GIỚI THIỆU Tuvien.com

Tuvien.com – Ngôi Chùa Online & Kho Tàng Phật Pháp Vô Tận

Trong thời đại công nghệ số, việc tiếp cận và thực hành Phật pháp đã trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết nhờ các nền tảng trực tuyến. Trong số đó, Tuvien.com nổi lên như một địa chỉ đáng tin cậy, một thư viện khổng lồ và một "ngôi chùa online" đích thực dành cho mọi Phật tử và những người yêu mến đạo Phật.

Tuvien.com không chỉ là một website, đó là một kho tàng tri thức:

Tuvien.com chứa đựng hàng ngàn bài viết chất lượng về Phật pháp, được chọn lọc kỹ càng từ nhiều nguồn đáng tin cậy. Dù bạn là người mới bắt đầu hay đã thâm nhập kinh điển lâu năm, bạn đều có thể tìm thấy những kiến thức phù hợp:

  • Tủ Sách Kinh Điển Đa Dạng: Trang web quy tụ hàng chục bộ kinh từ các hệ phái khác nhau, bao gồm:
    • Kinh Điển: Cung cấp các bản kinh quan trọng từ Đại thừa, Nguyên thủy và các hệ phái khác.
    • Giới Luật, Luận Giải: Giúp người học hiểu sâu hơn về nền tảng đạo đức và triết lý Phật giáo.
    • Thiền Nguyên Thủy, Tổ Sư Thiền, Mật Tông: Các tài liệu chuyên sâu về các pháp môn tu tập.
    • Triết Học Phật Giáo: Phân tích các khía cạnh tư tưởng sâu sắc của đạo Phật.
  • Audio Thuyết Pháp Phong Phú: Đây là một trong những điểm mạnh của Tuvien.com, nơi bạn có thể nghe pháp bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Trang web lưu trữ các bài thuyết pháp của các bậc Hòa thượng, cư sĩ đạo cao đức trọng như:
    • Thầy Thích Thông Lai
    • Pháp Sư Tịnh Không, Pháp Sư Ngộ Thông
    • Cư sĩ - Diệu Âm (Australia)
    • Cùng nhiều bài thuyết pháp khác trong mục Các bài Thuyết Pháp.

Các mục Audio chuyên đề sâu sắc:

Để thuận tiện cho người nghe, Tuvien.com đã sắp xếp các nội dung Audio thành các chuyên mục chi tiết:

  • Audio Kinh điển đại thừa, Audio Đại tạng kinh (Nikaya), Audio Luận tạng, Audio Luật tạng: Giúp người nghe tiếp cận kinh điển một cách hệ thống.
  • Audio Thiền học, Audio Tịnh độ, Audio Triết học phật giáo: Đi sâu vào các pháp môn và học thuyết chuyên biệt.
  • Audio Truyện Phật Giáo, Âm nhạc phật giáo: Cung cấp nội dung giải trí lành mạnh, giàu tính giáo dục.

Phật Pháp Ứng Dụng & Văn Hóa:

Tuvien.com không chỉ dừng lại ở lý thuyết mà còn hướng đến sự ứng dụng thực tiễn trong đời sống:

  • Phật pháp cho người bắt đầu: Hướng dẫn căn bản cho những người mới tìm hiểu.
  • VĂN HÓA: Bao gồm các mục như Truyện Phật Giáo, Chết & Tái sinh, Nghệ thuật sống đẹp, Thơ, Hình ảnh Phật Giáo.
  • Ăn chay: Cung cấp Hướng dẫn nấu chayTài liệu chữa bệnh liên quan, hỗ trợ Phật tử thực hành nếp sống thanh tịnh.

