GIỚI THIỆU Tuvien.com

Tuvien.com – Ngôi Chùa Online & Kho Tàng Phật Pháp Vô Tận

Trong thời đại công nghệ số, việc tiếp cận và thực hành Phật pháp đã trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết nhờ các nền tảng trực tuyến. Trong số đó, Tuvien.com nổi lên như một địa chỉ đáng tin cậy, một thư viện khổng lồ và một "ngôi chùa online" đích thực dành cho mọi Phật tử và những người yêu mến đạo Phật.

Tuvien.com không chỉ là một website, đó là một kho tàng tri thức:

Tuvien.com chứa đựng hàng ngàn bài viết chất lượng về Phật pháp, được chọn lọc kỹ càng từ nhiều nguồn đáng tin cậy. Dù bạn là người mới bắt đầu hay đã thâm nhập kinh điển lâu năm, bạn đều có thể tìm thấy những kiến thức phù hợp:

  • Tủ Sách Kinh Điển Đa Dạng: Trang web quy tụ hàng chục bộ kinh từ các hệ phái khác nhau, bao gồm:
    • Kinh Điển: Cung cấp các bản kinh quan trọng từ Đại thừa, Nguyên thủy và các hệ phái khác.
    • Giới Luật, Luận Giải: Giúp người học hiểu sâu hơn về nền tảng đạo đức và triết lý Phật giáo.
    • Thiền Nguyên Thủy, Tổ Sư Thiền, Mật Tông: Các tài liệu chuyên sâu về các pháp môn tu tập.
    • Triết Học Phật Giáo: Phân tích các khía cạnh tư tưởng sâu sắc của đạo Phật.
  • Audio Thuyết Pháp Phong Phú: Đây là một trong những điểm mạnh của Tuvien.com, nơi bạn có thể nghe pháp bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Trang web lưu trữ các bài thuyết pháp của các bậc Hòa thượng, cư sĩ đạo cao đức trọng như:
    • Thầy Thích Thông Lai
    • Pháp Sư Tịnh Không, Pháp Sư Ngộ Thông
    • Cư sĩ - Diệu Âm (Australia)
    • Cùng nhiều bài thuyết pháp khác trong mục Các bài Thuyết Pháp.

Các mục Audio chuyên đề sâu sắc:

Để thuận tiện cho người nghe, Tuvien.com đã sắp xếp các nội dung Audio thành các chuyên mục chi tiết:

  • Audio Kinh điển đại thừa, Audio Đại tạng kinh (Nikaya), Audio Luận tạng, Audio Luật tạng: Giúp người nghe tiếp cận kinh điển một cách hệ thống.
  • Audio Thiền học, Audio Tịnh độ, Audio Triết học phật giáo: Đi sâu vào các pháp môn và học thuyết chuyên biệt.
  • Audio Truyện Phật Giáo, Âm nhạc phật giáo: Cung cấp nội dung giải trí lành mạnh, giàu tính giáo dục.

Phật Pháp Ứng Dụng & Văn Hóa:

Tuvien.com không chỉ dừng lại ở lý thuyết mà còn hướng đến sự ứng dụng thực tiễn trong đời sống:

  • Phật pháp cho người bắt đầu: Hướng dẫn căn bản cho những người mới tìm hiểu.
  • VĂN HÓA: Bao gồm các mục như Truyện Phật Giáo, Chết & Tái sinh, Nghệ thuật sống đẹp, Thơ, Hình ảnh Phật Giáo.
  • Ăn chay: Cung cấp Hướng dẫn nấu chayTài liệu chữa bệnh liên quan, hỗ trợ Phật tử thực hành nếp sống thanh tịnh.

Đặc biệt: Ngôi Chùa Online – Nơi Phật tử Về Nương Tựa

Hiểu được rằng không phải Phật tử nào cũng có điều kiện đến chùa thường xuyên, Tuvien.com đã xây dựng một Ngôi Chùa Online độc đáo. Tại đây, quý Phật tử có thể thực hiện các nghi thức tâm linh ngay trên website:

  • Cúng bái thắp hương: Thể hiện lòng thành kính với chư Phật, Bồ Tát.
  • Cầu siêu, Hộ niệm: Thực hành các nghi thức tâm linh quan trọng cho người đã khuất hoặc người bệnh.

Tuvien.com chính là cầu nối tâm linh vững chắc, giúp mọi người duy trì việc học hỏi và tu tập Phật pháp, mang ánh sáng từ bi và trí tuệ vào cuộc sống hàng ngày. Hãy truy cập ngay Tuvien.com để khám phá kho tàng tri thức vô giá này!

Phật Học - Thực tại tính không được nhìn nhận qua hai bình diện của biểu tượng

.

