.


CÁC BẬC ÐẠO SƯ CỦA ÐẠI THỦ ẤN
Những bài đạo ca và lịch sử hành trạng của
tám mươi tư vị Thánh Tăng Phật Giáo
 Masters of mahamudra Of the Eighty-Four Buddhist Siddhas

Nguyên tác : KEITH DOWMAN
Minh họa : Hugh B.Downs
Chuyển ngữ: Nguyên Thạnh Lê Trung Hưng

---o0o---

 

26.  Ðại sư AJOGI, Kẻ bị ruồng rẩy.

27.  Ðại sư KALAPA, Người điên phong nhã.

28.  Ðại sư DHOBIPA, Người thợ giặt.

29.  Ðại sư KANKANA, Nhà vua tu sĩ.

30.  Ðại sư KAMBALA, Kẻ lắm lời.

 

ÐẠI SƯ THỨ 26
AJOGI
(Người bị ruồng rẫy)  

Vâng lời dạy của bậc thánh tăng

Ta quán một điểm “không” nơi chóp mũi

Buộc chặt tâm này vào vũ trụ

Một vũ trụ trong một vũ trụ.  

Ở thành phố Pataliputra có một gia đình giàu có sinh ra được đứa con trai độc nhất,vì thế mọi người rất yêu quí nó.Tuy nhiên, khi đứa bé lớn lên trở nên ngày càng mập béo đến nỗi nó không thể ngồi dạy để ăn,uống, tiểu tiện hay đi lại bình thường như những đứa trẻ khác.Bố mẹ của đứa bé cảm thấy quá thất vọng bèn đem nó ra bỏ giữa bãi tha ma.Một mình ở nơi hoang vắng,đứa bé sợ hãi kêu khóc một hồi thì một nhà sư tình cờ ngang qua,thấy hoàn cảnh tội nghiệp của nó,liền đem cho nó một ít thức ăn. Nhưng thậm chí nó không ngồi dậy được để đưa thức ăn vào miệng.

-Ngươi không thể tự ngồi dậy ăn thì còn làm được cái gì?

-Tôi thật vô tích sự.Ðó là lý do tại sao bố mẹ tôi đem bỏ tôi ở đây cho đến chết.

-Ta không chắc rằng nằm ngữa như ngươi có thể tu thiền được hay chăng? Sư đắn đo nói.

-Thưa thầy! Tôi nghĩ tôi có thể tu tập được nếu có người bằng lòng dạy tôi.

Nghe đứa bé nói,sư hoan hỷ truyền tâm pháp cho nó,khiến nó có thể nhập vào Ðàn pháp của Thủ thần Hevajra.

Sư dạy:

-Hãy quán tưởng một quả cầu chỉ bằng hạt cải nằm ngay trên chóp mũi của ngươi.Ðoạn quán tưởng có một trăm triệu thế giới trong hạt cải ấy.

-Thưa thầy!Tu tập như vậy sẽ mang lại kết quả gì?

-Hãy làm theo ta dạy,ngươi sẽ thấy.

Sau 9 năm thiền định,cậu bé đắc thần thông Ðại Thủ Aán và được mọi người gọi là chân sư Ajogi,theo phạn ngữ (Sanskrit) nghĩa là “Vô tác”^

 

  

ÐẠI SƯ THỨ 27
KALAPA
(Người điên phong nhã)  

Những con người vô minh từ nguyên thuỷ

Ngu ngơ cho ta kẻ điên rồ

Giáo pháp của chân sư là đề-hồ

Thuốc chuyên chữa trị bệnh hồ đồ. 

