Thơ - Lênh đênh kiếp sống.

......... .

 
 

Lênh đênh kiếp sống

(chùm thơ)

Lâm Như Tạng

 

Một mảnh đời trên ba bánh xe lăn 

 

Trăm tuổi đời vẫn còn đạp xích lô

  

Mảnh đời trôi trên dòng đời nghiệt ngã

Mây vô tình vẫn bay mãi trên cao

Ðất lầm lì vực thẵm núi cách nhau

Ðường vạn nẽo biển sông hồ chắn lối

 

Những cuộc chiến còn đây là ảnh tượng

Một mảnh đời trên ba bánh xe lăn

Nón kaki giờ đã ngã màu đen

Cụ vẫn đội che nắng mưa nghiệt ngã

 

Thời gian đi giọt đời trôi lăn mãi

Áo xanh đen màu bụi đất nhiểm ô

Vai nghiêng nhẹ lách mình qua giữa lộ

Thế hệ qua rồi cụ phải thế cô

 

Ðạp đi vội,  xe không,  tìm du khách

Người ngược xuôi dừng lại ngã tư đường

Ðèn đỏ rồi!  Thưa cụ ạ! Thấy không?

Trước ngã rẻ lối nào là hướng đến

 

Ba bánh xe lăn đường dài vô định

Chẳng biết đến đâu và sẽ về đâu

Ðạp cứ đạp không buồn ngó trước sau

Ðường vạn nẽo muốn về đâu tùy khách

 

Thưa cụ  ạ!  Ngược chiều rồi phải lách

Qua đường kia có gần gủi hơn không

Cụ không nghe!  Tai nặng chẳng chờ mong

Người mặc người xe không giờ vẫn chạy

 

Ðường đã đổi! Xuôi chiều nầy cụ ạ

Rẽ qua kia thuận lối để mà đi

À quên lững! Bạn đường ơi  chớ trách

Ðể già nầy quay đúng hướng kịp thì

 

           Sydney 2-5-2004 

 

Lênh đênh kiếp sống

Trăm tuổi g

Vẫn còn đạp xích lô

Trong công việc hằng ngày

Cụ muốn gởi cho đời

Những thông điệp gì đây

 

Có phải sinh ra

Giữa thời ly loạn

Nước mất nhà tan

Chiến chinh thiêu hỷ mùa màng

Sắn  khoai rau trái lúa vàng cũng tiêu

 

Ðói từ làng nước tiêu điều

Như ma dưới khói điều hiu nỗi nhà

Không cha không mẹ mà ra

Lênh đênh kiếp sống như là mây trôi

 

Chiến chinh dù dứt lâu rồi

Nhưng bao tệ nạn mà đời chẳng yên

Vào ra cô độc triền miên

Ngày ngày đưa khách khách thường dng dưng

 

Nhận tiền vừa tủi vừa mừng

Cảnh đời đen bạc đã từng nhiều phen

Bao giờ trời sạch mây đen

Cho hoa nở nụ cho trăng hiện về

 

Trời lên sưởi ấm cõi đời

Áo cơm thôi chẳng là nơi cực hình  

 

                           Maroubra  28-4-2004

 

 

Không 

 

Không !

Ðã mãn duyên rồi phải ra đi

Nghìn trùng mờ mịt nói năng gì

Gió đùa xóa dấu chân trên cát

Tâm không vướng bận cấu trần chi 

 

Không !

Không có người yêu để nhớ nhung

Ðể sầu vương vấn mối tơ chùng

Ðể buồn da diết khi lỗi hẹn

Ðể chết trong lòng nỗi ước mong

 

Không !

Không có một ai để ước mơ

Dù là trong mộng vẫn thẫn thờ

Chao ôi! Xa vắng đơn côi quá

Muối xát trong hồn thuở ấu thơ

 

Không!

Hẳn là không vợ để ái ân

Ðể biết đời trai phận làm chồng

Ðể say men cháy tình chung thủy

Ðể thỏa trong lòng những ước mong

 

Không !

Hẳn là không có được đứa con

Ðể biết làm cha phận phải tròn

Ngày ngày nhìn trẻ,  ôi! Ðau đớn

Cái phận thân tàn … héo … héo… hon

 

Không!

Không có một ai kẻ đoái hoài

Giả vờ thương hại buổi hôm mai

Tìm như cưa xé thân tàn tạ

Bụng đói môi khô biết cậy ai

 

Không!

Không thấy mẹ cha thuở thiếu thời

Không tên không tuổi biết đâu người

Thân bằng quyến thuộc ai đâu nhỉ

Kiếp sống! Trời ơi! Chẳng giống người

 

Không!