 
 

THỰC TẠI TÍNH KHÔNG ĐƯỢC NHÌN NHẬN
QUA HAI BÌNH DIỆN CỦA BIỂU TỪ


Thích Tâm Thiện

Lời dẫn

Một trong những điểm giáo lý quan trọng của Phật giáo Phát triển là Thực Tại Tánh Không – một hệ thống giáo lý thường được bàn cải bởi các nhà luận lý học. Người ta thường hiểu nhầm một cách vô tình hoặc cố ý rằng Tánh Không được xem như là một loại hư vô luận, một loại triết lý mang tính cách phủ định (phủ định luận) … ; và dĩ nhiên, trong lúc được giải minh theo xu hướng hư vô không tận đó, Tánh Không thường bị phê phán như là một thứ triết lý mông lung không hơn, không kém. Tuy nhiên, tại sao một giáo thuyết quan trọng  như thế lại thường bị hiểu nhầm ? Phải chăng điều này bắt nguồn từ một quá trình diễn dịch và diễn dịch khoong chisnh xác ? Sự thể như thế nào, trong phạm vi của bài viết này, chúng tôi xin trình bày giáo thuyết về Tánh Không được nhìn nhận từ hai bình diện biểu từ của nó theo thể cách của luận lý học .

Về thuật ngữ

Tánh Không tiếng Phạn gọi là Sùnyatà. Đây là một từ hợp biến của hai âm : sùnya và tà. Sùnya có nghĩa là không, là rỗng; tà là tiếp vĩ ngữ (tiếng hợp âm để biến thành danh từ) . Theo ngữ căn, thì từ sùnya được phát sinh từ động từ svi, có nghĩa là phồng lên, sưng lên…Ở đây, hễ cái gì phồng lên bên ngoài–như bong bóng chẳng hạn- thì bên trong nó bao giờ cũng rỗng không. Do đó, sùnyatà được hiểu như là tính cách của trương độ (sự phồng lên) nó luôn luôn bao gồm hai mặt : bên trong và bên ngoài; hễ bên ngoài phồng lên thì bên trong rỗng.

Tuy nhiên, có lẽ do một lý do nào đó, hoặc không có sự tương đương trong ngôn ngữ phương Tây, nên sùnyatà thường được dịch chỉ có một chiều- đó là sự rỗng không. Như trong tiếng Anh, sùnya được dịch là empty hay void, và tà được dịch là ness, kết hợp giữa hai từ này (sùnya + tà= sùnyatà) sùnyatà được dịch là emptiness, voidness, hay nothingness … Và tất cả những từ trên đều có nghĩa là sự trống không, sự rỗng tuếch, sự không có gì cả… 

Mâu thuẫn cho sự nhận thức

Từ những cách diễn dịch như trên, một số mâu thuẫn thường xuất hiện trong nhận thức của chúng ta khi nói đến sự rỗng không. Có thể đề cập đến một vài mâu thuẫn cơ bản như sau:

Trước hết, khi sùnyatà, qua ngôn ngữ phương Tây như vừa trình bày, được hiểu như một loại hư vô luận, đại khái như thế, điều đó khiến ta luôn bị ám ảnh một cách trực diện rằng thế giới này thực tại này là rỗng không, nó mang đặc tính Không; và những gì xuất hiện lồ lộ trước mắt chúng ta đều được xem là không. Một sự phán quyết như thế quả là rất cưỡng ép và rất có thể bị phê phán bởi nhận thức thông thường. Vì lẽ, đối tượng của nhận thức như  sông, suối, núi, đồi, cái bàn, cái ghế, đàn ông, đàn bà…trước mắt chúng ta là những gì được xem như là hiện thực không thể chối bỏ. Đấy chính là sự hiện diện của thế giới thực tại khách quan, một thế giới xuất hiện giữa muôn ngàn sai biệt, mà dù muốn hay không, thế giới đó (thế giới mà chúng ta đang sinh sống) vẫn luôn luôn đối tượng của nhận thức. 

Thế rồi, khi sùnyatà được hiểu như là bản chất của thế giới thực tại hay còn gọi là thực tại rỗng Không; và cảnh giới thực tại rỗng Không đó nếu được xem là đồng nghĩa với Niết bàn thì lập tức mâu thuẫn sẽ xuất hiện .Vì hầu hết các giáo thuyết về Niết bàn thường gợi lên một sự tương đồng với cảnh giới Không thông qua các khái niệm như : tịch diệt, vô tướng, bất sinh…Tuy nhiên trên thực tế, Niết bàn, theo như quan niệm thông thường, là cảnh giới tối thượng của bậc Thánh trí, do đó hẳn không thể nói Niết bàn là đồng nhất với sự rỗng không. Vì nếu Niết bàn đồng nhất là với  rỗng không thì Niết bàn chẳng khác gì một loại hư vô, như hư không, không có bất kỳ một giá trị tâm chứng nào và cũng không cần thiết phải bàn đến.

