Thơ - Trong mưa gió, chiếc lá vàng.

.

 

TRONG MƯA GIÓ, CHIẾC LÁ VÀNG RƠI…..

 Cư sĩ Liên Hoa

 

Mấy hôm nay, thu đã trở về, không bình lặng như mọi năm trước, mà lại chuyển mình làm đất trời nghiêng ngả, lòng người rối ren, đau khổ, buồn lo….

Đâu rồi những mùa thu mà mọi người mong ước, mộng mơ, thả hồn theo chiều dài của lá vàng khoe cánh, của sắc vàng thu với vóc dáng của một mùa thật đẹp. Có những cơn gió thoáng qua, có từng hạt mưa nặng nhẹ rơi từ bầu trời, có ánh mắt trĩu nặng tình thương và trên môi cuộc đời, vẫn tràn đầy lời thơ, ca t  thân ái.

Cuộc đời mỗi người tượng hình bằng những sự bon chen, lấn ép, đẩy xô để làm người, làm thành thân sinh mệnh trên cuộc hành trình vô tận của kiếp nhân sinh. Có một lúc chợt ngột ngạt trong bao biến dạng của đời sống, của sinh già bệnh chết, đối diện với những hình ảnh không thể chạy trốn được, nhưng khi nhìn lên bầu trời xanh vẫn thấy trong veo như ánh mắt trẻ thơ, bụ bẫm trong tâm hồn trong sáng, cao sang thanh tịnh trên nụ cười ngát hương sen, mát rượi như hơi thở còn thơm mùi sửa ngọt.

Đã bao lần nhìn thấy lá vàng rơi, nhẹ nhàng im mình trên mặt đất, đôi khi lăn mình theo cơn gió. Gió đã thổi lá bay hay lá vàng đã làm thành con gió, mộng mơ, quyến rủ. Mưa đã tưới tẩm cho kiếp người trong sương khói, để có nhức nhối, khổ đau, có tiếng cười hạnh phúc, có cay đắng trên khoé mắt hay ngàn tinh tú chảy theo dòng nước mắt. hạnh phúc cũng là đau khổ hay khổ đau chính là chất liệu phù sa vun đắp bước đường đi về nơi đất thanh tịnh. Nếu chúng ta không trở về nơi chính mình, nơi bầu trời cao rộng lớn, nơi trái tim của muôn pháp, để làm hoa sen cho tâm mình, ướp tẩm trong mọi ngả ngách vào cõi không tánh…..thì một kiếp người lại trôi qua, và màu lá vàng, chất mầu mỡ của đất hoàng thổ, của tâm địa lại một lần nữa mang trên mình thêm một kiếp sống mới phù du, ảo ảnh, huyền thoại. Tâm bao đời vẫn trong sáng, dù đời người có biến thiên, ngắn ngủi, quên chính mình, bỏ rơi người chân thật….

 

Bước trên từng thảm cỏ

còn ướt đọng hơi sương

lá vàng rơi từng chiếc

trên vai đậu hững hờ

 

nắng cười vỡ trên lá

ngàn sao vội giật mình

giũ mình theo con gió

thả lá hay nụ cười

 

em vào trong vô niệm

ta nhặt sợi không lời

đùa nhau trong chân tánh

lá vàng hay lá sen

 

đời trần còn rong ruổi

ta ôm một góc trời

có tâm cùng trời đất

có ngàn tiếng cười rơi

 

một mai, phong trần hỏi

lá vàng hay gió thu

mỉm cười trong hơi thở

biết thu đang trở  về  ……..

 Một phút giây xúc động

24.09.2008

 

  

---o0o---

Trình bày: Bảo Vương - Bảo Lân

Cập nhật: 01-04-2008

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

thầy ơi gian bat Vitamin Chợ Cóc Có một chiều Xuân Ý si yen Nghi lễ đời người theo quan điểm Phật hai cuốn sách về tình mẹ tình cha nhà trống Tu Thiền giu hòa thượng thích phúc hộ 1904 thiểu NhẠn chu Kinh Mùa thu đang trôi qua Đà Nẵng Ni sư Thích nữ Diệu Thanh Có thể giảm một nửa nguy cơ tử vong giai thoại tùy bút vào thiền 10 lý do nên hạn chế ăn đồ ngọt Giỗ tổ khai sơn chùa Pháp Giới toa sang ngôi Điều trị chứng khô miệng hang chuyen tinh khoi lang nghe cong an thien trong hai ca khuc cua Hành thi xa an khe đạo bụt qua nhận thức mới dâm Chiều có được thì ắt sẽ có mất tây phương đã tiếp nhận đạo phật Ba tôi và thiền khán thoại đầu Gương sen chữa tiểu đường Thõng tay vào chợ Phà t gợi ngon chua am Súp miso cho bữa sáng 8 3 nét cấu trúc sinh học của con người phù Ly nước quả mùa xuân từng Ngẫu nhiên hay mầu nhiệm