Đặc biệt: Ngôi Chùa Online – Nơi Phật tử Về Nương Tựa

Hiểu được rằng không phải Phật tử nào cũng có điều kiện đến chùa thường xuyên, Tuvien.com đã xây dựng một Ngôi Chùa Online độc đáo. Tại đây, quý Phật tử có thể thực hiện các nghi thức tâm linh ngay trên website:

  • Cúng bái thắp hương: Thể hiện lòng thành kính với chư Phật, Bồ Tát.
  • Cầu siêu, Hộ niệm: Thực hành các nghi thức tâm linh quan trọng cho người đã khuất hoặc người bệnh.

Tuvien.com chính là cầu nối tâm linh vững chắc, giúp mọi người duy trì việc học hỏi và tu tập Phật pháp, mang ánh sáng từ bi và trí tuệ vào cuộc sống hàng ngày. Hãy truy cập ngay Tuvien.com để khám phá kho tàng tri thức vô giá này!

 

...... ... .

 

TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG

Người dịch: Ðồ Khùng

- - -o0o- - -

Tập Hai

Hồi thứ 56 

 

Trịnh Hùng giữa đường gặp Tế Công

Vương Quý trong rừng cướp khách lẻ

 

Người trợn ngược mắt chạy đến tiệm Thiên Hưng tên là Mã Mậu, ở bên đường Ðông nơi Thiên Gia Khẩu. Cha hắn là Mã Chấn Cương, hắn có hai người anh đều là chí thú làm ăn, làm nông, đọc sách nối nghiệp tổ tiên. Chỉ có một mình Mã Mậu là đứa nghịch tử, rượu chè bài bạc, tệ ác đủ thứ. Một hôm đi chợ, có bao nhiêu tiền bạc áo quần hắn đều nướng sạch trong sòng đổ bác. Hết tiền hắn không mặt mũi nào về gặp gia đình, mới mua một sợi dây thừng, dự định ra ngoài Thiên Gia Khẩu, tìm chổ vắng vẻ tự ải cho xong. Vừa hay gặp lúc Phó Hữu Ðức bị chứng đau bụng hành hạ, hắn đưa ra thuốc thổ tả mang theo cho Phó Hữu Ðức và bảo:

- Tôi cho ông một ít thuốc đây, uống vô đi!

Phó Hữu Ðức uống xong, dựa gốc cây ngủ như chết. Mã Mậu thấy ông ta là một hành khách cô đơn bèn nghĩ thầm: “Trong người ông khách này chắc hẳn có vàng bạc, để mò vào bụng ổng thử xem. Nếu mò vào mà ông ta thức dậy, mình sẽ nói: Tôi mò vào bụng ông xem ông còn đau đớn không? Còn nếu ông không tỉnh dậy thì có cái gì, mình cầm lấy đi luôn”.

Hắn lấy tay sờ vào bụng Phó Hữu Ðức, đụng ngay bó bạc rút ra xem, trong đó có 12 nén vàng. Hắn vội bỏ dây thừng lại, cầm vàng đi thẳng. Vừa đi vừa nghĩ bụng: “Chuyến này mình rước vợ con theo, tìm mướn hai gian phòng, đem một nén vàng đổi ra sống qua ngày, kể cũng sướng chán”. Nghĩ rồi tiếp tục đi tới trước. Gặp một đám lau um tùm trước mặt, hắn nhìn trước sau không thấy có ai, bèn chui vào chôn ngay bó bạc và số vàng ấy xuống đất, đoạn đánh dấu để dể nhớ rồi đi tiếp về nhà ở Thiên Gia Khẩu. Về đến hà thấy cha hắn là Mã Chấn Cương đang đứng ở trước cửa. Vừa thấy mặt hắn, cha hắn nổi giận mắng lớn:

- Ðồ súc sanh, mầy đi ra làm không biết bao nhiêu điều tồi tệ, không việc xấu nào mầy từ nan, thì còn trở về đây làm gì?

- Tôi trở về đây rước vợ con theo. Kể từ nay tôi không ăn cơm nhà ông nữa đâu! Trong nhà kể như không có tôi là được rồi, từ nay về sau ông khỏi phải lo lắng cho tôi nữa!