Kalapa vốn là một con người có hình dung cực kỳ tuấn tú,do đời trước ngài tu phép Nhẫn nhục và thiền định,cho nên thân thể của ngài cường tráng và có những nét đẹp đầy sức thu hút,khiến bất cứ ai gặp ngài cũng đều dừng lại nhìn ngài chòng chọc.Ngài cảm thấy rất khó chịu vì sự chú ý quá mức của họ,bèn từ bỏ phố thị để ẩn cư ở một nơi gần khu mộ địa.Tại đây,ngài gặp được một nhà sư Du-già truyền cho tâm ấn.Sau một thời gian tu tập,ngài ngộ được chân lý,thường vân du đây đó,và có tài xuất khẩu thành thơ,nhưng hành vi kỳ bí nên mọi người gọi là “Phật khùng”. ^

 

ÐẠI SƯ THỨ 28
DHOBIPA
(Người thợ giặt)

 

Chẳng biết từ thuở nào

Ta từng giặt sạch bao vết bẩn

Nhưng không thể nào giặt than đen thành than trắng

Chỉ có giáo pháp của chân sư mới gột rửa tâm ta.  

Thuở nọ,tại vương quốc Pataliputra có một gia đình làm nghề giặt ủi.Một hôm anh thợ giặt đang bận bịu với công việc thường ngày thì một nhà sư Du-già chợt đến để khất thực.Anh thợ trẻ dù đang bận rộn cũng tỏ ra hoan hỷ cúng dường vật thực cho vị sư, đồng thời hỏi nhà sư có cần giặt hộ thứ gì không.Sư bèn đưa ra một mẩu than:

-Hiền hữu có thể giặt tẩy cái này chăng?

-Thưa ngài,tôi không thể làm cho cục than đen thành trắng được.

-Hiền hữu nói chí phải.Cũng thế,không thể dùng thứ gì để tẩy sạch vết nhơ trong tâm.Nhưng ta có một bí quyết chỉ cần giặt một lần là tinh khiết mãi mãi. 

Nghe sư nói thế,người thợ giặt lấy làm vui mừng khẩn khoản xin sư truyền cho bí quyết ấy.

Sư làm phép điểm đạo rồi truyền phép Tam Mật (Mật ấn,Mật chú và Mật tưởng) cho chàng.Trải qua 12 năm tu tập,dùng Mật ấn (Mudra) để thanh tịnh thân,dùng Mật chú (Mantra) để thanh tịnh khẩu.và dùng mật tưởng(Samadhi) để thanh tịnh ý,người thợ giặt chứng đắc thần thông Ðại Thủ ấn (Mahamudra).

Sư dạy:

Nước Hoả Aán tẩy trừ thân nghiệp

Nước Chân ngôn tịnh hoá khẩu phàm.

 

Từ đó trở về sau,ai đưa giặt thứ gì,người thợ trẻ đều giặt sạch một cách nhanh chóng, và lạ thay,vật ấy không hề bị vướng bẩn trở lại,khiến mọi người lấy làm ngạc nhiên. Mãi về sau,mọi người mới phát hiện ra người thợ giặt ấy đã chứng Thánh và thường được người gọi là Chân sư Dhobipa.^

 

ÐẠI SƯ THỨ 29
KANKANA
(Nhà vua tu sĩ )  

Viên ngọc như  ý Chân đế

Phát ra ánh sáng giác ngộ

Thoả đáp tất cả nhu cầu

Thông qua hành vi ảo diệu

Kẻ nào nếm được vị này

Tức thời thành tựu viên mãn.  

Ðức vua xứ Visnunagar cai trị một vương quốc giàu có,thịnh vượng.Nhà vua luôn tìm cách để thoả mãn những thú vui ngũ dục.Một ngày nọ có một nhà sư Du-già đến hoàng cung để khất thực,nhà vua cúng dường vật thực cho sư một cách rất hào phóng. Ðáp lại tấm lòng hào hiệp của nhà vua,sư khuyên:

-Tâu bệ hạ!Vua và vương quốc thực ra chỉ là những danh từ rỗng tuếch.Cho dù địa vị thế tục của ngài như thế nào đi nữa cũng vô ích.Bởi vì tất cả chúng sinh đều phải chịu đau khổ như nhau.Tử rồi sinh,sinh lại tử nối tiếp nhau không dứt,nỗi khổ đau lại có vô số muôn vàn hình tướng.Ngay cả các vua ở cõi trời còn phải chịu khổ đau sinh tử một khi phước báo đã cạn,huống chi địa vị phàm phu của ngài.Mong bệ hạ từ bỏ thú vui ảo ảnh vì chúng giống như những giọt sương mai,và hảy tu tập thiền định.

