Nghệ Thuật Sống Đẹp - Dù thầy không phải là cha.

 

 

 

Dù thầy không phải là cha

 

Hồi đó tôi chỉ là cậu bé 6 tuổi sống cùng cha mẹ ở Los Angeles. Cha tôi là thầy giáo, ông dạy môn văn tại một trường trung học.

Một buổi chiều cha trở về, mặt đầy phiền muộn. Ngồi vào bàn ăn ông chẳng nói lấy một câu, mẹ lựa lời hỏi: “Ở trường xảy ra chuyện à?”. Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: “Cậu David ở lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường... Trước kia nó là một đứa ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy...”.

Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm nên tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: “Anh ấy đâu phải là con của bố mà bố rầu rĩ thế”. Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: “Con không được nói như vậy... Bố thấy bất lực vì không làm tốt vai trò của mình, những điều tốt lành từ chữ nghĩa văn chương bố truyền thụ cho học sinh đã không có tác dụng...”.

Rồi giọng ông trầm xuống như tự nói với bản thân: “David không còn mẹ, bố nó làm việc ở nước ngoài nên thỉnh thoảng mới ghé thăm con, nó thiếu tình thương... Năm nay là năm học cuối, không ai bảo lãnh, nó nguy mất...”. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy ông đã đi rồi. Mẹ bảo: “Bố đến đồn cảnh sát”.

Năm năm sau cha bị tai nạn giao thông, ông ra đi không một lời trăng trối. Trong đám tang của ông có một người thanh niên lạ mặc bộ vest đen lịch sự. Anh nói lời chia buồn và tự giới thiệu với mẹ: “Em là David, học trò cũ của thầy George, em vừa từ New York bay về”. Tôi còn được biết David tốt nghiệp MIT hạng ưu và được tuyển dụng vào một công ty viễn thông lớn.

Năm 16 tuổi tôi học nội trú xa nhà. Mẹ đã đi bước nữa, dù bà rất thương yêu và chu tất cho tôi nhưng giữa tôi và mẹ vẫn có một khoảng cách. Ở trường cô giáo dạy toán Annie là người tôi yêu mến nhất, đằng sau những dãy số khô khan được cô viết bằng phấn trắng trên bảng là một tấm lòng rộng mở, cô dành cho tôi nhiều tình cảm tốt đẹp.

Tuổi sắp trưởng thành đôi khi thật ngông dại. Vì a dua và muốn chứng tỏ bản thân nên tôi tập tành hút hít. Một lần cùng hai đứa bạn trốn khỏi trường và chui vào một khách sạn rẻ tiền, chúng tôi bị cảnh sát bắt giữ khi đang phê thuốc.

Ngay tối hôm ấy các bạn được cha mẹ bảo lãnh. Tôi không muốn gọi điện cho mẹ, bà còn có một gia đình để lo. Chợt nghĩ đến chuyện của David ngày trước, lòng xốn xang khó tả, tôi ước bố vẫn sống ở trên đời. Ngày mai khi ánh bình minh tỏa sáng, ai sẽ đến đón tôi trở về? Nước mắt giàn giụa khi tôi nghĩ người ấy sẽ là cô Annie...

HOÀNG HIỆP

 

--- o0o ---
Nguồn: http://www.tuoitre.com.vn

Trình bày:  Linh Thoại

Cập nhật: 01-09-2005

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

mot cau chuyen dang suy ngam ve luc dao luan hoi Chè sữa đu đủ Lòng biết ơn duc phat noi ve tiem nang cua con nguoi tứ đại thiên vương trong đạo phật là nhan su tu dai thien vuong trong dao phat la nhung ai tu dieu de giao ly can ban cua dao phat tứ diệu đế trong giáo lý đạo phật tu dieu de trong giao ly dao phat phat tu va van de thien tap tuổi trẻ và vấn đề đến với đạo tuoi tre va van de den voi dao phat vài suy nghĩ về khái niệm vai suy nghi ve khai niem giai thoat sanh tu vấn đề đức tin trong đạo phật van de duc tin trong dao phat ý nghĩa của việc sám hối trong đạo y nghia cua viec sam hoi trong dao phat chùa nhất trụ ý nghĩa giải thoát trong đạo phật y nghia giai thoat trong dao phat sự phát triển của đạo phật trong suy nghĩ về khái niệm giải thoát sinh Những bóng hồng của dinh Độc Lập qua roi dem trung thu rong mo tu ai quan diem cua toi tín và tuệ trong thiền 5 cách làm trắng răng tự nhiên tin va tue trong thien trí tuệ và kỉ cương tri tue va ki cuong phật giáo việt nam nen mong co ban de ghpgvn hoi nhap va phat trien trí tuệ chìa khoá mở ra tầm nhìn về trí tuệ sinh mệnh của đạo phật tri tue sinh menh cua dao phat tuệ giác vô thường vô ngã Trái tim bất tử Kỳ 1 Đêm trước tue giac vo thuong vo nga Lễ húy kỵ lần thứ 44 cố Đại lão khi bi nguoi khac hieu lam thi phai lam nhu the tuổi trẻ với vấn đề trí tuệ tuoi tre voi van de tri tue phật nếu trí tuệ không có đạo đức soi quảng ngữ của quốc sư tuệ trung ở nam hòa thượng thích thế long 1909 tử aryasimha