Không thấy nhà đâu chẳng thấy vườn

Thị thành đồng nội lẫn người thương

Tấm thân vất vưởng như ma đói

Còn ước mơ gì hoa với hương

 

Không!

Không biết đâu là đâu với đâu

Lang thang như bèo dạt mây trôi

Có thân mà chẳng màng sống chết

Chẳng bận trong lòng mai với sau

 

Không!

Cát bụi giờ đây chẳng thấy gì

Ðất trời trong đục cũng tan đi

Thiên cổ hận sầu dâng giờ cũng dứt

Ôi người và cảnh chẳng còn chi …

 

Viết nhân khi xem tấm ảnh “Một cụ già hành khất  đơn độc đi trên đồi cát Mũi Né , Việt Nam”do Lotozakak chụp,Vũ Quyên gởi lên mạng  của  ERCT . Sydney 6-4-2004

 

Nhà tranh vắt vẻo bờ sông 

 

Nhà tranh vắt vẻo bờ sông

Nửa trên dòng nước nửa giông đất liền

Tựa lưng cổ thọ vững bền

Hề chi sóng nước lúc lên lúc ròng

 

Thân dừa nghiêng xuống mé sông

Ðôi bồ câu trắng thong dong đứng nhìn

Nàng như e ấp làm duyên

Chàng dường xích lại hàn huyên tỏ tình

 

Thẹn thùng khép nép thân hình

Nàng còn e thẹn kh nhìn đưa duyên

Lâng lâng dạ thấy vui thêm

Ngng đầu chớp cánh gần bên cô nàng

 

Nắng trưa trắng bạc trên cành

Nghiêng nghiêng đôi cánh nước xanh  ngắm nhìn

Lá dừa soi bóng cành nghiêng

Mây qua đáy nước thần tiên cảnh nào

 

Thời gian dừng lại cảnh đời

Lặng yên nghe tiếng chim trời hát ca

Lá xanh chen với ngàn hoa

Ong bay bướm lượn hiền hòa cảnh tiên

 

Vào đây rủ sạch muộn phiền

Tâm không vướng bận trần duyên bụi hồng

Mây bay trắng xóa mấy tầng

Thì ra cuộc thế cũng ngần ấy thôi

 

           Sydney 7-4-2004

 

 

 Cây Mù U

 

Lá dày xanh lớn Mù U

Nhụy vàng hoa trắng hương mùi dễ thương

Trái xanh tròn giữa đời thường

Cây cao thân lớn cành vương quê nghèo

 

Ấu thơ mẹ dắt đi theo

Cây Mù U trái thường sai hai mùa

Tan trường con chạy về mau

Con đi với mẹ đến bìa rừng kia

 

Ngày nào cũng lượm trái cây

Cuối mùa đầy cả hiên tây góc vườn

Phơi khô đập vỏ lệ thường

Ép thành dầu để quanh năm thắp đèn

 

Xứ nghèo nhờ có mùa trăng

Cả nhà bận rộn nhọc nhằn thâu đêm

Vá may thì cậy ánh đèn

Dầu Mù U giúp kiếm thêm chút tiền

 

Nào là sách v cho con

Nào là quần áo dép mòn đứt quai

Mái tranh dột ướt mùa mưa

Dầu Mù U giúp chuyn xoay chuyện nhà

 

Mấy mùa gió chướng thình lình

Mấy mùa bão táp phận mình tả tơi

Mù U sừng sững giữa trời

Ngăn che cát xoáy nhà người nhà ta

 

Ðông tàn xuân lại nở hoa

Hương bay rủ bướm chiều tà gọi chim

Cha cho dũ dẽ cùng sim

Con mừng hôn mẹ gọi em nhận quà  .

 

                 Sydney 23-4-2004

 

 

 

Hoa HANAMIZUKI (dogwood)

 

 

Cây xanh xanh đứng giữa trời

Trời xanh mây trắng ai người vãng lai

Ửng hồng bốn cánh mộng mơ

Nhụy vàng dáng ngọc như chờ trao duyên

 

Cũng loài hoa ấy màu sương

Phất phơ trước gió mùi hương ngạt ngào

Không ong không bướm đậu vào

Khiết trinh dường ấy ai vào thì mê

  

         Sydney 14-4-2004

 

 

 

 

Sông Trà Khúc


Một dòng sông giữa miền trung nước Việt
Qua núi rừng thông xanh vùng luyến tiếc
Cỏ hoa thơm tua tủa xuống đôi bờ
Ngát mùi hương cho nước cũng thành thơ

Cát đá giúp lọc trong dòng nước mộng
Hai bờ sông cát vàng hôn với sóng
Cho tình yêu bền vững với thời gian
Cho rực sáng quê hương dòng lịch sử