Từ đó, nếu sùnyatà chỉ được hiểu là sự rỗng không, một sự rỗng không từ ngôn từ cho đến ý nghĩa, từ lý tưởng cho đến thực tại, thì quả thực sùnyatà là một giáo thuyết vô nghĩa, và tất nhiên nó có thể được xem như là một thứ hư vô luận, một thứ phủ định luận cực đoan. Nhưng không ! Sùnyatà không phải là như thế. Vậy phải hiểu nó theo ý nghĩa nào ?

Tính cách hai mặt của biểu từ

Ở đây, trước hết như  cách gọi của một số nhà Phật học (Trung Hoa và Việt Nam), sùnyatà là Tánh Không. Và tánh Không, như đã trình bày ở phần thuật ngữ, là một danh từ dùng để cắt nghĩa thuộc tính của thế giới sự vật hiện tượng dựa trên hai tính chất : nội hàm và ngoại diên. Tỉ dụ, như bọt nước, bên ngoài (ngoại diên) của nó thì phồng lên, bên trong ( nội hàm) của nó thì rỗng không . Từ một cách diễn đạt mang tính biểu tượng như thế, chúng ta bắt đầu quan sát chính cơ thể của mình cũng như thế giới thực tại chung quanh mình. 

Tâm kinh nói rằng " yah rùpam sa sùyatà"- hễ cái gì là sắc thì cái đó là không. Ở đây, sắc ( gồm sắc biểu hiện và sắc không biểu hiện 1) về cơ bản là sự thể mang tính vật  chất  được cấu thành từ các hợp chất, như hydro cộng oxy để tạo thành nước (H2O) . Hoặc, như cơ thể con người, nhìn bên ngoài thì nó là một khối cấu thành bằng xương bằng thịt, nhưng bên trong tận cùng cốt tủy thì nó vẫn là rỗng không. Cho đến tất cả hiện hữu trong thế giới sự vật hiện tượng này, nếu được nhìn từ điểm cực nhỏ -như  sự vật được nhìn xuyên qua kính hiển vi – thì chúng đều là rỗng không. Tuy nhiên, cái gì rỗng không ở đây? Đấy chính là cái tự tính (svabhàva) rỗng không. Nghĩa là mọi sự thể đều được hình thành qua duyên hội ( kết hợp bởi nhiều yếu tố ), và những gì được hình thành từ duyên hội2, thì chúng đều rỗng không, không có bất kỳ một tự tính nào mang tính cách độc lập, vĩnh hằng.

Do đó, Tánh Không không có nghĩa là không có gì hay là hư vô không tận, mà trên ý nghĩa cơ bản  nhất, nó là sự phủ định cái tự tính cá biệt vốn được xem là một thực thể bất biến, là nguyên động lực cấu thành nên tự ngã. Hay nói khác hơn, nó khẳng định cái tự tính của pháp là Không, là tự tính Không, làVô tự tính (nihsvabhàva) hay không có tự tính. Đây là những gì cần thiết được chuẩn hóa cho biểu từ sùnyatà.

Giáo thuyết về tánh Không

Từ một vài trưng dẫn trên, ta có thể thấy rằng, những gì được Phật nói ra đều mang tính cách hai mặt, bản chất và hiện tượng, công ước và tuyệt đối…Đây là thể cách thuyết giáo của Phật trong suốt cuộc đời truyền giáo của Ngài. Vì lẽ, để giúp chúng sinh nhận diện được chân lý, Phật phải dùng đến phương tiện. Chân lý tự thân nó là bất khả thuyết, những gì chúng ta nói về chân lý đều không phải là chân lý chính nó. Cũng như yêu thương, chúng ta có thể nói về nó, nhưng những gì chúng ta nói về  yêu thương thì không phải là sự yêu thương chính nó. Yêu thương là gì? Thực chất nó không phải ở trong lời nói , mà trái lại, nó chỉ có thể được biểu hiện trong im lặng và trong hành động mà thôi. Nhưng ở đây, nếu chân lý không được nói ra thì chân lý sẽ không được nhận biết; vậy làm sao để hóa độ chúng sinh ? Vì lẽ đó, các nhà Phật học đã dùng đến thành ngữ ngón tay chỉ mặt trăng 3để diễn đạt phương tiện thuyết giáo của Phật. Đây cũng là lý do tại sao Tăng Duệ, trong bài tựa viết cho trung Luận, bảo rằng :" Thực phi danh bất ngộ, ngôn phi thích bất tận". 

