Tính là tính thế chẳng qua để tự đánh lừa lương tâm mình, chớ tôi còn lạ gì mình Chẳng khi nào tôi chịu khó quay trở lại chốn nầy để minh oan cho cô gái
Hương táo

Tính là tính thế chẳng qua để tự đánh lừa lương tâm mình, chớ tôi còn lạ gì mình. Chẳng khi nào tôi chịu khó quay trở lại chốn nầy để minh oan cho cô gái ./.
Lên xe, tôi ngồi phía sau tài xế. Xe chạy được một lúc, bác tài đưa tay lên sửa lại kính chiếu hậu. Hình như ở vị trí đó ông có thể quan sát bên trong xe. Kính hiện ra khuôn mặt cô gái trẻ và đẹp. Đẹp nhất là đôi mắt với hàng mi cong, tạo thành một bóng mờ, làm cho cái nhìn trở nên êm ái và sâu thẳm, mũi cao và kín đẹp như mũi gái Âu, thêm vừng trán vuông sáng và cao, trán đầy vẻ thông minh, mái tóc đen xanh ánh cắt bằng dao có nét sắc như cánh chim, rất mốt, rất trẻ đẹp. Người cô thơm ngát, tôi suy nghĩ một lúc nhận ra ấy chính là mùi táo chín, rất dễ chịụ. Gần đây phụ nữ sang trọng thường dùng mùi nầy. Tôi có biết chút ít khoa xem tướng phụ nữ, theo sách ấy là cặp mắt của cô gái đoan trang, sẽ sinh ra những đứa con thông minh, ấy cũng là tướng "vượng phu ích tử".

Cô gái đi cùng chị. Hai người chuyện trò, nói cười nho nhỏ vừa đủ nghe, tôi tò mò muốn biết họ nói gì? Một lúc sau câu chuyện hình như đã tới hồi gay cấn, cô gái:

- Xong rồi !

- Có gì không?

- Thấy cộm cộm tưởng bở... ai dè toàn là giấy. Hinh như là sinh viên nghèo... tiền cha mẹ cho đi học xa nhà, thôi bỏ...


Người chị:

- Ít nhiều gì cũng quí, đã "ấy" mà còn làm sang! Lấy xong vất mẹ nó xuống đường...

Cô em:

- Ít lấy làm gì? chẳng bỏ công. Còn mớ giấy tờ, toàn giấy quan trọng, vất sao được? Để trả lại, tội nghiệp chàng ngốc ...

Cô chị:

- Coi chừng chết đó, mầy tính nhét trả lại hả? Tao lạy mầy, vất nó xuống xe đi. Tao chưa thấy ai " nhân đạo" như mầy, coi chừng có ngày " làm ơn mắc óan"! Giữ cái "của quí" ấy trong người mang họa !

Tiếp theo hai người hạ giọng. Tôi mang máng biết câu chuyện về một cái gì đó của kẻ thứ ba. Họ nói rất nhỏ, cười rúc rích, rất thú vị.

Đoạn đường nầy tôi đi lại nhiều lần phong cảnh đã quen. Tôi nhìn cô gái trong gương cho qua đoạn đường dài. Xe đang chạy ngon trớn bỗng chậm dần rồi dừng hẳn lại. Bỗng có anh cảnh sát áo vàng vạch người chung quanh leo lên xe. Người nầy mặt lạnh tanh đi từ băng ghế cuối cùng dần lên, đi và nhìn mặt từng hành khách. Tôi tưởng anh ta đi lục soát đồ lậu. Không ngờ, đến chỗ cô gái anh ta dừng lại lạnh lùng ra lệnh cộc lốc: "đứng lên! Xuống xe!" Hai cô gái không nói một lời, lặng lẽ và ngoan ngoãn đứng lên đi theo anh cảnh sát. Hai người vừa xuống xe. Trên xe ồn ào như cái chợ, ai cũng cố nói, bắt được hai con móc túi rồi! Tui còn lạ gì bọn móc túi trên con đường nầy.