Tre cũng giống đa tình buông tóc xõa
Hôn suối nguồn hôn mãi dọc thời gian
Lòng vốn buồn thả lá úa đi hoang
Theo dòng nước biết về đâu vạn n
o

Trúc cũng ngắm dòng sông lòng tê tái
Lã lơi buông cành lá hướng xuôi dòng
Vẫy tay chào lã ngọn suốt thu đông
Cũng dáng dấp bất an và lưu luyến

Hai bên bờ buồn ai mà phượng tím
Níu thời gian hoa lá rãi theo dòng
Nhớ nhung hoài áo trắng mỏng thong dong
Tuổi thơ mộng giờ thành hoa viễn xứ

 

Ðể phượng đứng giữa năm tàn tháng mỏi

Ngóng chờ ai tê tái lá xanh rì

Ruột như cào lòng chua xót ứa mi

Ðầu choáng váng quay cuồng thành hoa đỏ

 

Hoa cũng muốn vương mình theo nỗi nhớ

Dài dài thêm thành nhụy giữa lòng hoa

Cây vương cao cành lá cũng thiết tha

Như vy gọi chờ mong người trở lại

 

Núi Thiên Ấn giữa chiều vàng thư thái 

Sừng sững hiên ngang soi bóng giữa Trà Giang

Chuông chùa ngân bừng tỉnh giấc mộng phàm

Qua Thiên Bút đưa hồn lên đỉnh mộng

 

Ấn, Bút đối nhau qua sông Trà tỏa sáng

  Ánh trăng trong dường đứng mãi giữa trời cao

Những âm vang quá khứ mãi rạt rào

Ðường lịch sử như rồng vàng dưới núi

 

Anh đứng ngắm trăng trong mà buồn tủi
Bởi vì em đã biền biệt xa xăm

Lối đi nào giữa tre trúc âm thầm

Bên dòng nước cát vàng lưu luyến nhớ
 

Mỗi khúc sông dưới tàng cây che chở

Thuyền thả neo là cả một dòng đời

Lắm gia đình trôi lăn mãi giữa trời

Trên dòng nước quá khứ là đáy nước

 

Ðánh cá, bắt tôm,  ngêu, sò , ốc, hến

Mãnh đời trôi cách nước một thành ghe

Ngày qua ngày nóc phủ miếng phên tre

Trốn giông bảo dưới tàng cây mé nước

 

Nào vợ nào con trong ghe chài ẩm ướt

Lắm mãnh đời bị bổ ngữa vở đôi

Người mất đi bị dòng nước cuốn trôi

Ðâu mồ mả đâu xác thân mà biết

 

Kẻ còn sống dù nửa hồn đã diệt

Một nửa kia vẫn tiếp tục lênh đênh

Số phận hẩm hiu kiếp sống bồng bềnh

Quá khứ đã chìm sâu vào dòng nước

 

Hiện tại có còn không đời ác trượt

Tương lai đâu?  Như nước chảy qua cầu

Lăn lóc nỗi trôi nào biết phải về đâu

Số kiếp mỏng manh lại trở về dòng nước

 

Xin tưởng niệm người mất bằng nguyện ước

Kẻ sống còn an ủi chút gì đây

Nguyện con người rời khỏi chiếc chèo tay

Lên đất ráo bắt đầu vào cuộc mới

 

               Sydney 16-6-2004

 

Thế thì thôi mộng não nề

 

 Tinh sương biển nước xanh rờn

Tay chèo nhè nhẹ mạn thuyền sóng reo

Neo thuyền trong vịnh bãi tre

Lần mò từng bước gieo neo đá ngầm

 

Tìm sò bắt ốc mưa dầm

Sóng to gió lớn trong lòng vẫn cam

Buông câu chờ cá sớm hôm

Lần theo con nước m tôm mẹ mừng

 

Vườn rau luống cải lên xanh

Bốn mùa giáp hạt táo chanh đầy vườn

Ðưa con buổi sáng đến trường

Chiều chiều mẹ đến cổng trường chờ con

 

Thời gian mưa dột đá mòn

Con đà khôn lớn mẹ còn chắt chiu

Cảnh nhà nghèo khó đìu hiu

Nhưng con quyết chí cũng lìu thế thôi

 

Xa cha mẹ biệt xứ nghèo

Con tìm lên tỉnh để theo học hành

Ngày qua lưu luyến thâm tình

Chiến chinh chưa dứt một mình lại đi

 

Mẹ ơi giờ phút sinh ly

Con đi còn nhớ những khi mẹ về

Mẹ về tay xách vai kè

Tôm cua sò ốc bộn bề mẹ thương

 

Lưng còm má nám nắng sương

Che đầu nón lá còn vương nỗi nghèo

Nuôi con cuộc sống gieo neo

Cồn dâu bãi đá khốn nghèo vẫn cam

 

