Truyện Phật Giáo - Không Biết Mình Điên

Ngày xưa, tại một xứ nọ trong nước Ấn Ðộ dân chúng sống đời bình yên, mưa thuận gió hòa, chưa khi nào gặp phải thiên tai hạn hán.

Nhưng chẳng ngờ, một chiều hôm đó, bầu trời mây đen giăng kín và trút xuống cơn mưa, ngập tràn hồ ao sông biển, dân chúng uống phải thứ nước mưa ấy ai nấy thảy đều loạn tâm, cuồng trí, cởi bỏ y phục, nhảy múa như những kẻ điên. Họ hốt đất bùn tô trét đầy mình mẩy, mặt mày. Trải qua bảy ngày như vậy mọi người mới tỉnh cơn cuồng loạn, nhưng họ chẳng biết do nguyên nhân nào gây nên sự kiện này.

Trong triều đình, vị vua đang trị vì xứ ấy là một bậc minh quân, tài trí một hôm thấy trời kéo mây đen, nhà vua biết được đó là cơn mưa độc sắp trút xuống, bèn lấy đồ đậy miệng giếng lại. Lúc ấy cả thành, nước mưa độc tràn xuống ao hồ sông suối, dân chúng uống thứ nước ấy đều bị cuồng loạn như lần trước.

Sáng hôm sau, nhà vua lâm triều thấy quần thần, bá quan văn võ đều trần truồng, bùn đất dính khắp thân thể, ngồi chầu hai bên. chỉ có một mình nhà vua vì không uống phải thứ thuốc độc ấy nên bình tĩnh sáng suốt, mình mặc áo long phụng, đầu đội mão cửu long gắn đầy châu báu, ngồi trên long ỷ. Quần thần thấy vậy, ngơ ngác, chủ chỏ nói với nhau rằng: "Ồ kìa! Thằng khùng! Nó làm cái gì mà dị hình dị tướng như vậy, chắc là nó điên. Nó quấn cái gì cùng mình chẳng giống ai, chúng ta hãy hỏi tội nó".

Nhà vua nghe quần thần bàn tán với nhau như vậy sợ hãy, liền nói rằng:

- Ta có thú thuốc hay, có thể trị được bịnh này. Các ông hãy chờ ta một chút, ta đi lấy thuốc đem ra ngay. Nhà vua trở vào cung trút bỏ y phục trần truồng giống như bọn quần thần rồi lấy đất bùn trét lên mình mặt rồi trở ra. Bọn người thấy thế vui mừng, hớn hở, cho rằng ông ta đã hết điên, giống y như mình.

Trải qua bảy ngày chất độc tan hết, mọi người đều tỉnh lại, thấy mình trần truồng lấy làm xấu hổ, về nhà mặc quần áo rồi lâm triều nhưng khi ấy nhà vua lại ngồi trần truồng trên long ỷ, đầy mình đất cát nhơ nhớp, quần thần ngó thấy kinh ngạc nói rằng: Ðại vương là bậc đa mưu trí tuệ tại sao cuồng loạn như vậy?

Nhà vua nói:

- "Tâm ta thường vắng lặng không biến đổi, chính các ông bị cuồng loạn".

Ðấng Thế Tôn cũng lại như vậy, chúng sanh bị màng vô minh làm mê mờ, cuồng loạn, nếu nghe bậc đại Thánh Trí giảng thuyết về các pháp bất sanh, bất diệt , nhất tướng. . . thì cho đó là lời cuồng loạn. Bởi vậy Như Lai tùy theo chúng sanh mà phương tiện, nói thiện bất thiện, hữu vi, vô vi vậy.

Hết

 

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

trì bao giờ chúng ta ngừng kiếm tiền và 9 đoàn truyền giáo trong thời đại vua a nên hình Thiên Yết cẩm chua chan tien cuối Chùa Keo một di tích kiến trúc nghệ địa Lý giải bí mật chữa bệnh hóa hổ Học thuyết Vô ngã của Phật giáo và tại sao giới trẻ nên làm lễ hằng tu the loai van ban kinh phat o an do den he HoẠNhân kỷ niệm ngày tự thiêu của Bồ chùa ba la mật nhân quả Bạn Trần Nhân Tông Dụng nhân như dụng chùa hồng đức Từ Bồ nghien ấm thiền chẠƯơ c vo ng cho mô t tương lai những điều câng biết về phóng sanh Con đầy là lúc mẹ vơi ẩm トo MÃƒÆ vãng học Ä Æ chua tu hoa Chùa Cố Thạch Tự Nhớ vô cảm xã hội và thái độ của người Vài nét về sơ tổ sáng lập dòng Nấu mì Quảng chay nghĩ về điều giác ngộ thứ nhất trong chuong ii thoi ky truyen ba va hoi nhap hoc hanh bo tat phat nguyen dot lieu khi tho gioi yêu người xuất gia đúng hay sai Huế của miền Trung ruột thịt Thực phẩm chống rét sức nỗi niềm tiến sĩ