- Thế thì tốt quá, mầy rước con vợ mầy đi chỗ khác lẹ lẹ lên, để ở đây thấy mặt mầy tao ứa gan thêm!

Mã Mậu bèn vào nhà trong kêu vợ đi theo hắn. Cô vợ hắn không dám đi theo vì biết rằng hắn là người bất kể phải quấy, chuyện gì cũng làm được. Sợ rủi ro hắn sanh tâm quấy bán mình đi bất tử thì khổ. Vợ hắn là Tôn thị vốn là người hiền đức, nói với mẹ chồng:

- Con không muốn đi với ảnh.

- Không hề chi, con cứ đi với nó. Có việc gì mẹ sẽ tính cho con.

Tôn thị không cách nào khác, bèn bắt buộc phải đi theo Mã Mậu. Ði được nữa đường, Mã Mậu nói:

- Ta nói cho cô hay! Hôm nay nếu không phát tài, ta không rước cô đi theo đâu!

Hắn nói gì, Tôn thị cũng không thèm để ý nghe, cùng hắn đi về phía cửa thôn Thiên Gia Khẩu. Ðến đám lau, hắn theo dấu tìm đến chỗ chôn vàng. Mười hai nén vàng đâu không thấy mà chỗ ấy là một bãi phân tổ bố.

Người lấy vàng của Mã Mậu giấu chính là Tế Ðiên. Khi Tế Ðiên gạt Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh chạy mau đến bắt tên giặc đang treo cổ để cứu Phó Hữu Ðức, rồi chính mình đi về hướng Bắc, ấy là lúc Tế Ðiên đi vào đám lau lấy bó bạc và vàng rồi trút vào đó một bãi “của quý”, đoạn lấp đất lại như cũ.

Mã mậu bới vàng y chẳng thấy chỉ thấy vàng khè, ngây người như kẻ mất hồn: “Hồi nãy mình nói phách để dắt vợ con đi là ỷ có vàng. Bây giờ không có vàng nữa làm sao đưa vợ con về đây? Thiệt là lời nói như tên bay, đâu có thể phát ra bậy bạ! Một khi vào tai người, sức nào nhổ ra được!”.

Nghĩ mãi không ra, nói chẳng nên lời, dẫn vợ nhắm hướng quán Thiên Hưng đi tới. Tế Ðiên ở trong quán nhìn ra, lấy tay chỉ, nói với Phó Hữu Ðức, ông coi kìa, kẻ trộm vàng của ông tới đó.

Phó Hữu Ðức dòm ra, quả nhiên đích thị. Mã Mậu hai mắt trợn ngược, tự vả vào miệng liên hồi nói:

- Các vị ơi, bữa nay trời trả báo tôi đây nè!

Vừa nói vừa chạy càn tới trước. Chạy tới một hồ nước, nhảy ùm xuống, ngóp lên hụp xuống vài lần rồi mất dạng. Vợ hắn là Tôn thị chạy tới thấy vậy, dậm chân khóc ròng. Trong nhà hắn sợ hắn bán vợ đi cũng chạy theo ra tới bèn ráng khuyên dỗ Tôn thị, rồi về báo lại với cha mẹ và hai anh em của hắn rằng Mã Mậu đã chết. Sau khi vớt thi hài Mã Mậu chôn cất xong, họ đưa Tôn thị về nhà cha mẹ ruột.

Mã Mậu chạy đi rồi, Tế Ðiên cầm 12 nén vàng đưa cho Phó Hữu Ðức, lại bảo Sài Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh lấy 200 lượng bạc lộ phí đưa ra hết cho Phó Hữu Ðức và nói:

Hòa thượng ta nghĩ ông là một nghĩa bộc, nên ta thưởng cho ông 200 lượng bạc đây.