-Thầy nói chí phải! Nhưng ta không thể mặc giẻ rách đi xin ăn.Thầy có cách gì khiến ta có thể tu tập thiền định mà không cần từ bỏ thú vui ngũ dục và ngai báu hay không?

-Cách tốt nhất là bệ hạ nên từ bỏ tất cả.

-Không !Không! Cái cảnh tượng ăn cơm bằng bình bát đầu lâu,mặc giẻ rách, ăn thức ăn thừa làm ta phát khiếp.

-Nếu bệ hạ không thay đổi thái độ,niềm tự hào và sự lạm dụng quyền lực sẽ tạo nên nghiệp báo mà về sau bệ hạ sẽ tái sinh nơi hạ tiện.Cách sống phạm hạnh đã mang lại cho tôi một niềm vui vô tận,Tuy nhiên,tôi có một phương pháp đặc biệt giúp ngài có thể tu tập thiền định mà không cần phải từ bỏ những thứ vui thường ngày.

-Nếu vậy,xin thầy từ bi chỉ giáo cho quả nhân.

-Bệ hạ hãy quán tưởng ánh sáng của viên ngọc được đeo ở cổ tay bệ hạ và tâm không tham dục của bệ hạ là một. 

Hãy chăm chú nhìn

Aùnh sáng nơi mặt ngọc

Ðể thấy được

Niềm vui chân thật

Sẳn có trong tâm ngươi

Tất cả trang phục

Của báu ngọc ngà

Nhà cửa đền đài

Vô số màu sắc

Ðều hiện ra trong mặt ngọc

Nhưng bản chất của ngọc

Không hề thay đổi

Tất cả các pháp

Vạn tượng sum la

Tất cả sắc ý

Khởi lên trong ngươi

Ðều vọng

Tự tâm ngươi không lay động

Vẫn sáng chói như mặt ngọc kia.  

Nhà vua thực hành thiền định bằng cách chú mục vào mặt ngọc và ngộ được chân lý.

Sáu tháng sau đó,nhà vua đạt được thần thông Ðại Thủ Aán.Một hôm,những người hầu cận nhà vua nhìn qua cửa phòng thấy nhà vua đang thiền định trên ngai vàng và quanh ngài là vô số các thiên nữ.Triều thần biết rằng nhà vua đã tu hành thành tựu bèn đến cầu pháp.

Nhà vua dạy rằng: 

Niềm vui thanh tịnh là vương quốc

Thấy biết chân lý là đức vua

Các ngươi cũng sẽ là hoàng đế

Nếu như tu pháp thiền định này.

 

Từ đó vua lấy pháp hiệu là Kankanapada,độ cho dân chúng vùng Visnunaga tu tập pháp thiền định và thọ 500 tuổi.^

 

  

ÐẠI SƯ THỨ 30
KAMPALA
(Kẻ lắm lời)

 

Trong cái sâu rộng của đại dương

Ẩn chứa một kho tàng

Ðó là niềnmvui,sự thịnh vượng của các Long vương

Từ khởi thuỷ

Tất cả ánh sáng và âm thanh

Tự nó là pháp giới

Lành thay!Bậc thánh đã thấy rõ điều này

 

Quốc vương xứ Kankarama hạ sinh được hai hoàng tử,khi quốc vương băng hà,triều đình đưa hoàng tử cả lên ngôi.Vị Hoàng tử này vốn là một con người đức hạnh và thao lược,nên kể từ khi ngài lên ngôi,đất nước luôn sống trong cảnh thái bình,và dân chúng trở nên giàu có sung túc.Họ giàu đến nỗi chỉ dùng chén vàng đĩa bạc trong các bữa ăn.

Tuy nhiên trong suốt năm trị vì đầu tiên,Vua không gặp được hoàng thái hậu vì bà trong thời gian chịu tang.Ðến năm sau,hoàng thái hậu mới vào triều,gặp mặt nhà vua.Nhà vua trẻ thấy mẫu thân khóc lóc có vẻ không vui,bèn hỏi:

-Cớ sao mẫu hậu lại khóc?

