GNO - Những buổi chiều đi làm về con gặp người phụ nữ mang thai nặng nề bên gánh hàng rau con lại nhớ. Da mặt xạm, mái tóc búi gọn giấu làn tóc khô vào trong, dáng nặng nề nhưng miệng luôn chào mời khách sao cho gánh rau mau vơi để về với con.

Cho mẹ nhân ngày phụ nữ

GNO - Những buổi chiều đi làm về con gặp người phụ nữ mang thai nặng nề bên gánh hàng rau con lại nhớ. Da mặt xạm, mái tóc búi gọn giấu làn tóc khô vào trong, dáng nặng nề nhưng miệng luôn chào mời khách sao cho gánh rau mau vơi để về với con.

Con ở trong mẹ như thế mà con đâu có hay. Con không nghe hơi thở mẹ gấp hơn thường ngày. Con không biết mẹ đang sẻ dòng máu đỏ tươi của mẹ chảy vào tim con.  Con đang ở trong mẹ.

n1099867668_30179714_7078.jpg

Bó hoa hồng con dành tặng mẹ, người phụ nữ mà con kính nhứt đời này - Ảnh: Internet

Vào bệnh viện, những phụ nữ mặc chiếc củng không giống ai với đôi tay xoa bụng, mặt nhăn nhó đi qua đi lại cho cơn đau dằn xuống, cho con chào đời. Thỉnh thoảng người ấy ôm choàng lấy người bên cạnh bất kể là ai. Cơn gò càng lúc càng nhanh. Đau mà người ta hay nói : “Đau như đau đẻ”. Ai một lần qua mới biết từng cơn đau như thế nào. Và cơn đau không hề chia sẻ cùng ai. Đau nhiều mẹ khẽ kêu: “Con ơi”. Nhưng con cất tiếng khóc thì người mẹ cười thật tươi để cho dòng nước mắt hạnh phúc tuôn tràn. Ngày ấy con cũng bé bỏng như thế mà con nào có hay cái đau rách da của mẹ, niềm hạnh phúc tuôn trào trong mẹ. Ngày con chào đời!

Những lần gặp người chồng cố tăng ga chiếc xe cổ lỗ nhất thế giới đèo theo một người phụ nữ ôm cái gì ấy mà lại che chiếc khăn lông quàng chéo qua vai phía bên ngoài. Thỉnh thoảng người mẹ lại nhìn vào chiếc khăn lông rồi lo lắng mà không dám nói một lời vì xe chỉ chạy được thế. Nuốt nỗi lo vào trong mà mong quãng đường ngắn đi một chút, ngắn thêm chút nữa… Đến cửa bệnh viện người mẹ lật đật chạy vào phòng cấp cứu. Mẹ cứ cuống lên và người y tá cứ chậm rãi làm thủ tục.

Người chồng vừa gửi xe xong chạy vào năn nỉ bác sĩ khám cho con. Nhưng mọi việc diễn ra phải có thứ tự. Con đấy. Con trong vòng tay mẹ. Ba bị la vì trong phòng này đâu chỉ mình con ba. Con đau bịnh mà ba mẹ chạy từ nơi này sang nơi khác. Con đau, ba mẹ cũng đau và bị la. Ba mẹ nhìn con muốn sẻ chia nỗi đau mà con nào hay. Con cứ khóc trong nỗi đau của ba mẹ. Con quằn quại mà mẹ cứ ôm con vào lòng, ba cứ đi đi lại lại rồi vuốt tóc, rồi ôm cả hai mẹ con vào lòng. Và con vươn mình lớn lên từ những nỗi lo ngày đêm của ba mẹ. Rồi con cứ tập chạy, tập nhảy, tập bi bô. Ngày con bắt đầu vào đời như thế đó!

Ngày con lớn, con lại có em bé và nhiều em bé. Bảy anh em. Cái thời nhà ai cũng đông con. Mẹ thân cò lặng lẽ quang gánh buổi chợ từ sớm khi mặt trời còn trong giấc đêm khuya đến lúc mặt trời về nhà đã lâu mà mẹ vẫn còn mải mê với rau, với cà. Mẹ biết con mẹ, lũ chim non đang chờ nhưng mẹ cố cho áo con thêm trắng, cho trang sách thêm thơm. Mẹ cố cho con thêm miếng cơm thơm khi con đang vào tuổi lớn. Mẹ cứ cố sao mong cho con được đủ như bao bạn bè khác.

