là một phần của chính con. Mẹ con và cha đã quyết định cách đây khá lâu là nếu chúng ta có thể làm thay đổi cuộc sống của một người nào đó sau khi ta chết đi, thì lúc đó cái chết của ta mới có ý nghĩa". Cha tiếp tục giải thích cho tôi biết là cha và mẹ đã quyết định sẽ hiến tặng những bộ phận trong cơ thể.

Bài học cha đã dạy ngày đó trở nên một trong những điều quan trọng nhất trong đời tôi.

Nhiều năm trôi qua. Tôi kết hôn và có một gia đình riêng. Năm 1980, cha tôi bị bệnh phổi và đến ở với chúng tôi. Trong khoảng sáu năm sau đó, chúng tôi đã dành nhiều thì giờ để bàn luận về cuộc sống và cái chết.

Cha nói với tôi một cách vui vẻ, khi ông chết, ông muốn tôi tặng bất cứ một bộ phận nào còn tốt của cơ thể ông, đặc biệt là đôi mắt. "Ánh sáng là một trong những món quà vĩ đại nhất mà người ta có thể trao tặng", cha nói rằng  kỳ diệu biết bao nếu có thể giúp cho một đứa bé khiếm thị có thể được nhìn thấy và vẽ những con ngựa như con gái Wendy của tôi đã vẽ.

Cô bé cứ vẽ những con ngựa suốt cả cuộc đời, giành hết phần thưởng này đến phần thưởng khác. "Hãy cứ nghĩ đến việc người cha người mẹ cảm thấy tự hào như thế nào nếu cô con gái của họ có thể vẽ như Windy". Cha nói.

"Hãy nghĩ con sẽ cảm thấy tự hào như thế nào khi biết rằng đôi mắt của cha có thể làm nên điều đó".

Tôi đã kể cho Wendy những gì mà ông ngoại từng nói, mắt đẫm lệ, con bé vào phòng ông và ôm ghì chặt lấy ông ngoại.

Nó chỉ mới 14 tuổi_ đúng vào cái tuổi mà tôi vừa mới được biết về việc hiến tặng thân thể. Thật khác biệt làm sao!

Cha tôi mất vào ngày 11 tháng tư năm 1986, và chúng tôi đã tặng đôi mắt theo ước nguyện của ông. Ba ngày sau đó Wendy nói: "Mẹ, con rất tự hào về những gì mẹ đã làm cho ông"

"Ðiều đó làm con tự hào sao?" Tôi hỏi.

"Mẹ cứ tin chắc điều đó! Mẹ có bao giờ nghĩ cuộc sống sẽ như thế nào nếu không được nhìn thấy? Khi con chết đi, con muốn đôi mắt của con cũng được hiến tặng giống như ông"

Vào lúc đó, tôi chợt nhận ra cha tôi đã cho nhiều hơn là đôi mắt của ông. Những gì cha để lại đang lấp lánh trong đôi mắt của con gái tôi _ niềm tự hào.

Ðiều tôi không hề biết được trong ngày hôm ấy, khi ôm Wendy trong vòng tay, là chỉ hai tuần sau đó tôi lại phải một lần nữa ký vào những tấm giấy hiến tặng cơ thể.

Con gái yêu dấu, tài năng của tôi, Wendy bị một chiếc xe tải đâm phải khi đang cưỡi ngựa bên lề đường. Khi tôi ký vào tấm giấy, những lời của con cứ vang mãi bên tai: "Mẹ cứ tin chắc điều đó! Mẹ có bao giờ nghĩ cuộc sống sẽ như thế nào nếu không được nhìn thấy?"

Ba tuần sau khi Wendy mất, tôi nhận được một lá thư từ ngân hàng mắt. 

Thưa ông bà Rivers,

Chúng tôi xin thông báo cho ông bà biết cuộc phẫu thuật ghép giác mạc đã thành công và giờ đây hai người mù đã có thể phục hồi thị giác. Họ đang đại diện cho một kỷ niệm sống của con gái ông bà _  người đã quan tâm và chia sẻ những điều tốt đẹp nhất của cuộc sống này. 

Nếu tại một nơi nào đó, một người nhận mắt bỗng chợt nhận ra một tình yêu mới dành cho những con ngựa, và ngồi hàng giờ để phác họa chân dung của những con ngựa xinh xắn, tôi nghĩ rằng tôi biết ai là người hiến tặng_ Một cô gái tóc vàng, mắt xanh vẫn đang ngồi vẽ.

 

(Chicken Soup for the Soul.)

 

 

--- o0o ---


Vi tính: Cát Tường - Diệu Tường

Trình bày:  Nhân Văn - Linh Thoại

Cập nhật: 01-09-2005

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

phiền muộn trong tâm hồn bạn rực rỡ cờ hoa pg tại lễ hội vesak phap mon dua tren nen tang tu luc phan thien chanh niem nhân vía đức bồ tát quán thế âm 19 vui thay ngyaf phật đản sanh vật trả ơn hãy từ bi hỷ xả nhưng xin đừng chìm phước báu hiện tiền mùa an cư khó quên tự tánh di đà 7 tiếp theo một nén hương lòng tiễn đưa hương linh tuong mao do tam sinh tuy duyen va bay duc hanh cua nguoi tu nghệ thuật hạnh phúc trong thế giới thu cho ban vô niệm vô sanh tho muon mau y nghia cua cuoc song doc than theo phat toa thien giup ban chua tri benh tat thu angkor thom and bayon nhin nguoi lai nghi den ta vì sao tôi theo đạo phật 12 nhà báo cai nhin that ao vi sao tuoi tre nen di chua nhan qua co that khong tu thien vận dụng tinh thần thiền tông thời ngoài không tranh là tịnh ngu thay da cho con thay phep mau xin mua ba o thoi qua day như cánh hạc bay mot nua nen thuan ly do vi đâu de nong gian boc phat la ban nang ong chu facebook phat bo de tam hanh bo tat hanh vì người mà tạo nghiệp ác thì chính bon duyen va sau nhan toi hinh anh cuoc doi duc phat thich ca mau ni thien phóng sanh và giới sát mot dac trung rat rieng cua phat giao phat giao dem lai loi ich gi cho tuoi tre thờ phật như thế nào cho đúng với tính nhất quán của tôn giáo thien minh sat trong ung dung dai su khuong tang hoi thế giới tự do