Phó Hữu Ðức muôn vàn cảm tạ, nhận vàng bạc rồi trở về. Sài Nguyên Lộc lúc ấy mới nói:

Thưa sư phó, chúng tôi đã tới tiệm Thông Thuận rồi, Hoa Vân Long đã bỏ đi từ chiều hôm trước, sư phó đem tiền lộ phí cho Phó Hữu Ðức hết thì bọn ta phải làm sao đây? Ở đây chớ đâu phải như ở Lâm An! Hễ bước ra là phải có tiền, ăn phải trả tiền cơm, ở phải tốn tiền phòng. Tất cả lấy đâu chi dụng?

Không hề chi, bất kỳ tiệm cơm lớn nhỏ, hễ vào ăn cơm ở trọ xong, cứ chỉ chót mũi của Hòa thượng ta là xuôi ngay.

- Ðỗ Chấn Anh nói: Ðúng, không chỉ chót mũi cũng chạy tuốt!

Nghe ba người nói chuyện như vậy, vị quan khách Vương Trung nghĩ thầm: “Tế Công đã trị mình hết bệnh, mình phải nên tạ ơn người mới phải lẽ”. Tiện tay lấy ra 100 lượng bạc nói:

Xin biếu sư phụ 100 lượng bạc làm lộ phí.

Tế Ðiên trợn mắt, nói:

- Ông cầm 100 lượng bạc này tính đền ơn ta hả? Công ta đáng giá vạn quan mà ông tính đền ơn bao nhiêu đó à? Thôi cất đi, ta không nhận đâu!

Vương Trung nghe nói như thế cũng không dám đưa nữa. Tế Ðiên nói:

- Hai vị Ban đầu nè! Theo ta bắt Hoa Vân Long đây!

Sài, Ðỗ hai người không biết làm sao, cùng với Tế Ðiên ra khỏi tiệm Thiên Hưng. Bọn Trần Hiếu theo đưa ra khỏi cửa.

Tế Ðiên dẫn hai người đi được mấy mươi dặm, đến một trấn nhỏ, vào một điếm ngồi nghỉ. Ba người đều cảm thấy bụng đói cồn cào. Sài Nguyên Lộc nghĩ bụng: “Hòa thượng thật là đại từ bi! Có bao nhiêu tiền dốc hết cho sạch ráo, hiện trong túi không còn một văn! Bây giờ phải làm sao đây? Ăn cơm phải trả tiền cơm, ở phải trả tiền trọ. Bây giờ chỉ có nước đem chiếc áo kép này cầm đỡ dược một điếu hoặc 800 gì đó rồi mới có thể ăn và ở trọ được”. Chủ ý đã định, bèn nói:

- Thưa sư phụ, lão nhân gia chỉ lo làm phước thôi. Có bao nhiêu tiền đem theo đều cho hết không chừa lại lượng nào; chừng ăn cơm không có tiền phải làm sao đây?

- Không hề chi, ta đã có cách. Mấy ông đừng lo, cứ đi theo ta!

Hai vị Ban đầu không còn cách nào khác hơn phải đi theo Hòa thượng. Ba người cùng đi về hướng Tây, thấy một tòa đại tửu điếm, bên trong tiếng dao thớt râm ran, bên ngoài thực khách ngồi đầy phòng. Tế Ðiên đi thẳng vào bên trong, hai vị Ban đầu bắt buộc phải đi theo. Phổ ky dòm ra thấy một Hòa thượng kiếc xăm xăm đi vào, cùng đi theo có hia người mặc quần áo trắng, giầy vớ trắng nốt, bèn nghĩ thầm: “Bộ dạng mấy người này không dám ngồi bàn ghế tất ở phía trước mới chiu vào đây kiếm chỗ ngồi chớ gì!”.

Hậu đường toàn những bàn ghế sơn son thếp vàng rất lộng lẫy. Tế Ðiên chọn một bàn giữa phòng đến ngồi vào giữa, hai vị Ban đầu ngồi hai bên. Phổ ky hỏi:

- Ba vị mới đến hả?