Mẹ ơi con ở  Sài Gòn

Chăm lo đèn sách nhớ ơn mẹ hiền

Ngày ngày việc học thuận duyên

Xin cha cùng mẹ đến miền đông du

 

Trời cao xứ lạ xa mù

Biết ai trông cậy hạ thu đông tàn

Ðông Kinh tuyết trắng ngập tràn

Mỗi mùa qua mỗi ngổn ngang nghĩa tình

 

Năm dài đèn sách một mình

Chưa ai chia xẻ chút tình đơn côi

Mẹ thương con đã xa rồi

Ðêm đêm nhìn áng mây trời nhớ con

 

Thương thân mẹ vóc hao mòn

Gia đình bận bịu nhớ con lạc loài

Chừng con thương tật bơ vơ

Biết ai mà cậy mà nhờ con ơi

 

Ðông Kinh đã mãn khóa rồi

Con đi xé hướng phương trời xuôi nam

Cửu Châu đất mới phân vân

Càng xa càng nhớ thâm ân mẫu từ

 

Năm dài thương mẹ nhớ cha

Gia đình bè bạn cửa nhà giờ đâu

Trăng rằm ghé bến thuyền câu

Lung linh trăng vỡ thành cầu nước tan

 

Nhớ ai đứng ngắm trăng tàn

Gío qua lau sậy cát vàng cuộn bay

Rì rào liễu rủ bờ ao

Quê hương cách mấy trời cao biển dài

 

Nhớ người yêu đã xa rồi

Còn đâu hàng phượng trên đồi đỏ hoa

Nhớ tà áo trắng xưa bay

Tóc thề mịn mát bàn tay nặng thề

 

Thế thì thôi mộng não nề

Bụi hồng ráng đỏ lời thề gío bay

Sân trường tuyết trắng ai hay

Buồn trông mây trắng về đâu bóng hình

 

Qua rồi năm tháng học hành

Ðông Kinh trở lại cũng đành chờ ai

Chiến chinh xé nát mộng dài

Tan rồi ảo ảnh cỏ gai cũng sầu

 

Lỡ duyên lỡ nợ mất rồi

Còn đâu hạnh phúc hết đời tài hoa

Thân tàn con lại về đây

Trở lại quê nhà nhìn mẹ tủi thân

  

Thành tài những tưởng vinh quy

Sá gì cơm áo con thì lo toan

Mẹ ơi ! Con mẹ thân tàn

Ốm o bệnh hoạn tật nguyền càng tăng

 

Ngày tàn ngồi dưới mái hiên

Bán bao thuốc lá kiếm tiền nuôi thân

Con đây bất hiếu trăm phần

Ấu thơ khổ mẹ gìa thân muộn phiến

 

Nghiệp hành nghiệt ngã thân con

Vụng tu kiếp trước biết còn trách ai

 

               Sydney  27-5-2004

 

--- o0o --- 

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật: 01-07-2004

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

virus mang chui to thuc hanh tam vi tha đề hạnh phat chi 3 nghiep bao khien hon nhan tan vo can hóa thân nhớ tang Minh Hiếu Tông Vị hoàng đế nổi danh ky Dấu yêu tại sao đổi từ ấn độ giáo sang phật nguyen cau moi nguoi deu se bi 2 nhan to nay chi phoi ca cuoc hÃƒÆ nh lua n ba n ve ranh gio i giu a me va pham chat cua doi song lua doi steve jobs dinh nghiep nhu nhung dau cham Ăn uống đủ dinh dưỡng cải thiện tư cúc ngọn can than loi noi Suối nguồn yêu thương Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần chua linh ung Bơ đậu phộng giàu dưỡng chất duyen phan vo chong se tron ven khi ban tay chi doi net ve cuoc doi duc phat va su giao hoa cua thanh thoi Sen nghi ve phai thien nhap the nhin lai mot kiep nguoi Thủy sám chương 4 phap vuong mong co ve tham thoi hau cong san phan thien phat giao Thiền quán về biết ơn tháng ngày yên ả ta chọn lương thiệnkhông phải là vì ta dao Khoảng lặng bon vo luong tam nghi lễ Nhá bao Lý giải những cái hắt hơi nói xấu người khác những hậu quả và hanh phuc thi ra em o day quang ngu cua quoc su tue trung o nam duong Gốc đa xưa Thầy BÃƒÆ đừng quá dõi theo người khác mà đánh Chùa Núi Những điều chưa biết về đậu phụ 30 điều đừng bao giờ tiếp tục làm Nguy cơ phát triển bệnh ung thư ở Đậu mơ hấp lá sen Vị pháp vong thân Thánh tử đạo Thích