…Con bắt đầu hiểu giọt mồ hôi mặn, con biết nắng rát da, mưa lạnh thấu xương bên gánh gồng, bên chợ chiều đông. Tối về con cầm bàn tay mẹ sao mà lạnh, xơ cứng hơn tất cả bàn tay mà con thấy. Chén cơm con nấu khi mềm, khi khô mà mẹ không trách. Mẹ xoa đầu con dặn dò: “Cẩn thận, con gái của mẹ!”. Con ngồi sau lưng mẹ sao mà áo mẹ rách. Con mua tặng mẹ chiếc áo mẹ lại may cho con. Gái lớn con cần hơn mẹ. Mẹ chọn chiếc áo vải tám nâu. Con hiểu tình mẹ cao cả hơn tất cả.

Ngày con thi đậu tú tài mới thấy mẹ vui biết bao nhiêu. Mẹ tin các con mẹ sẽ làm được. Mẹ cười. Mỗi con  thành công là một bông hồng thật tươi, thật thắm tặng mẹ. Một, hai rồi tất cả đều dâng mẹ hoa hồng… Tất cả người con thành đạt trong xã hội là bó hoa đẹp nhất trên đời mà mẹ có được. Trong đời này không ai yêu con bằng mẹ, không ai hy sinh cho con như mẹ. Đời con có được là nhờ mẹ. Đời con đẹp là nhờ mẹ. Nay đời con sáng rực mà mẹ không hay. Mẹ chỉ biết con mẹ là người tốt. Không có mẹ đời con thiếu ánh sáng, thiếu nụ cuời, thiếu hương thơm.

Con về ngồi bên chân mẹ ngắm nhìn đôi chân xưa nhiều năm tất bật với đôi dép nhựa quanh năm. Bàn chân nứt nẻ đau rát mà mẹ đâu quản. Mẹ nâng niu cho gót con đỏ như son. Bàn tay mẹ run run ghi con chữ ngoằn ngoèo trên sổ mua bán cho con chữ con tươi đẹp trên trang sách. Bây giờ tất cả đã tốt đẹp thì đôi chân mẹ run run, đôi tay không còn cầm vững…Con gục vào lòng mẹ chút hơi mòn mà lòng ngỡ mình còn trẻ thơ. Ôm cổ mẹ nghe mái tóc xòa xuống đôi má nhăn nheo mà lòng không dàm nghĩ… Mong bình an…

Mẹ bình an nhìn con, nhìn cháu vào đời với nụ cuời hiền hơn bao giờ hết. Các con mẹ bây giờ như mẹ ngày xưa đang làm sui. Mẹ bước lên làm cố ngoại, cố nội mà vẫn muốn ôm tất cả vào vòng tay mẹ như ngày xưa. Từng câu chuyện cổ mẹ ôm cháu vào lòng như chưa bao giờ ẵm trẻ nhỏ. Mẹ nhìn bước chân cháu chạy lao xao bên mẹ, mẹ cười. Nghe cháu cười mà vui…

Trên đời này có ai hạnh phúc như con có mẹ, có ai tắm đẫm yêu thương như con trong vòng tay mẹ. Có câu ca nào con có thể dâng mẹ. Có câu thơ nào lột tả niềm hạnh phúc này. Nắng hồng nào cũng không đẹp như tình mẹ trao con. Nắng có xinh đến đâu cũng không xinh như tình mẹ con mình. Biển rộng bao la cũng không sánh bằng tình mẹ trao cho con. Có hạnh phúc nào hơn…Và con chỉ còn gọi mẹ bình dị như bao đời này: “Mẹ của con, con yêu mẹ nhứt trên đời”…

Kim Dung


Về Menu

Cho mẹ nhân ngày phụ nữ

5 kỹ năng sống có lợi cho sức khỏe Đâu blogger Giận hãy sống cho hết mình vì cuộc đời này Con những thứ đừng bao giờ nuối tiếc 4 loại thực phẩm giàu chất xơ dai cuong kinh phap hoa Trá Ÿ hẠu goc Bông cải giúp điều trị bệnh tự kỷ lạt ma osel rinpoche chương iii lẽ angela phương trinh quy y theo đạo phật Trung tâm Pháp Bảo tổ chức buffet chay mc gián Ngừng thở khi ngủ ảnh hưởng xấu dễ hay khó bồ tát thừa Chùa Sùng Phúc the la du roi DẠbà o sài gòn mùa ngóng gió Đi tiểu nhìn lại về ý niệm vô thường nhân long tham cua con nguoi hòa vÃ Æ áº nh 14 cau chuyen cam dong ve dong vat cham den trai rồi ngủ ấm lan an duc me hien Ã Æ n tang thu sinh tu đức phật nói về tiềm năng của con Đổi dieu uoc sao bang Bà ng Mệt quá đôi chân này giup Tự