Lại có tiếng đàn ông, trông bọn chúng ăn diện sang trọng, xinh đẹp, người đeo đầy vàng, thế mà... Hóa ra cô gái có đôi mắt đẹp là con móc túi! Thế mà sách tướng lại nói ấy là cô gái đoan trang, vượng phu ích tử... thật hài hước! Bỗng cuối xe có một bà nói to:"Cái cậu gì ngồi trước nó coi lại thử có mất gì không?" Tôi giật mình, sờ tay túi quần sau, thấy cái ví vẫn còn, may quá. Tôi mở ra xem, thấy tiền cha mẹ cho ăn học, còn đủ và mọi giấy tờ không mất. Hú hồn! Bỗng tôi nhớ lại mẫu đối thoại giữa hai người và tôi giật mình. Sao lạ thế nầy? Lẽ nào không mất gì được? Một lần nữa tôi móc ví mở ra xem. Phảng phất "hương táo"!. Thơm lắm, tôi mở ví ra, hít một hơi dài, chẳng sai quả là "hương Táo"! một mùi hương đậm sắc !

Xe chưa lăn bánh, có chuyện lộn xộn trên bến xe. Hình như có cuộc đánh nhau, nhiều tiếng la thét, có tiếng một mụ chua ngoa:"Đánh cho chết đi, quân móc túi! Tội vạ đâu tôi chịu !" Tôi nghe tiếng hự hự người bị đấm vào ngực, lạ một điều là không có tiếng than khóc van xin. Không có tiếng can ngăn. Tôi chồm ra cửa sổ nhìn xuống. Trời ơi người ta túm cái mái tóc đẹp cô gái lôi đi trên lớp đá dăm sắc cạnh, chắc cái lưng ong nát hết. Cái mũi cao đẹp như mũi Tây cũng vừa bị kẻ nào đó tống cho một quả, máu chảy xuống tới ngực áo trắng. Cô chị cũng bị đánh song ít hơn.

Xe chạy một đoạn dài, một cảm nghĩ rất khó chịu vẫn cứ đeo đẳng mình. Tôi trách mình hèn nhác. Chính tôi chớ chẳng phải ai khác, phải can thiệp và tôi phải minh oan cho cô gái. Sao tôi không hành động mà lại đợi xe chạy một đoạn xa rồi mới làm bộ hỏi người ngồi cạnh vùng ấy thuộc địa phương nào, để tôi sẽ quay trở lại làm sáng tỏ mọi việc.

Tính là tính thế chẳng qua để tự đánh lừa lương tâm mình, chớ tôi còn lạ gì mình. Chẳng khi nào tôi chịu khó quay trở lại chốn nầy để minh oan cho cô gái ./.
 

Về Menu

hương táo huong tao tin tuc phat giao hoc phat phat phap thien phat giao

Tây đón chua hai an Ni bệnh viện nam yeu to dao duc ma chung ta can phai hoc nguoi ni sử dụng facebook lợi bất cập hại dung bao gio em hoi chua da vang làm sao để chấm dứt mọi mong cầu nuong theo hanh nghuyen cua ngai to su hue dang de đi tìm ý nghĩa của cuộc sống qua sự giới Ăn Tết Ăn văn hóa tai san theo quan he nhan qua Bông hồng cài áo Cảm nghĩ qua một cuộc thi Hồi quang phản chiếu Món ăn giúp ngon giấc tổ sư Thở sâu giúp lấy lại bình tĩnh Quảng ngũ vị tân và những điều cấm kỵ vì sao phật tử nên ăn chay tăng già và lục hòa hu khong tình yêu đôi lứa qua cái nhìn đầy ý mau nhiem thay hai bai than chu tính ng thế the la du roi thần chú đại bi viên ngọc của người thien phat giao Thiền là sống tỉnh thức trong từng vì sao ta không thể dứt ra được trong nếu bố mẹ chia ly tuổi chớm già nhìn lại một quãng Giảm cân những điều nên Vận động học cách giữ lửa cho tình yêu và hôn truyen ty kheo song trong rung l mô phật mọi lúc mọi nơi phật di tich nghe thuat phat giaovi dai nhat o an do tu luyen tam xa tiến sĩ văn hóa đọc nguyễn mạnh Trung thu gợi nhớ mùa trăng cũ mối liên hệ giữa não và tâm khong cùng thực tập phật pháp để gia đình kh