-Ta khóc vì thấy con ở trên ngai vàng lúc nào cũng bận bịu việc triều chính.

-Tâu mẫu hậu!Con hiểu.Con sẽ thoái vị,nhường ngôi lại cho em con và con sẽ xuất gia đầu Phật.

Theo lời hứa,nhà vua trẻ để lại ngai vàng cho em,rồi cùng 300 tuỳ tùng đến tu tập ở một tu viện.Nhưng chẳng bao lâu mẹ ngài lại xuất hiện trước mặt,bà lại khóc lóc. Ngài chào hoàng thái hậu và hỏi duyên cớ.Bà nói:

-Ta khóc vì hiện nay con đã là một nhà sư mà vẫn còn kẻ hầu người hạ như một ông vua.Hãy từ bỏ tu viện này và một mình đi ẩn cư nơi rừng sâu để tu tập.

Vua nghe lời đi vào rừng già tu tập,nhưng do phước báo đời trước dân làng thường đến cúng dường ngài vô số vật thực.Mẹ ngài lại xuất hiện khóc lóc,và nói:

-Một bậc thánh tăng thì cần gì những thứ ấy!

Nghe mẹ mắng,nhà vua cởi bỏ những trang phục tốt,bình bát bằng bạc và những thứ quí giá khác để chọn lối tu khổ hạnh.Ngài lang thang đây đó từ thành phố này sang thành phố khác.Một hôm ngài thấy mẹ xuất hiện giữa bầu trời.Trong thân tướng của một Dakini và dạy ngài phương pháp thiền định.Sau 12 năm tu tập,một hôm ngài hoát nhiên chứng thần thông bay lên hư không và bất ngờ đối mặt với mẹ.Bà quở trách:

-Sao con không lo phổ độ chúng sinh mà hý lộng thần thông để tiêu dao?

Ðức vua lúc này trở thành một thánh tăng,vâng lời mẹ đáp xuống đất,đi lần về thành phố Mangalapur, một thành phố có đông cư dân,khoảng chừng hai trăm năm chục ngàn hộ.Cách đô thị không xa,ngài phát hiện có một hang động vắng vẻ gọi động Ba Cây Cọ,phù hợp để thiền định.Ðám nữ phù thuỷ ở chốn ấy nghe tin đại sư đển trú tại xứ sở của chúng liền báo cho mụ phù thủy cầm đầu là Padmadevi. Cả bọn tìm cách quấy phá việc tu tập của sư.Một ngày nọ khi ngài đi vào thành,trên mình quấn một chiếc mền bằng len màu đen,thì bọn nữ phù thủy bám theo sau ngài nài nỉ:

-Thưa thầy,mong thầy hoan hỷ đến nhà chúng tôi để dùng một bữa cơm.

Nhưng Sư khiêm tốn chối từ:

-Ta không thể dùng cơm ở tư gia.

 Thấy không thể mời sư, bọn chúng nài nỉ giữ hộ chiếc mền cho sư trong khi sư  còn ở trong thành. Không tiện từ chối lần nữa,Sư đành phải giao chiếc mền cho chúng rồi ở trần đi vào thành.

Sư đi rồi.Bọn phù thuỷ tụ họp lại và kháo với nhau rằng:

-Vật gì sở hữu của một nhà sư  đắc đạo đều có thần lực. Chúng ta phải ăn cái mền này.

Thế là bọn chúng chia nhau ăn mỗi người một mảnh,phần còn lại được ném vào bếp. Khi sư quay lại, bọn phù thuỷ đưa ngài một cái mền khác mới hơn nhưng sư vẫn một mực đòi lại chiếc mền cũ của mình.Nài nỉ mãi không được,bọn phù thuỷbèn lấy vàng cúng dường  nhưng sư không nhận.Ngài tức giận đi thẳng đến triều đình,tâu với vua

-Ngài là bậc minh quân,cớ sao bệ hạ lại không thể bảo vệ thần dân của bệ hạ tránh khỏi bọn phù thuỷ trộm cắp kia? 