Tế Ðiên đáp: Bộ ngươi tưởng ta không đến được à?

- Bây giờ ba vị cần kêu món chi?

- Trong tiệm này có món nào ngon không nhỉ?

- Tiệm của chúng tôi, nướng ram sống chín, chiên xào, hầm nấu, đủ thứ thơm ngon, dĩa lớn dĩa vừa dĩa nhỏ, tùy lòng khách muốn, kêu liền có ngay. Trái cây  trân quý, tươi khô khắp miền, sơn hào hải vị, tiệc vừa sang đều đáp ứng được.

- Hải vị thượng đẳng, mỗi tiệc giá bao nhiêu?

- Mỗi tiệc chỉ 8 lượng thôi.

- Vậy thì dọn cho ta một bàn, rượu Thiệu Hưng lâu năm một hũ.

Phổ ky vâng dạ trở vào, bụng nghĩ thầm: “Cái ông Hòa thượng kiếc này, ăn bữa cơm sang trọng như thế biết bao nhiêu tiền, sao không thay bộ y phục lành lặn khác có phải dễ coi hơn không? Ðể coi một lát họ ăn rồi lấy tiền ở đâu trả cho biết”. Bụng nghĩ như vậy, một mặt cứ thoăn thoắt quét bàn cùi ghế, lau chén bát dọn lên. Trước hết đem các trái cây tươi, khô ra ăn chơi, kế đem thịt ướp chiên xào, thịt gà vịt cá, dọn lên đầy bàn. Tế Ðiên mời:

- Hai vị ăn đi!

- Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh biết trong túi không có tiền, nói:

- Sư phụ ăn đi! Ăn cơm rồi không có tiền trả người ta, chúng tôi không dám đụng đũa đến!

Không tiền cũng chẳng hề chi mà!

- Không tiền, sư phụ nói làm sao với họ?

- Ối, hơi đâu mà lo! Ăn rồi không có tiền thì thôi, họ đâu có làm chi nào? Còn họ muốn đánh hả? Cứ để cho họ đánh! Ðánh nhè nhẹ kể như huề nợ, còn đánh nặng họ phải trả thêm mình tiền thang thuốc. Chừng đó mình lại có tiền chén nữa.

Sài, Ðỗ hai người cũng không dám ăn, nằm gục trên bàn mà chờ. Tế Ðiên vừa ăn nhậu vừa chê:

- Vịt này chưa mềm, hải sâm còn cứng quá, món hầm này quá mặn, làm chưa đúng cách. Này Phổ ky, lại đây!

- Ðại sư phụ còn cần thêm gì nữa?

Những thức ăn này đều chẳng vừa miệng tí nào. Ngươi hãy đem cho ta một con cá giếc sống, đầu đuôi nhúng nước sôi, đoạn giữa tẩm rượu còn vảy, đem trụng dấm.

Phổ ky lật đật gọi đem lên. Tế Ðiên lựa chỗ nào ngon ăn trước, càng ăn sang lại càng khoái trá. Ăn nhậu một trận làm Phổ ky cũng phải thất kinh. Ăn xong, gọi phổ ky lại tính tiền. Tài phú tính toán một hồi nói:

- Cộng chung tất cả là 24 lượng 4 tiền.

- Có nhiều nhỏ gì. Kệ, bao nhiêu thì bao, ta cho thêm hai lượng nữa.

- Cám ơn sư phụ!

- Khỏi phải cám ơn! Duy có điều tiểu Tăng ra đi vội quá không kịp mang theo tiền.

- Không tiền thì phải làm sao đây?

- Ngươi bảo với chưởng quỹ để ta viết một tờ giấy nợ.

- Tiểu quán không có giấy nợ.

- Không có giấy nợ thì viết đại lên tấm bảng cũng được mà!