Trên cơ sở này, chúng ta thấy tại sao sùnyatà cần phải được hiểu thông qua biểu từ trương độ = sự phồng lên. Và nói về thực tại tính Không, Ngài Long Thọ (nagarjuna) trong Trung Luận bảo rằng: " Chúng nhân duyên sinh pháp, ngã thuyết tức thị không, diệc vi thị giả danh, diệc thị trung đạo nghĩa " – các pháp do nhân duyên mà sinh ra, nên bảo rằng nó là không, là giả danh, và cũng là Trung đạo. Do đó, khi thế giới thực tại tánh Không này phải được nhìn từ hai mặt : Giả danh và Trung đạo. Ở đây cần ghi nhận rằng, giả danh là một tên gọi lâm thời cho một sự thể mà không phải là tên gọi cho bản chất của một sự thể. Tỉ dụ, mây, mưa, hơi nước, nước… những sự thể này, những tên gọi này đều mang tính cách lâm thời nên chúng được gọi là giả danh. Tương tự như thế đối với con người và thế giới. Và trung đạo là chân lý của hai bình diện : tương đối(samvriti) và tuyệt đối( paramàtha). Đấy là một loại chân lý, theo quan điểm của các nhà Đại thừa, là bất khả phân ly, một loại chân lý" hãy tìm Niết bàn trong sinh tử ". 

Như thế Không không có nghĩa là rỗng không, mà Không ở đây là do duyên khởi nên các pháp hình thành và không mang theo một bản tính cá biệt nào; pháp hình thành trong tương quan của nhận thức nên chúng được gọi tên, tên đó là giả danh, vì tên gọi chỉ có trong nhất thời, khi sự vật thay đổi ( như từ mây sang nước) thì tên gọi không còn ý nghĩa nữa. Và, pháp xuất hiện trong Duyên khởi và giả danh nên chúng được gọi là Không và cũng làTrung đạo. Đây là những gì cần ghi nhận về biểu từ   sùnyatà trên góc độ nhận thức luận 4. 

Kết  Luận:

Tóm lại, chúng ta thấy rằng, để hiểu rõ thuật ngữ tánh Không, luôn luôn đòi hỏi ở đây một bối cảnh nhận thức bao gồm nhận thức về Không, Duyên khởi về Giả danh và về Trung đạo. Nếu thiếu một trong bốn yếu tố này thì tánh Không khó được giải minh một cách toàn diện. Tuy nhiên , qua phân tích là như thế, song cả Không, Duyên khởi, Giả danh và Trung đạo luôn luôn thống nhất với nhau hoặc trong bản chất hoặc trong hiện tượng . Nghĩa là, khi nói đến tánh Không, chúng ta đồng thời phải nói đến Duyên khởi, Giả danh và Trung đạo. Đay chính là hai bình diện chân lý của công ước và tuyệt đối.

Duyên khởi + Giả danh = Không 

Không = Giả danh + Duyên khởi

------------
Chú thích :

1 Xem Tâm Lý Học Phật giáo, cùng tác giả.
2 Từ này được dùng đồng nghĩa với Duyên Khởi (Pratityasamupada)
3 Xem Vấn đề cơ bản của triết học Phật giáo, cùng tác giả.
4 Bài viết này chỉ đề cập đến biểu từ sùnyatà theo thể cách nhận thức  thông thường chứ không đề cập đến vấn đề thể nhập thực tại tính Không .

---o0o---

Trình bày: Linh Thoại

Cập nhật: 01-12-2003

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

大学生 クレジットカード ポテトチップス 深川油脂 ザ チェインスモーカーズ 瀬戸環奈 диагностическая работа 鉄拳 壁紙 冨永愛 姉 千頭 バス 匈奴 英文 南無觀世音菩薩 拒絕 梗圖 ドア 丁番 搜尋 除外 別針 英文 動天 天皇 お市 муп 八潮ライブ 퇴화 ㄷ자 협탁 曾 黎 ギヤ 意味 八丁堀 昔 就労支援事業ビジネスモデル 郵政省 杉内 仙台 吉四六 瓶 林 森先生 加藤真絢に嫌がらせされた 튜브 어댑터 호스 커넥터 български пощи будулай 極道めし 除却 処理 퍼스트솔라 横尾忠則 逮捕 たべっ子どうぶつ ライセンス ว นว ทยาศาสตร ceo vc corp thiền để hạnh phúc chân 네임드 محاضرات العدالة الجنائية 중장년 유망 자격증 写真 映像 格闘 亘理 丸亀製麺 ผลบ ญไซร 엑스터시 定岡正二 젠지갤러리 ä å è æ