Sau khi nghe sư giải thích sự việc,nhà vua cho vời bọn phù thuỷ và ra lệnh cho họ phải hoàn lại chiếc mền cũ nhưng bọn chúng thú thật rằng chiếc mền ấy không còn nữa.Sư đành ở trần quay lại hang động để thiền định. 

Sau đó bọn phù thuỷ dùng phép làm tắt dòng nước nơi hang động của ngài,sư làm phép Hộ-ma (Torma) triệu thỉnh Thủ thần Heruka khiến cho dòng nước chảy trở lại

Nhân một dịp,bọn nữ phù thuỷ từ các nơi về tụ hội tại Oddiyana,sư dùng thần thông biến tất cả bọn chúng thành một bầy cừu đoạn xén lông đầu của chúng,khiến Padmadevi nữ chúa phù thuỷ phải qui phục,cầu sư giải thoát cho chúng.và khi được sư trả trở lại hình người,đầu của các phù thuỷ đều trọc nên chúng khóc lóc thảm thiết. 

 Chẳng bao lâu tại động Ba Cây Cọ,các nữ thần nhục cảm cố ám hại sư bằng cách lăn một tảng đá núi khổng lồ xuống đầu ngài nhưng thất bại.

Cuối cùng đức vua xứ ấy phải can thiệp:

-Không ai trong đám các người có thể hại được nhà sư ấy.Vậy tốt hơn các ngươi nên quay về với chánh pháp.

Mặc dù nhà vua khuyên lơn nhưng bọn nữ phù thuỷ vẫn không thèm để tâm đến.Thấy vậứư bảo:

-Kể từ đây ta kiểm soát các ngươi,nếu các ngươi không cải tà qui chánh,ta sẽ bắt giao các ngươi cho Diêm chúa,và nếu các ngươi tái phạm,ta sẽ biến các ngươi thành ngựa.

Bọn phù thuỷ kinh hãi,bèn cầu xin sư thu nhận làm đệ tử và tu tập pháp thiền định của ngài.Sau khi được sư làm phép tịnh nghiệp,bọn phù thuỷ ói ra tấm mền mà chúng đã nuốt trước đó.Sư gom các mẫu vụn hết lại thành chiếc mền nhưng nhỏ bé hơn lúc đầu.Sư được gọi là Kambala,tức sư mền.

^

---o0o---

Mục Lục | 01 | 02 | 03 | 04 | 05 | 06 | 07 | 08  | 09 | 10 |

11| 12| 13| 14| 15| 16 | 17

---o0o---

Cập nhật : 01-09-2002

Nguồn: www.quangduc.com

Về danh mục

mối liên hệ giữa thầy và trò trong chieu giao phap thoi luan khong bien ho hay tien doan nhung cau tra loi day minh triet cua duc lama nguon goc hinh tuong rong viet trong kien truc my Thắp hương Chữa Bệnh cảm càng nghiêm trọng hơn khi Đi dọc đường quê còi 49 hoa thuong thich the long 1909 Vấn vương sắc đỏ ngô đồng 9 yeu to khien ban song khong hanh phuc đời lữ khách của một kiếp người giáo lễ tưởng niệm phụng tống kim quan hình ảnh người phật tử thuần thành biet chet va biet song Ký sự Trông người lại ngẫm đến ta Bình minh quê mình ẩm thực chay thiền vipassana một nghệ thuật sống Tóm ï¾ å Hấp Bàn tay là nơi chứa nhiều vi khuẩn đừng đem bản ngã của mình để dạy vài suy nghĩ về mùa lễ hội Khuyên học cách tu thiền đẻ ni su thich nu hanh tue phần 6 thiền sư người mỹ phillip kapleau thích không gian năm chiều của từ bi minh sát tuệ Tây Tạng Xem xét việc loại trừ sữa Viết cho cha yêu nang 1 mười hai nhân duyên ngôn hãy khéo chăm sóc cái tâm Người thầy đầu tiên của con Nhớ Tết xưa neu mot ngay toi mat di nguoi yeu va ghet toi se nhặt vàng phai Nấu chè đậu thật đơn giản tat ca chung ta xin truyen di nhung thong diep yeu niem ve cai chet bat ngo ceo thai ha books chan dat di an cong duc nghe phap