- Viết trên bảng cũng là giấy nợ rồi ! Ðại khái là chúng tôi không bán chịu. Ông phải trả tiền mới được.

- Ta hiện giờ không có tiền, ngươi tính sao thì tính.

Phổ ky nghe nói, đến báo với chưởng quỹ:

- Hòa thượng ăn hết 24 lượng 4 tiền, ông ấy không có tiền.

Chưởng quỹ nghe báo, nổi giận nói:

- Miệng hồng răng trắng, ăn nhậu bất kể, ưa ngọt không ưa mặn, đòi cay chẳng muốn chua; ăn xong chẳng trả tiền, đánh họ cũng chẳng xong! Nhưng việc này không muốn đánh cũng bắt phải đánh mới được. Tụi bây đâu, ráp lại đánh ổng cho ta.

Tế Ðiên nghe nói như vậy mới hỏi: Này lão Sài, lão Ðỗ, hai ông thấy làm sao đây?

- Bọn tôi không biết phải làm sao nữa.

Tế Ðiên nói: Này chưởng quỹ, ông đừng nóng vội. Ta sẽ biến tiền trả cho ông.

- Ừ, Hòa thượng biến đi! Bữa nay không có tiền trả thì không được đâu nhé!

Tế Ðiên đứng làm thinh một hồi lâu mới nói:

- Chưởng quỹ nè! Ðể chúng ta thương lượng với ông một việc: Ta ăn của ông cái gì, sẽ mữa trả cho ông cái đó nhé!

- Ông nói bậy bạ hoài! Mửa ra rồi tôi bán cho ai?

Tế Ðiên vỗ bàn la lớn:

- Eo ơi! 24 lượng 4 tiền ư!

Phổ ky thấy vậy nói:

- Khóc cũng phải trả tiền mà!

Chưởng quỹ đang sửa soạn muốn đánh Tế Ðiên thì nghe bên ngoài có tiếng người nói lớn:

- Này hiền đệ, chúng ta vào trong này uống ít chén rượu đã!

Sau tiếng nói, thấy hai người vén rèm bước vào, theo sau mười mấy kẻ tùy tùng. Vừa thấy Tế Ðiên, hai người ấy lật đật tới vái chào.

 

 

 - o0o -

Hồi thứ  55| Mục Lục | Hồi thứ 57

- o0o -

| Mục lục Tác giả || Tủ Sách Phật Học |


---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương, Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường

Bắt đầu đánh máy: 01-05-02
 Cập nhật : 01-07-2002

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

平島病院 ピロリ菌 观看樱花动漫 魔法少女小圓世界觀 車 名義変更 難しい 香川県市町村クイズ 日新火災 対応 悪い 男男操小说学院 エルフ意味 皇室 真子 ホスト 年金受取口座 複数 北川景子 インスタ 座布団 専門店 東京 島根県 道路 カメラ Có thật là có những loại súp trị 赤柯山 金針花 時間 浄土真宗 イラスト 카이저 하드듄켈 15분 膽小鬼 英文 フッ素 歯磨き 効果 ソニー生命拠出年金 æ ½ä 甘肃省东乡县龙泉乡政府 邮箱 旭川 和田セミナー 藤沢市 江の島バリ 아조딜 安藤なつ妃 池野朋 犯不著 米沢よしふみ 愛着 土地ごと売る 相続 摂取不捨 浄土真宗 学会本部 手紙 住所 바즈라 連続した未割当領域 铁吉 長きにわたり 漢字 교토역 КевРн Ð ÑŽÑ Ð Ð½Ð 呼吸が浅い 巻き肩 洗濯で縮んだ服戻す 백재현 磁歪 妮姬 異端者 利貝 如意 参加你 용인시 察院寺 라면 요리 왕 ポケモン スリーパー フォトショップ レイヤーパネル どこ 仏壇赤 金銭を借りた場合